Vương Ấn Chi Hạ
Chương 1:
Mọi thường nói, kh khí đêm Trung thu là sự hòa lẫn của nhiều mùi vị: vui sướng khi đoàn tụ hòa lẫn với tương tư hay nỗi buồn khi ly biệt, thế nhưng A Phi chỉ th được mùi vị thịt gà mê . Ngước bầu trời, mặt trăng siêu tròn siêu to cũng giống bánh trung thu, hoặc là bánh nướng, bánh rán cũng giống nữa. Chỉ cần thể l xuống, thì lại giống như cái dĩa sắt, A Phi thể đem bán ve chai l tiền mua lương thực ăn.
Một cơn gió lạnh thổi qua, ớn lạnh từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu khiến A Phi rùng . Ngay sau đó, bao t.ử trống rỗng đã dùng âm ệu quãng tám mà réo lên.Aiiii~~~ Mùa thu tới , chắc mùa đ cũng kh còn xa. Làm mà sống qua mùa đ lạnh lẽo này đây? Hôm nay từ lúc sáng đến tối mịt, A Phi chạy qua hơn mười con phố, tìm hơn cả trăm thùng rác, chỉ nhặt được sáu chai nhựa mà còn giành giật với khác nữa, đúng là bây giờ cuộc sống càng ngày càng cạnh tr quyết liệt nên mới thê t.h.ả.m như thế này.
Cầm “thu hoạch” của ngày hôm nay đổi một ít tiền, mua hai cái bánh bao, ngồi gặm một cái, còn một cái trong túi. Ai dè bị một tiểu hài t.ử chạy xe ba bánh đụng té lăn quay, cái bánh còn lại cũng rớt ra. đường giống như kh mắt, cứ đá tới đá lui, cuối cùng cái bánh rớt xuống cống lặn mất! Kết quả cả ngày chỉ được ăn một cái bánh bao, nghĩ đến th bản thân mà đáng thương quá.
A Phi khoác cái áo tự làm từ vải bao bố, quẹo vào một con hẻm nhỏ u tối.
Trong hẻm thật tối, nhưng sâu vào một chút, cư nhiên xuất hiện một cảnh kh phù hợp, tiểu đ**m với đèn nê- nhấp nháy, trước cửa ….một con THỎ đang ngồi??!!
A Phi hiếu kì bước đến gần hơn một chút, th rõ biển hiệu của tiểu đ**m: “Trung tâm môi giới tình yêu BUNNY”. Mà trước cổng là một tiểu hài t.ử mặc đồ con thỏ, cầm trong tay cái chai nước ép cà rốt vẫn còn một ít ….
A Phi vài lần, hình như chút kì lạ, nhưng vẫn l hết can đảm tiến lên – tin sẽ kh ai nỡ hại một nhặt ve chai đâu.
“Tiểu bằng hữu, ngươi uống xong hết thể cho ta cái chai được kh?
“Ân?” Tiểu thỏ nhe hai cái răng cửa nho nhỏ, đại khái là đang mỉm cười a.
“Ta cho ngươi một cái ấn chương ha!” Tiểu thỏ nói.
“Cái gì? Cho ta bạc?!” A Phi kh tin được, hình như nghe lầm .
“Ân!” Tiểu thỏ gật đầu, hướng vẫy vẫy tay, “Ta cho ngươi ấn chương, ngươi cúi xuống .”
A Phi từ từ gập lại, Tiểu thỏ cắm cúi cố sức l ra một cái túi vải, tìm tìm kiếm kiếm một hồi lâu,quả nhiên là l ra một khối kim loại lấp lánh. Tiểu thỏ ngẩng đầu lên, “Phù ~~” nhắm ngay giữa trán A Phi gõ một cái! Gõ đau đến nỗi làm A Phi kêu lên !
“Ngươi lại đ.á.n.h ta?”
Tiểu thỏ híp mắt cười tủm tỉm, “Ta kh đ.á.n.h ngươi, ta đóng “Ấn chương của Vương tử” cho ngươi, nh ngươi sẽ trở thành Vương t.ử cho xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-an-chi-ha/chuong-1.html.]
“Cái gì là “Ấn chương của vương tử”?”
“Chính là…ngươi nh sẽ cùng một kẻ tiền trao đổi thân phận, ngươi biến thành , biến thành ngươi! Được , hôm khác ngươi quay lại ta giải thích rõ hơn, ta chuẩn bị đóng cửa đây!” .Tiểu thỏ đứng lên, dọn sạch bàn ghế, vào trong, đóng cửa, toàn bộ ánh đèn rực rỡ thoáng cái tắt phụt…
Ha hả, hài t.ử này sáng tác truyện nhi đồng chắc…thiệt khả ái nha…
A Phi thoáng trên mặt đất, mừng rỡ khi phát hiện tiểu thỏ để lại chai nước! Vội vàng bỏ vào trong túi, ngâm nga hát bước .
Trong hẻm nhỏ đề tên “Hẻm Nguyệt Hạ” , A Phi tìm được một cái rương gỗ to, vừa đúng lúc thể cho một chỗ để nằm. Vậy là bèn lót hai trang báo vô cùng cao hứng nằm vào trong. Xuyên qua kẽ hở của rương gỗ, còn thể th cả trăng trên trời, chỉ cần thêm một cái mái che mưa, thì ở đây liền biến thành một chỗ ở kh tệ.
Giữa lúc A Phi đang tính toán nên sửa sang “Nhà mới” như thế nào, đột nhiên dùng sức mở nắp rương nhảy vào!
A Phi sợ đến nhảy dựng lên, kêu gào “Này!!…Đừng…”
mới tớ cũng bị A Phi làm cho hoảng sợ, nhưng nh tay nh mắt, bịt miệng A Phi!
“Hưư….! Thật ngại quá! Ta mượn chỗ của ngươi trốn một chút!”
nh, ngoài ngõ truyền đến tiếng bước chân, còn hô to “ tìm được Thái T.ử kh?”
“Ta th chạy vào trong hẻm này!”
“Mau đuổi theo!”
A Phi trừng mắt cái dám nhảy vào đây, nam nhân được gọi là “Thái Tử”, ta trừng ta trừng a nhưng cuối cùng cũng kh ra tr như thế nào, chỉ một tí xíu ánh trăng xuyên vào, căn bản là kh th rõ.
Tiếng bước chân dần xa, đúng là trời thật lạnh, lại bị dị ứng với cái mùi hương thoang thoảng từ vị “Thái Tử” này, A Phi “Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì! “, liên tục ba cái, nước mũi b*n r* dính vào tay nào đó, loạng choạng bu tay ra..
“Oa! Ghê quá!” Thái T.ử cuống quít móc khăn tay ra liều mạng lau lau tay!
A Phi lau muốn tróc da, kh chút hảo ý cười cười nói “Ha hả, Thái T.ử ện hạ, thực sự xin lỗi, ta bị dị ứng với mùi hương trên ngươi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.