Vươn Tới Bầu Trời
Chương 11:
CHƯƠNG 11:
Sáng sớm thứ 2, Thiên Lam vô cùng ngạc nhiên khi th Hải đứng trước cổng khu trọ, trên tay là hai gói xôi xéo còn bốc hương thơm nghi ngút.
- đến tìm sớm vậy?
Hải nhoẻn miệng cười:
- nhầm lẫn gì kh? Đồng ý làm bạn gái ta mà xưng hô - . Ngay cả xét về tuổi tác, xưng với hơn vài tháng đã kh được bình thường cho lắm .
Thiên Lam nghĩ một hồi nói:
- Vậy… đến tìm tớ sớm vậy?
Hải lắc đầu, cầm chặt túi xôi xéo trong tay như thể sợ kia cướp mất.
- Nói vậy vẫn chưa được. Cho suy nghĩ lại.
Thiên Lam ngượng ngùng vì “tiếng lòng” đã tố cáo chủ nhân của nó. Xôi xéo là đồ ăn sáng mà cô thích. Hải là đang cố tình “tra tấn” cô hay kh?
- Hải tới tìm Lam sớm vậy?
Hải mỉm cười hài lòng:
- Tạm chấp nhận được.
Dứt lời, Hải đặt vào tay Thiên Lam một gói xôi.
- Cái này của Lam. Còn đây là của Hải . Giờ vào phòng ăn sáng còn kịp lên trường. Lát nữa Hải cũng tới lớp của Lam nghe giảng.
- tới lớp của Lam chứ?
Hải bật cười:
- Muốn học cùng bạn gái được kh?
Thiên Lam vội xua tay:
- Tuy rằng trường kh cấm tới giảng đường nghe giảng tại khoa khác nhưng như vậy sẽ tốn thời gian của Hải lắm. Mà chiều mai Hải kh thuyết trình à?
Hải vui vẻ nói:
- Hải chuẩn bị bài .
Như nghĩ ra ều gì, Hải Thiên Lam nở một nụ cười tinh quái:
- Lam quan tâm tới lịch học của Hải từ khi nào vậy?
Thiên Lam đỏ mặt. Cô quả thực nghe ngóng lịch học của ta qua cô nàng Minh Nguyệt.
- Minh Nguyệt lần nào bài tập lớn cũng kêu ca mà.
Kh may cho Thiên Lam là Minh Nguyệt vừa chạy bộ về tới khu trọ. Kh cần hỏi gì nhiều cô nàng cũng biết tỏng cặp đôi kia đang tr thủ hẹn hò.
- Nhưng dạo gần đây chưa cần ta mở miệng Thiên Lam đã chủ động hỏi nha. Bữa trước tới lớp tỏ tình với Hải , Thiên Lam cũng bắt tớ kể kể lại ba lần liền đó.
Minh Nguyệt quả kh hổ d là b.o.m nổ chậm của khu nhà trọ. Cô nàng kh nói thì thôi, cứ mở miệng là khiến ta hoang mang. Lần này thì hay . Quả b.o.m bự chảng này Thiên Lam chống đỡ thế nào đây.
Hai má Thiên Lam nóng ran, định chạy theo Minh Nguyệt thì Hải nh tay giữ cô lại.
- Muốn nghe chuyện như vậy kh hỏi thẳng Hải ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thiên Lam cười trừ:
- Nghe để học hỏi thôi mà.
Hải mỉm cười:
- Lẽ nào Thiên Lam nhà ta định tỏ tình với nam sinh khác.
Thiên Lam vội xua tay, giải thích:
- Nghe để biết còn tư vấn cho m đứa trong khu trọ chứ. Dù cũng thuộc hàng bô lão trong làng, kh biết gì thì nói ai nghe.
Hải gật gù:
- Nghe cũng xuôi tai lắm. Nhưng ều này Minh Nguyệt dù đứng ở đó cũng kh biết.
Máu hóng hớt của Thiên Lam nổi lên, tò mò hỏi:
- chuyện gì mà Minh Nguyệt kh biết?
- muốn nghe thật kh?
- Đương nhiên.
Hải ra hiệu cho Thiên Lam ghé sát vào . vội vàng thơm lên má của cô nói:
- Một đều nha.
Thiên Lam ngượng ngùng, hai má đỏ ửng. Cô lí nhí:
- Mới sáng sớm đã làm ra chuyện kì cục.
Hải cười thành tiếng:
- . Thiên Lam làm chuyện kì cục vào buổi tối thôi.
Thiên Lam giơ nắm đ.ấ.m cảnh cáo Hải :
- Nếu còn nhiều lời Lam sẽ kh khách sáo đâu.
Hải lập tức thu chân tay lại, giả bộ run như cầy s khiến Thiên Lam kh nhịn được mà cười khúc khích.
- Hải đẹp trai như vậy mong bạn gái nhẹ tay một chút.
Nói , đưa tay đặt lên má của :
- Nơi này là để hôn, kh để đ.ấ.m nha.
Thiên Lam bĩu môi:
- Còn tuỳ thái độ của ai đó.
Dứt lời, Thiên Lam vào trong khu nhà trọ, nói cảm ơn Hải một lần nữa vì món đồ ăn sáng “lặn” hẳn. cố gắng lắm cô mới thốt ra m lời đe doạ đối phương. Đúng là ngượng c.h.ế.t được. Lỡ như ai tr th thì làm ?
Ngay khi về tới phòng, dáng vẻ nghiêm túc ôn luyện của hai cô nương Th Vân và Minh Nguyệt khiến Thiên Lam chột dạ. Bình thường giờ này hai bọn họ chuẩn bị đồ ăn sáng mới đúng. Tại lại chăm chỉ đột xuất như vậy?
Thiên Lam trêu chọc Th Vân:
- Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây hay mà nhà ngươi học bài sớm thế?
Th Vân cười khúc khích:
- Nhờ Minh Nguyệt đánh động mà ta đây được một phen bổ mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.