Vương Phi! Nàng Đánh Ta Đi
Chương 1:
Nền tuyết trắng ểm từng vệt dài huyết dịch đỏ thẫm, thần hình nhỏ bé trong bộ y phục rách nát mỏng mảnh càng khiến cho nữ t.ử yếu ớt kia tr thật thê thảm.
Tiếng ù ù vang vọng bên tai, xen lẫn âm th nói chuyện. Chẳng rõ đó là tiếng của con hay tiếng của những linh hồn ở thế giới bên kia đang thì thầm nữa.
Thẩm Th Vân chỉ là một cô nàng ở thế kỷ 25, một ngày làm việc hơn 12 tiếng, chẳng còn m thời gian nghỉ ngơi. Hình ảnh cuối cùng th trước khi ngất là vô số chồng tài liệu, màn hình máy tính với đầy dữ liệu cập nhật. Chu ện thoại báo 22 giờ cũng là lúc thân hình cô độc gục xuống mặt bàn.
Mi mắt nặng trĩu, cảm giác khô khốc nơi cổ họng và một mùi t nồng xộc lên. Tại tay chân nàng lại kh lực để nhấc lên thế này?
Cố gắng mãi vẫn chẳng thể mở mắt rõ mọi thứ trước mặt, chỉ th một màn trắng xóa mờ ảo, dường như hay vật gì đó đang ở trước mặt nàng. Lại một gần nước gục xuống, thân thể nàng kh đủ lực, hay nói đúng hơn chẳng còn sức lực. Nàng cứ thế nằm đó ngất .
“Dội nước!” Hắc y nam t.ử ra lệnh cho thuộc hạ tạt nước vào nàng.
Bọn họ chỉ là hạ nhân, kẻ hầu hạ thì làm gì ý kiến, chủ nhân ra lệnh, họ kh thể làm trái ý. Dù cho cô nương nằm kia tr đã vô cùng thê thảm, chẳng biết còn sống hay kh.
Dòng nước lạnh buốt bao trùm thấm đẫm thân thể nàng, dung hòa nền tuyết và huyết dịch lại thành một mớ hỗn độn. Cái lạnh như thấm vào tận phổi đủ làm nàng tỉnh táo đôi chút. Sự ngứa ngáy nơi cuống họng ép nàng ho đến trào huyết dịch, cơn ho này liên tục vài lần mới chịu để cho nàng lần nữa nằm vật ra mà thở l thở để.
Nàng muốn sống, muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Khó chịu, đau đớn, lạnh buốt.. Vô vàng thứ khó hiểu đang diễn ra lúc này.
Dòng suy nghĩ vẫn còn đang tiếp tục chạy trong đại não thì bỗng hai cắp nách lôi nàng đứng thẳng dậy. Tư thế này nói đúng là hai kia đang kẹp cho nàng đứng thẳng đối diện với hắc y nam tử.
Lavie
Một cái tát giáng xuống mặt nàng mà kh hề báo trước. Đau… nhưng nhờ cái đau này mà nàng đã thể tỉnh táo và rõ tình huống hiện giờ của .
Những này, họ vận toàn là y phục cổ xưa, tựa như phim cổ trang mà nàng vẫn th trên phim. Nhưng cũng chỉ nam nhân trước mặt nàng mới đủ phục sức cao sang, vẻ như chính là chủ nhân ở đây. Những còn lại chắc là gia nhân, nô bọc của , y phục đơn giản hơn nhiều.
Nàng lại xuống thân thể , giờ thì đã hiểu tại lại đau rát đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-phi-nang-d-ta-di/chuong-1.html.]
Trời đổ tuyết trắng dày thế kia mà nàng một thân trung y, vết thương tóe m.áu vẫn còn rỉ ra dịch. Xuyên kh? nàng đã xuyên kh? Nếu kh xuyên kh thì chẳng lẽ ở đoàn làm phim, mà làm gì đoàn làm phim nào tra tấn diễn viên thế này?
Nàng nhớ m cuốn sách xuyên kh hay đọc trước đây đều mô tả nữ chính sau khi xuyên đến đều sẽ ký ức của nguyên chủ hoặc ít nhất vì là nữ chính mà cuộc sống tốt đẹp biết bao.
Còn nàng thì ?
Kh ký ức gì của nguyên chủ, còn bị ta đ.á.n.h đến muốn mất m.ạng lần nữa. C bằng ở đâu?
“Ngươi th thế nào?” Hắc y nam t.ử đến trước mặt, dùng bàn tay nâng khuôn mặt nàng lên hỏi.
Dường như thù hận gì đó với nguyên chủ nên mới làm ra chuyện như hôm nay, trong mắt nàng th rõ gương mặt phản chiếu trong đó. Chân mày đen dài của bắt đầu nhíu lại, đang tức giận vì kh nhận được câu trả lời của nàng?
“Ngươi… là ai?” Nàng dùng hết sức lực nói là câu này xong lại lần nữa lịm .
Hắc y nam t.ử cao lãnh kia là Nam Bình Vương - Thần Viễn, Hoàng của Đương kim Thánh Thượng hiện nay. Chiếu thư của Tiên Hoàng năm xưa đích xác truyền ngôi cho nhưng mẫu thân từng bị địch quốc hại ch.ết t.h.ả.m nên nguyện vọng cả đời của là trả thù cho mẫu thân, dẹp tan quân thù, thống nhất lãnh thổ. theo Ngụy Tướng Quân ra trận từ năm 14 tuổi, đến nay đã gần tam tuần mới trở về Kinh Thành.
Năm xưa, khi được mời về Kinh để trở thành Tân Đế, đã dứt khoát viết chiếu thư nhường ngôi cho đệ đệ Thần Cảnh, còn nguyện ý ở lại biên quan, dẹp yên binh đao, ngày nào hoàn thành đại nghiệp, rửa được hận thù mới hồi Kinh.
Đương kim Thánh Thượng biết rõ vị trí của là do Hoàng nhường cho nên ban cho phủ đệ lớn nhất Kinh Thành, phong làm Nam Bình Vương. Cả Vương Triệu Đại Ngụy chỉ mỗi được phép đem vũ khí lên triều, kh cần quỳ gối hành lễ với bất kỳ ai trong Hoàng Cung.
Nhiều quyết định quốc gia đại sự, Thánh Thượng cũng triệu vào Cung bàn bạc hoặc cho đến phủ hỏi ý mới ra chiếu thư. Đủ để th được coi trọng và địa vị đến mức nào ở Vương triều Đại Ngụy này.
Nhưng lẽ, chẳng m mặn mà với Vương quyền, thứ mà bao kẻ muốn thì lại coi như hạt cát trong mắt. Vậy thì vì cái gì mà Thần Viễn bắt và tra tấn một nữ t.ử như kia?
“Bổn Vương kh cho phép nàng ta c.h.ế.t.” nói xong thì phất áo rời , trường bào tung bay theo cú xoay lại càng làm nổi bậc thân ảnh cao ráo, sát khí của . Miếng bạch ngọc trong tay bị miết chặt như muốn bẻ đôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.