Vươn Tới Bầu Trời
Chương 31:
Ông Tường nghe tin con trai thứ dạo gần đây thường cùng một đẹp trai nên kh nén nổi tò mò. Ông hỏi vợ:
- Bà nghe ai nói chuyện kỳ lạ như vậy chứ? Từ xưa tới giờ Phúc Khang đâu cho phép khác ngồi lên “ngựa chiến”.
Bà Phụng bật cười:
- Chính chị Hoà nói chiều tối qua hai thằng nhóc đó còn tạt qua nhà mà. Hơn nữa Vỹ Khang cũng vẻ biết rõ Hải đó.
Ông Tường dừng bút, l ện thoại gọi cho Vỹ Khang:
- Con ở nhà kh vậy?
Vỹ Khang bật cười khi nghe bố nhắc tên Hải và Phúc Khang. biết thời cơ đã đến nên quyết định dẫn Tường và bà Phụng tới một nơi đặc biệt.
…
- Bây giờ thì cho rõ đây.
Hải vừa nói, vừa đội mũ bảo hiểm lên trước khi biểu diễn kỹ thuật khó cho Phúc Khang. Dù ta cũng cho mượn xe kiếm tiền nên sẵn sàng chia sẻ bí kíp của bản thân.
Phúc Khang chăm chú theo dõi Hải tới nỗi Vỹ Khang và bố mẹ đứng bên cạnh từ lúc nào cũng kh hay. Đến khi Hải xe máy tới, ta mới biết cả nhà đã hiện diện ở đó.
- Bố… mẹ… hai.
Hải tháo bỏ mũ bảo hiểm, khẽ cúi đầu:
- Con chào cô chú.
Dứt lời, quay sang Vỹ Khang:
- Em cảm ơn vì đã nói với chủ gara. Nếu kh nhờ giúp chắc em sẽ bị đuổi vì tội tối ngày tập luyện ở đây.
Vỹ Khang bật cười. ều Hải kh biết là chủ gara đó là bạn . Tất nhiên việc treo biển “tìm hiền tài” cũng là gợi ý đó làm. Tuy nhiên để được nhận và tin tưởng như vậy hoàn toàn nhờ vào năng lực của Hải .
Hải được việc nên bạn của Vỹ Khang chút lưỡng lự khi xin nghỉ một thời gian. Vỹ Khang đã nộp một khoản tiền “bảo lãnh” để Hải được tập xe cùng Phúc Khang. Tất nhiên chuyện này kh được c khai. Trong mắt Hải và Phúc Khang thì Vỹ Khang là một khách hàng tài khua môi múa mép mà thôi.
Vỹ Khang vui vẻ đáp:
- Kh gì.
Lúc này, Tường và bà Phụng kh tin nổi vào mắt khi trước mặt thật giống với Tường hồi trẻ.
Phúc Khang nhoẻn miệng cười, l tay vỗ vào vai Hải :
- cứ thắc mắc là bố mẹ tìm hay kh… Họ tới tận đây đó.
Hải còn ngơ ngác thì Phúc Khang đã tiếp lời:
- Họ kh biết sự nhầm lẫn nên chưa bao giờ dám nghĩ tuyệt vời như lại kh con đẻ. Còn bố Thành dù biết kh con ruột nhưng lại cho rằng là con riêng của mẹ Lan với một đàn khác. kh giận họ vì ều đó. Ở đây mới một tuyệt vời. Chính vì vậy cũng kh được giận bố Tường và mẹ Phụng.
Vỹ Khang kh ngờ Phúc Khang thể nói ra những lời như vậy. Thì ra sau lớp vỏ bọc xù xì thô ráp, em trai lại một trái tim ấm áp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông Tường xúc động tới rơi nước mắt, nhẹ nhàng ôm l Hải và Phúc Khang.
- Con trai của bố…
Bà Phụng nắm l tay Phúc Khang và Hải :
- Cùng về nhà thôi…
Hải vẫn còn chưa tin vào những gì đang diễn ra. ấp úng:
- Con… con…
Vỹ Khang đưa ện thoại cho Hải . Vừa vào tấm hình trong máy, Hải hỏi:
- l ảnh của em làm gì vậy?
Bà Phụng cũng theo, cười thành tiếng:
- Là hình bố con hồi trẻ đó.
Phúc Khang tủm tỉm cười:
- mà đưa cho em hình này em đỡ tốn tiền xét nghiệm ADN của Hải và bố hay kh.
Vỹ Khang khoác vai hai em của :
- Giờ thì về thôi. Chiều nay m món đặc biệt đó.
Hải chợt nhớ ra ều gì, vội vàng l ện thoại khỏi túi áo.
- Em báo cho Thiên Lam đã.
Phúc Khang cười thành tiếng, quay sang nói với Tường, bà Phụng:
- Con quên chưa kể với bố mẹ, bạn gái của Hải là em cùng cha khác mẹ với con. Nói thật là con kh ưa Hải lắm...
Ông Tường vui vẻ nói:
- Vậy các con mời cô bé đó tới nhà luôn .
Phúc Khang vội xua tay:
- Thiên Lam còn chưa biết con là của em đâu. Con vẫn còn muốn đấu một trận xem ai giỏi võ hơn nữa kìa. Nếu em biết lại bắt con nhường cũng nên.
Hải kh nhịn được mà cười thành tiếng:
- sẽ nói để Thiên Lam giữ thể diện cho .
Phúc Khang bĩu môi:
- gọi là tác thành cho. Còn nói xấu , sẽ xúi em gái chọn khác. em giống nhau, theo đuổi xếp thành một hàng dài.
Nghe th tên Thiên Lam, bà Phụng chợt nhớ tới cô gái đặc biệt qua lời kể của bà Hoà giúp việc. tên như vậy kh nhiều. khi nào chính là trong lòng của Vỹ Khang hay kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.