Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm
Chương 1:
Lần đầu tiên gặp mặt đã kết thù chuốc oán kỳ thực kh chủ ý của Từ Hi mà nó thuộc về bản tính.
Tất cả cũng tại lão cha. Cái bình hoa trên giá trong thư phòng với dáng vẻ quá đỗi bình thường Từ Hi vốn kh hề để mắt đến nhưng bên tai lão cha cứ luyên thuyên mãi. Nào là chiếc bình hoa kia quí giá thừa, tính nghệ thuật đầy thân, còn hung hăng nhéo tai buộc kh được đụng, dù chỉ bằng một ngón tay vào món bảo bối.
Thực chất Từ Hi thể ra khỏi thư phòng chán ngắt nhưng bản tính nghịch ngợm trong lại trỗi dậy. Lão già chỉ cấm chạm chiếc bình vào nếu hứng thú với nó thôi. nằm mơ chắc lão cũng kh thể tưởng tượng nổi thằng con dựa ngay trên lệnh cấm của để “lách luật”.
Bởi vậy phụ thân vừa rời Từ Hi liền kéo chiếc ghế ở sau lưng lại gần để đứng lên “món bảo bối” cho rõ. s* s**ng một lúc , chẳng th cái bình cũ này gì đáng xem.
Đang định đặt lại chiếc bình vào giá bỗng sau lưng vang lên tiếng quát non nớt của một tiểu hài tử: “Ngươi đang làm cái gì đó?”
giật bu tay, món bảo bối duyên dáng thả theo hình vòng cung nh chóng tiếp đất. Chiếc bình hoa quí giá thừa, tính nghệ thuật đầy thân kh bị vỡ tan tành, bất quá chỉ thành ra năm sáu mảnh mà thôi.
Tuy rằng Từ Hi là loại kh sợ trời kh sợ đất nhưng lại sợ đau. Nhớ tới bàn tay cực đại của lão cha, dù chưa bị đ.á.n.h đã cảm th nhức m, tự nhiên đưa ánh mắt căm hận hướng về phía cửa.
Tiểu hài t.ử x vào, chỉ thẳng mặt quát to: “Ngươi c.h.ế.t chắc ! Dám làm vỡ chiếc bình này!”
Ngay lập tức c tắc phần diễn kịch thiên phú của Từ Hi được khởi động
Vừa chớp chớp mắt vài lần oánh oánh lệ hoa đã xuất hiện, vội vàng giải thích với âm th nhỏ xíu: “Ta vốn kh hề cố ý, cầu ngươi giúp ta, đừng để cho khác biết chuyện này…”
“Bình đã bị vỡ, nói gì cũng vô ích, ngươi bị trừng phạt!”
Trưng ra bộ dạng đáng thương, kẻ tội nghiệp vội níu áo tiểu hài tử: “Cầu ngươi, chỉ cần ngươi kh nói ra ta chắc c sẽ gắn lại nó như cũ….nh thôi…Xin ngươi đừng kể với ai…”
“ thể?” Tiểu hài t.ử hất cằm. “Ta chưa bao giờ th bình hoa bị vỡ mà dính được như trước.”
“Thật sự thể, chỉ cần cho ta cơ hội…để ta thử…..một lần thôi…” Từ Hi c.ắ.n môi làm hàng nước mắt lăn dài trên gò má.
Tiểu hài t.ử lộ vẻ hiếu kỳ: “Vậy…ngươi làm cho ta xem”
Từ Hi kéo tiểu hài t.ử lại gần bảo nó đứng lên ghế, cốt kh để nó th hành động của . l miếng gi nhỏ được vo tròn nhúng mực, trát một ít vào tay nó, còn lại bôi lên các mảnh vỡ của chiếc bình. Tiếp đó, nhặt l mảnh lớn nhất ở đó từ từ mắt nhắm lại, ngoài miệng lẩm bẩm, trong lòng tính toán thời gian lão già quay trở lại.
