Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vươn Tới Bầu Trời

Chương 23:

Chương trước Chương sau

Th Thiên Lam ngồi im lặng ở hàng ghế sau ô tô, Vỹ Khang bật cười:

- Em gì để nói với kh?

Thiên Lam cúi gằm mặt:

- Em… em xin lỗi vì đã lợi dụng . Em hứa sẽ dọn xe sạch sẽ, trả tiền viện phí lại cho .

Vỹ Khang tủm tỉm cười. Đương nhiên là biết cô gái này giả vờ mất trí nhớ. mời cô đến thăm nhà nhiều lần nhưng ta đâu hứng thú. Hơn nữa trên sân thượng nhà cũng đâu cây hoa hồng nào, chỉ một giàn hoa gi trước cửa mà thôi.

Thiên Lam vội vàng lên tiếng khi th xe của Vỹ Khang tới ngã tư gần trường cô học.

- Vỹ Khang. thể cho em xuống cổng trường được kh?

Vỹ Khang nhẹ nhàng nói:

- Em như này còn muốn đâu. Sắp tới nhà . Về đó em cứ việc chọn phòng. Bố mẹ c tác nên kh ngại đâu.

Dứt lời, Vỹ Khang dừng xe ngay trước cổng căn biệt thự màu trắng.

- Tới nơi .

Thiên Lam vội vàng nói:

- Em… em về thôi. Dù bây giờ cũng muộn . Em ở nhà kh là ý hay.

Vỹ Khang nhoẻn miệng cười. Đương nhiên là biết nhà trọ của cô nhóc này gần nơi ở. cũng thừa biết cô chẳng đồng ý nán lại nơi này nhưng m khi dịp “bắt c” trong lòng tới đây.

Vừa dừng xe trong sân, giúp việc tên Hoa đã bước tới mở cửa xe cho Thiên Lam.

- chủ đã n trước để chuẩn bị. Mời cô vào trong nhà.

Thiên Lam ngượng ngùng, đưa mắt về phía Vỹ Khang:

- Em xin phép…

Kh đợi Thiên Lam nói hết câu, Vỹ Khang đã lên tiếng:

- Em vào nhà ăn tạm chút cháo đưa em về. Dù dì Hoa đã chuẩn bị cả . Nếu em cứ đòi về như vậy dì sẽ buồn đó.

Bà Hoa tủm tỉm cười. Chưa biết ai mới là buồn đâu. chủ nhà bà từ xưa tới giờ chưa từng dẫn bạn gái về nhà. Hôm nay bà được mở mang tầm mắt, chỉ tiếc là bà chủ lại đang c tác còn chủ nhỏ thì chơi cùng đám bạn.

Nhắc tới chủ nhỏ là bà lại đau cả đầu. gì mà tính khí thất thường hơn cả thời tiết, chẳng lành tính ềm đạm giống cả.

Đúng lúc này, tiếng xe mô tô phân khối lớn ngày một gần. Thiên Lam quay ra liền th một th niên trẻ ngồi trên chiếc mô tô màu đen bóng loáng.

- Ồ… Nay hai dẫn bạn gái về nhà qua đêm ?

Thiên Lam vội vàng giải thích:

- Vỹ Khang là khách quen ở quán chúng . th bị thương nên đưa về trường, tiện đường nên ghé qua đây.

Phúc Khang nhếch môi cười:

- Cũng hợp lý đ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vỹ Khang Phúc Khang và Thiên Lam mỉm cười:

Hai các em cùng tuổi nhau nhưng xem ra Thiên Lam vẻ lớn hơn nhiều. Phúc Khang nhà vẫn còn ham chơi lắm.

Phúc Khang nháy mắt với trai:

- Muốn em gọi cô gái này là chị chứ gì? Trừ khi đồng ý làm bài tập lớn thay em.

Vỹ Khang bật cười:

- Lo mà học . Nợ môn nữa là khỏi ra trường luôn đó.

Lúc này, Phúc Khang quay sang dì Hoa gần đó:

- Dì món gì ngon kh? Cháu đói quá.

Dì Hoa tươi cười:

- món cháo sườn đây. Hai và cô Thiên Lam ngồi ăn luôn cho nóng.

Phúc Khang vui vẻ nói:

- Cháu vẫn ăn với hành phi thôi. Kh cho hành lá.

Thiên Lam tròn mắt ngạc nhiên. Th vẻ mặt phần bất thường này của Thiên Lam, Phúc Khang tò mò hỏi:

- ? chưa th ai ăn vậy bao giờ à?

Thiên Lam vội lắc đầu, quay sang nói với dì Hoa:

- Dì thể cho cháu xin một bát giống như vậy kh ạ?

- Đương nhiên là được .

Nói xong, dì Hoa quay sang Vỹ Khang:

- Còn vẫn ăn như mọi khi chứ hả?

Vỹ Khang nhoẻn miệng cười. Từ xưa tới nay chỉ Phúc Khang sở thích ăn uống khác mọi . Xem ra Thiên Lam cũng khó chiều giống út nhà .

Thiên Lam vô tình bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Vỹ Khang liền cảm th tội lỗi. Cô vì trốn tránh Hải nên đã lợi dụng ta, hiện giờ còn ăn đồ do dì Hoa chuẩn bị nữa chứ.

Thiên Lam dùng bữa xong liền nói với Vỹ Khang và Phúc Khang:

- M hôm tới mọi nhớ ghé quán nha. Em sẽ mời cả hai đồ uống do chính em pha chế để cảm ơn vì bữa ăn đặc biệt ngày hôm nay.

Phúc Khang hào hứng:

- Nổ địa chỉ xem nào.

Thiên Lam vui vẻ nói:

- Quán XƯA ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa.

Vừa nghe tới đây, Phúc Khang liền đánh rơi chiếc thìa xuống đất. Đ chẳng quán nước mà đám đàn em của ta vừa đến hay ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...