Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Phi! Nàng Đánh Ta Đi

Chương 4:

Chương trước

Giang phòng lớn bên cạnh đại sảnh vô cùng ấm áp, chậu than đặt trong phòng đỏ rực tỏa sức nóng, kh vì nó mà Thẩm Th Vân cảm th nóng bức từ khi bước vào đây. Nàng rõ ràng bị khí thế của nam t.ử mày ngài, đôi mắt nàng đầy hận ý, tất cả bầu kh khí ở đây đã áp bức nàng đến độ muốn toát mồ hôi.

thật đáng sợ, lẽ vẫn luôn tàn ác như vậy, cái khí thế sát phạt sa trường năm nào vẫn luôn bao qu kh khoác lên bộ chiến bào.

Chỉ mới là lần thứ hai nàng gặp kể từ sau khi xuyên đến đây, vậy mà cứ như đã tạo thành thói quen gặp thì sợ hãi vậy đ.

Mọi đã lui xuống theo cái phất tay của , tiếng cánh cửa đóng lại làm nàng chợt giật ngắt quãng suy nghĩ. Theo phép tắc vị trí của nguyên chủ thì nàng nên làm gì đây?

Thị nữ? Vậy là quỳ xuống như trong phim !

Nàng đứng đó chứ kh tiến lên, trực tiếp hạ thấp cơ thể vẫn còn đau đớn xuống, nhỏ giọng: “Vương gia.”

Thẩm Th Vân chẳng nghe th tiếng nói nào vang lên sau đó, nàng tự hỏi “ làm sai gì kh?”

ngồi trên ghế, kh nói gì chỉ nàng và từ từ ngã thân sang một bên.

Nàng kh dám ngẩng đầu lên khi chưa được sự cho phép nên chỉ th mờ ảo dáng vẻ nghiêng .

“Đến đây!”

cũng chịu lên tiếng , giọng nói ra lệnh vừa đủ nàng nghe nhưng lại sức nặng tâm lý đáng kể đè lên tim nàng.

Thẩm Th Vân đưa tay chống xuống đất đứng dây, chân còn chưa nâng thân thể đã lại nghe quát: “Ai cho ngươi đứng dậy…”

Lavie

Thẩm Th Vân cứng đờ trong tư thế nửa quỳ, lại từ từ hạ chân trở lại như cũ. Kh cho nàng đứng dậy thì tới kiểu gì?

Cái tên la sát thần kinh này muốn nàng vừa quỳ vừa bằng đầu gối hay muốn nàng nằm lê lết bò tới chân đây. cũng biến thái quá !

“Vương gia muốn thế nào?” Ngươi rốt cuộc muốn ta làm thế nào đây?

Thần Viễn thật kh ngờ nàng vừa vào đã tự quỳ xuống, đây là ều trước giờ chưa từng th ở Thẩm Th Vân kể từ khi khiến nàng thân bại d liệt, tan cửa nát nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vuong-phi-nang-d-ta-di/chuong-4.html.]

Nàng đã chịu hạ để quỳ, cũng muốn xem xem, nàng còn thể làm được gì tiếp theo: Tức giận c.h.ử.i rủa ? Hay sẽ nghe lời mà bò đến.

Hỏi muốn thế nào? kh muốn thế nào cả, muốn chờ xem diễn biến tiếp theo của nàng cơ mà. Nhưng nếu nàng muốn chọn, vậy được: “ quỳ mà tiến tới đây cho bổn Vương.”

Nam Bình Vương ngã tựa lên chiếc gối tay bên cạnh, đặt một chân lên ghế tạo nên tư thế ngạo mạn, một tay chống lên thái dương, mắt vẫn kh rời khỏi thân hình thiếu nữ.

Thẩm Th Vân bắt đầu c.h.ử.i thề trong lòng, nàng kh chấp nhận việc bị bắt nạt. Lần trước bị đ.á.n.h chẳng qua là do nàng xuyên đến đúng lúc nguyên chủ đã bị đ.á.n.h đến ch.ết. Vừa xuyên đến nàng chịu thương tích, vừa nhận l thân thể đầy tổn thương thì làm thể phản kháng.

Hôm nay vừa đỡ đau một chút, còn kh gì vào bụng đã mệt muốn xỉu. Kh muốn bị ăn đòn nên đã chấp nhận thân phận mà hành lễ với cái tên ên Nam Bình Vương này. Vậy mà vẫn muốn bắt nạt nàng ?

Liếc th thứ trên bàn kia, nàng lập tức đứng dậy, cố gắng nh đến đó, ngồi “phịch xuống ghế, vơ đại trái chuối gần nhất lột vỏ ra cho phần thịt chuối trắng trẻo vào miệng. Một quả chưa đủ, nàng tiếp tục l táo cạnh đó, chùi vào tay áo vài cái trực tiếp c.ắ.n.

Chắc do nhai nuốt quá nh mà nàng sắp nghẹn, lại quơ quào cái ấm trà mà ngửa cổ dốc nước để uống. Xui thay trong ấm kh nước.

Thẩm Th Vân lập tức xung qu phòng, tức thì quét mắt ngay chén trà trên bàn nhỏ cạnh chỗ Nam Bình Vương.

trơ mắt ngạc nhiên Thẩm Th Vân lao đến vồ l chén trà uống l uống để, cạn chén xong còn đưa tay áo lên quét qua miệng một cái.

“Ngươi… ngươi… ngươi dám vô lễ với bổn Vương.”

tức giận, mắt mở to, khóe miệng hơi giật giật. đứng dậy chỉ tay vào mặt nàng mà quát, nhưng vì kh lường trước hành vi của nàng nên chẳng kịp suy nghĩ nên nói gì lúc này.

Thẩm Th Vân biết vô lễ nhưng nàng đói, nếu ở lại đây chắc c sẽ bị trừng phạt. Nàng quay quay lưng bỏ chạy, tiện tay l thêm một quả táo trên bàn mới tiếp tục chạy vụt . Trong Khi Nam Bình Vương vẫn đứng bất động chỉ tay theo hướng nàng chạy.

Thân ảnh Thẩm Th Vân biến mất mới nhận thức được nàng đã bỏ chạy. Nàng dám? thể vô lễ như vậy? Kh trừng phạt kh được mà.

đâu?”

đâu ? Bắt Thẩm Th Vân cho bổn Vương.”

“Bổn Vương dạy dỗ ngươi.”

Hộ Vệ và hạ nhân nghe tiếng Nam Bình Vương thì cùng nhau theo hướng Thẩm Th Vân vừa chạy mà tìm nàng.

Chương trước Chương sau

Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...