Vương Gia Kén Ăn Cứ Để Tiểu Y Sư Lo!
Chương 7
"Thế ư? Vương bà bà hóa ra lại là bậc kỳ tài cái gì cũng am tường nhỉ?" Nghe vậy, ngài chỉ khẽ nhướng đôi chân mày rậm, chẳng thèm tra hỏi thêm nửa câu, thản nhiên xua tay: "Ừm, lui xuống ."
Ta như phạm nhân vừa được ban lệnh đại xá, vội vàng ôm khư khư chiếc bát chạy biến khỏi thư phòng. đợi đến lúc trở về an toàn bên chiếc chảo sắt - tấm bia đá kỷ niệm thân thương của , đưa tay vuốt n.g.ự.c xoa dịu nhịp tim đập bình bịch, thần trí ta mới từ từ ổn định lại.
Kh đúng, sự việc vô cùng kh đúng! Ánh mắt sắc bén , giọng ệu ẩn ý , đâu mảy may mang vẻ ngờ vực? Đó rõ ràng là ệu bộ đang cố tình trêu chọc ta! Giống hệt như con lừa bướng nhà ta, rõ ràng trong bụng thèm ăn cỏ muốn c.h.ế.t, thế nhưng cứ kiêu ngạo ngẩng cao đầu, khăng khăng chờ đợi ta dâng tận miệng mới chịu hé răng c.ắ.n một miếng.
Đêm hôm đó, ta nằm trên tháp trằn trọc xoay qua lật lại, cố gắng thế nào cũng kh chợp mắt nổi. Tâm trí ta cứ kh ngừng đan xen những hình ảnh rời rạc: Khi thì nhớ tới sắc mặt trắng bệch yếu ớt của ngài trong cơn ho ra huyết; khi thì ám ảnh bởi ánh sắc lạnh đầy dò xét lúc ngài gợi nhắc về vị cao nhân chốn quân do; bất chợt, mọi thứ lại bị lấp đầy bởi buổi chiều nắng rực rỡ của hai năm về trước.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, kh set vip và kh đăng ở nơi khác, vui lòng kh mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khi , ngài vẫn là vị Đại tướng quân uy phong lẫm liệt, khoác trên ánh hào quang khải hoàn trở về thành Trường An. Ta chen lấn giữa biển hò reo vang trời, cố kiễng chân ngước mắt lên. Hình ảnh ngài ngồi thẳng lưng kiêu hãnh trên lưng tuấn mã, bộ chiến giáp vàng rực tuy loang lổ vết m.á.u sẫm màu, nhưng khí thế kiêu hùng bá vương vẫn chẳng mảy may suy giảm. Chỉ vì một khoảnh khắc vô tình ngước , chiếc túi thơm được giấu kỹ trong n.g.ự.c ta - món đồ đáng lẽ định ném cho gã ngốc nhà Đậu Hũ Tây Thi đứng bên cạnh - lại như bị ma xui quỷ khiến bay vụt một đường thẳng tắp về phía ngài. Khổ một nỗi lực tay ném quá trớn lại còn lệch hướng, chiếc túi thơm đập bốp trúng ngay thái dương của ngài nảy sang đập thẳng vào mặt vị phó tướng đứng kề cận. Vị phó tướng bị ném trúng bỗng chốc ngơ ngác chụp l vật thể lạ, gương mặt lộ rõ vẻ mờ mịt chẳng hiểu mô tê gì. Còn ngài, dường như một loại linh cảm thần bí nào đó, ánh mắt ngài sắc như ưng xuyên qua vô vàn lớp lớp đầu , rơi chuẩn xác thẳng tắp vào ta. Giữa biển đ nghìn nghịt, ta vẫn cảm giác rùng như thể ánh mắt vừa va chạm trực diện với đôi mắt đen thẳm kh th đáy . Trái tim ta lúc b giờ đập dồn dập loạn nhịp, hoàn toàn chẳng khác gì cảm giác rối bời khi nằm trên chiếc giường cứng ngắc trong vương phủ lúc này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
C.h.ế.t mất, c.h.ế.t mất thôi! Ta bực bội chui tọt vào trong chăn b, trùm kín mít qua đầu. Lý Th Tuế à Lý Th Tuế, ngươi vào vương phủ mục đích cốt yếu là để kiếm tiền mưu sinh, cùng lắm là tiện thể hành thiện chữa bệnh cho lừa, tuyệt đối kh tới đây để mê đắm nhan sắc nam nhân đến mức thần hồn ên đảo thế này! Nhưng ngẫm ngẫm lại sự đời, cớ một vị Đại tướng quân sáng ch.ói kiêu hùng rạng rỡ của năm nào nay lại biến thành một mỹ nhân ốm đau dặt dẹo, hơi một tí là ho khù khụ đến mức long trời lở đất như vậy? Ta bực dọc đ.ấ.m một cú thật mạnh vào n.g.ự.c , nghiến răng nghiến lợi tự thề độc: Mặc kệ nguyên nhân khiến ngài thành ra cái bộ dạng này là gì, đã xui xẻo rơi vào tay tiểu cô nương ta đây, thì chỗ thức ăn dành cho lừa này nhất định trị cho bằng được cái thân thể tàn tạ của ngài khỏe mạnh trở lại! Ít nhất thì cũng tận tâm bồi bổ đến lúc ngài đủ sức lực cho phép ta quang minh chính đại sờ thử gót chân rắn rỏi kia một cái. Bằng kh, mỗi tháng cầm ba lạng bạc nguyệt ngân khích lệ , lương tâm ta quả thực th vô cùng c.ắ.n rứt.
Ta cứ ngỡ chuỗi ngày d dài sau đó sẽ vẫn tiếp diễn theo kịch bản cũ: ngài dò xét mập mờ, ta giả ngu ngơ ngác, còn con hươu nhỏ trong n.g.ự.c ta thì cứ tự do đ.â.m sầm loạn xạ. Nào ngờ, một đạo thánh chỉ về yến tiệc cung đình đột ngột truyền xuống như sét đ.á.n.h ngang tai, làm cho toàn bộ khu bếp Tĩnh Vương phủ náo loạn cả lên.
Nghiêm ma ma tay cầm ngọc lệnh, khuôn mặt già nua nhăn nheo như vỏ quýt khô nay lại càng thêm cau vạn phần. Trong cung sắp mở tiệc lớn, quy định bắt buộc các vương phủ tiến dâng những món ăn mang tính mới mẻ độc đáo để l lòng Thánh thượng. Tĩnh Vương phủ nhà ta trước nay vốn chuộng lối sống th đạm, đồ ăn thức uống chẳng gì nổi trội đặc biệt, nhiệm vụ khó khăn này giờ biết tính cho ? M vị sư phụ đầu bếp lão làng trong phủ vội đưa mắt liếc nhau, nào n đồng loạt cúi gằm mặt xuống sàn, chỉ sợ cục diện hiểm nghèo này kh may rơi trúng đầu .
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.