“Rốt cuộc ngươi làm được kh vậy?” Tiểu hài t.ử suốt ruột hỏi.
“Làm được, chẳng qua cái bình lớn quá nên tốn nhiều thời gian” vội trấn an.
Cuối cùng cũng nghe th tiếng bước chân đến gần, Từ Hi đột nhiên thả tay, mảnh bình hoa rơi xuống đất tạo ra tiếng động nghe thật lọt tai.
Cuớc bộ ngoài hành lang trở nên gấp gáp. Từ cửa truyền đến một giọng nói nghiêm khắc pha lẫn khiển trách: “Cung Lệ! Lớn mật!”
Tiểu hài t.ử mặt mày tái mét, vội vàng nhảy khỏi ghế, run rẩy nói: “Phụ hoàng, kh … kh ta… lỗi của … là ”
vừa tới đưa ánh mắt uy nghiêm qu. Môi Từ Hi khẽ run run, vành mắt đã ầm ập nước chực rơi, bộ dạng muốn biện minh nhưng kh thể.
Lão cha bây giờ mới từ phía sau nọ tiến đến, nhéo tai thằng con: “Tiểu súc sinh, ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
“Từ kh, kh lỗi của lệnh lang. Ngươi cố tình kh ra ư? Mực từ mảnh vỡ của Phạm Tịnh bình còn dính trên tay Cung Nhi. Đã làm sai còn vu oan giá họa cho khác, xứng đáng là Đại hoàng tử?”
“Hoàng thượng….” Lão cha nơm nớp lo sợ định nói thêm ều gì nhưng bị Hoàng đế phất tay ra lệnh ngừng lại.
Hài t.ử tên Cung Lệ nh chân lại gần, níu chặt l thủ phạm: “Nói! Mau nói là ngươi làm vỡ! Nói !”
Từ Hi giả bộ bị dọa, vội dập đầu quỳ xuống, giọng nói run rẩy: “Vâng… Là thần…. Thần kh hề th….. Cái gì thần cũng kh th…”
Tiểu hài t.ử tức giận gân x nổi đầy mặt, tức khắc đ.á.n.h một quyền hướng về phía Từ Hi. Th vậy liền ngồi bật dậy ôm đầu tránh đòn: “Kh cần đ.á.n.h ta… Ta sẽ kh nói ra là lỗi…. Là lỗi của ta….. Sẽ kh nói là ngươi…. Đừng đ.á.n.h ta”
Dường như kh để ý trời đất là gì nữa, tiểu hài t.ử chuẩn bị ra thêm một cước thì truyền đến âm ệu tức giận của Hoàng đế “Cung Lệ! Ngươi còn định chối bỏ trách nhiệm ngay trước mặt trẫm ? đâu, lôi Đại hoàng t.ử đến viện t.ử phạt đứng nửa ngày, mang ba chương luận ngữ, năm bản Mạnh Tử, bảy bài cổ phong, tám bài thơ Đường, kh cho ăn uống gì hết.”
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng “Tuân mệnh”. Cung Lệ vừa gào thét vừa nhân cơ hội định đá kẻ kia một phát nhưng đã nh chân lẩn mất, sau đó liền bị thái giám mang đến viện t.ử phơi nắng.
Sắc mặt hoàng đế giãn đôi chút, cúi đầu khuôn mặt đầy nước mắt: “Đây là con của ngươi? Tr thực th tú.”
Phụ thân khom cười nói: “Bất quá tính khí….”
“Văn nhược cũng tốt, các ngươi vốn là d gia vọng tộc, cần cường hãn làm gì?” Hoàng đế thản nhiên nói.
Từ Hi để ý th hai đường nếp nhăn trên mặt lão cha hội tụ tại một ểm, hiểu rõ lão muốn nói thực chất tính tình ương ngạnh láu cá vô cùng.
Rõ là, tinh r thì gì kh tốt, cứ như lão cha thật thà quá mới hay bị khác khi dễ.
