Vươn Tới Bầu Trời
Chương 17:
Hải tỉnh dậy đã th mẹ và bố ở bên. khẽ mỉm cười trấn an hai trước mặt:
- Bố th con giỏi kh? “Con ngựa” giở chứng mà vẫn thể bình an vô sự.
Ông Thành bật cười:
- Ý là nằm trên giường, chân kh thể cử động là bình yên vô sự hả?
Hải đưa tay xoa lên vết thương trên mặt:
- Mẹ kem nào bôi cho hết sẹo kh? Con xấu trai là Thiên Lam sẽ kh thích đâu.
Đúng lúc này, Trần Kiên bước vào phòng. Nghe nhắc tên Thiên Lam liền nói dối một câu:
- Ông trẻ kh cho cô biết. Sợ lại lo lắng thái quá.
Hải gật gù. Vẫn là trẻ Trần Kiên suy nghĩ thấu đáo. Nếu Thiên Lam biết tin bị thương nhất định sẽ chẳng ngại đường xa mà tới đây. Lúc này nhà trọ chẳng ai, một cô ở đó sẽ tội nghiệp, chưa kể là xa gia đình sớm hơn dự kiến.
Hải nói với bác sĩ đang mặt ở đó:
- Kiểu này chắc cháu học bằng xe lăn mất thôi.
Bác sĩ khẽ gật đầu xác nhận:
- Cũng may là kh tới nỗi nào nhưng sẽ tập luyện tích cực đ nếu kh dễ tật ở chân.
Hải nhoẻn miệng cười, nói đùa với Trần Kiên:
- Kiểu này kh giấu Lam được . Đợi cô coi thi đại học tại trường xong cháu sẽ gọi cho cô .
Như nhớ ra ều gì, Hải tiếp lời:
- Kh được. Chiều ngày kia Thiên Lam xuống Hà Nội . Ông trẻ gọi tới cắt tóc cho cháu . Làm thế nào tr tươi tỉnh đẹp trai một chút.
Trần Kiên kh nói gì, lén đưa mắt sang bà Lan đang đứng gần đó.
Chiều hôm , Thiên Lam và mẹ Hải đã nói chuyện riêng với nhau ở ngoài hoa viên của bệnh viện. Kh rõ bà Lan đã nói những gì nhưng Thiên Lam buồn, vội vàng rời khỏi bệnh viện dù chưa gặp mặt Hải . Bà Lan khi đó cũng thái độ khác thường, hoảng hốt , tức tối cũng .
Trần Kiên kh tưởng tượng được vì lý do gì mà bà Lan khi gặp mặt Thiêm Lam lại nổi giận như vậy. Thiên Lam dễ mến lại lễ phép và hiểu chuyện trong khi bà Lan từng nói kh chê gia cảnh nhà cô.
Càng nghĩ Trần Kiên càng cảm th đau đầu. Nhưng sự việc này khó xử nhất là Hải . làm để thu hẹp khoảng cách giữa hai phụ nữ quan trọng kia chứ.
Bà Lan kéo tay Thành:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Về thôi cho con nghỉ ngơi.
Ông Thành khẽ gật đầu, nói vài lời động viên con trai cùng vợ ra về.
Đúng lúc này, ện thoại của Trần Kiên báo tin n:
“Thầy ơi, Hải ổn kh ạ?”
Trần Kiên vội vàng hồi đáp:
“Tỉnh . Đầu óc hoàn toàn bình thường chỉ chân bó bột lâu thôi. Chưa kể nếu kh luyện tập tích cực sẽ mang tật.”
Thiên Lam nhờ Trần Kiên động viên Hải đặt máy xuống bàn trước mặt. Chưa kịp rời đã th tin n sáng lên:
“Hôm nọ máy trẻ bị hỏng Lam ạ. Quay được một đoạn ngắn thôi. Hôm nào Hải gặp mặt sẽ tặng quà cho Lam nhé. thích ăn sô-cô-la kh?”
Như thể sợ Thiên Lam chưa tin, Hải vội vàng tìm một bức ảnh chụp mùa hè trước tại Tây Ban Nha.
“Hải du lịch . Cũng cả tháng nữa mới về. Chưa kịp báo cho Lam vì mẹ tặng vé chơi bất ngờ quá. Lam đừng giận Hải nha. Hải nhớ Lam nhiều lắm.”
Thiên Lam bật khóc trước những dòng tin n của Hải . Tên ngốc kia định cứ như vậy mà lừa dối cô ? Là sợ cô biết Hải bị tai nạn nên cố giấu?
Thiên Lam vốn kh kẻ ngốc. Trước kia Trần Kiên nói mẹ của Hải kh phản đối chuyện giữa cô và con trai. Chẳng lý do gì vừa gặp cô đã thái độ như vậy.
Đột nhiên, Thiên Lam nhớ tới mẹ của . Mẹ dường như kh yên tâm khi con gái quen với Hải .
Thiên Lam mở máy, gọi ện về cho mẹ. Th cô gầy hẳn chỉ sau một thời gian ngắn, bà Nga lo lắng hỏi:
- Hải bị thương nặng lắm hả con?
Thiên Lam vội lắc đầu:
- Tình hình của Hải khá hơn ạ.
Bà Nga run giọng nói:
- Con… con… gặp nhà của Hải kh?
Thiên Lam thành thật kể lại đã gặp mẹ của Hải . Tuy nhiên sự việc diễn ra sau đó cô kh hề nhắc tới.
Bà Nga khẽ thở dài. Sau khi con gái xuống Hà Nội, bà đã tìm kiếm th tin về Thành - bố của Hải . Quả nhiên đó đúng là quen cũ, bà làm để nói chuyện với Thiên Lam đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.