Mối quan hệ Từ Hi cùng Chu Lệ Cung bắt đầu từ đó. Năm Phượng Dương thế t.ử được 8 tuổi còn đại hoàng t.ử lên 7 . [Lúc này Tiểu Bảo vừa mới ra đời ~~~ cười ~~~]
Kỳ thực, hậu quả của việc gặp gỡ này kh chỉ hình thành mối oan gia giữa hai mà còn vô tình tạo nên một kết cục tốt hơn mong đợi.
Từ xưa đến nay, qua nhiều triều đại, các Hoàng đế đều e ngại quyền lực của Phượng Dương vương, lo ngại dã tâm làm phản cướp ngôi. Bởi vậy khi th bộ dạng nhu nhược cam chịu của Phượng Dương vương thế tử, Hoàng đế cũng bớt lo lắng cho đứa con tương lai sẽ bị thao túng, sau này khi nhận ra kh bù thì hối hận đã quá muộn. Nghiệp Châu đã được trang bị binh hùng tướng mạnh, kho lương dồi dào, dân chúng no đủ sung túc lại dũng mãnh gan dạ, trong lòng họ từ lâu coi Phượng Dương vuơng là minh quân thiên tử, thực lực thể sánh ngang với triều đình.
Lần đầu tiên xa nhà theo phụ thân vào kinh thành, trong lòng Từ Hi kh khỏi hi vọng được vui chơi bên ngoài lâu một chút. Từ nhỏ vận thế vốn cường, lần này cũng kh ngoại lệ. nh liền phát hiện nguyện vọng của được đáp ứng. Nửa tháng sau, lão cha quay trở lại Nghiệp Châu, còn lưu lại hoàng cung làm thư đồng cho Đại hoàng t.ử theo lệnh của Hoàng thượng.
Trước khi , lão cha căn dặn kh m ai cơ hội được ở cạnh Hoàng đế tương lai, nên biết trân trọng hoàng ân, mai này nhất định luôn trung thành tận tâm đền đáp. Từ Hi tuy ngoài miệng đồng ý nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ lời Ngô sư gia: Hoàng thượng giữ ngươi lại thực chất là làm con tin để nắm giữ Phượng Dương gia. Ngươi vạn lần cẩn trọng, tránh bộc lộ tài năng.
Biết Từ Hi sẽ là thư đồng của , Chu Cung Lệ phi thường cao hứng, tưởng tượng ra sau này đầy cơ hội trả thù nên ngay cả lúc ngủ cũng đột nhiên bật dậy ha hả cười sung sướng, hoàn toàn kh ngờ rằng những ngày thống khổ đang chờ đón .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-1.html.]
Dạy dỗ Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ và Phượng Dương vương tương lai Từ Hi là một việc vô cùng trọng đại, liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của quốc gia nên Hoàng thượng cùng trọng thần đã nhiều lần thượng nghị. Rốt cuộc cũng tìm được những như ý, một sư phó võ nghệ cao cường dạy c phu phòng thân; một bậc thầy Nho học truyền dạy cổ văn; một chi sĩ uyên bác giúp tinh th thiên văn, địa lý, thuật số; một vị phong nhã tài t.ử truyền thụ thi từ ca phú; một sư phó giáo d.ụ.c lễ nghi; một nhạc sư cung đình giảng dạy âm luật nhạc khí. Lịch học mỗi ngày đều dày đặc. Kh những vậy các lão sư còn quyền xử phạt nghiêm khắc học trò nếu chúng phạm lỗi.
Từ Hi vốn l lợi đáng yêu từ nhỏ, mới ba tuổi đã biết gặp quỉ nói tiếng quỉ, gặp nói tiếng , tức sẽ kh thể hiện ra th minh khiến sư phó mất mặt, cũng kh giả bộ ngốc nghếch quá trớn làm khác cảm th dạy trẻ con thật khó nên ngay ngày đầu học đã nhận được cảm tình của các sư phụ. Đối lập với , tiểu hoàng t.ử phi thường kiêu ngạo kia luôn làm cho ta đau đầu. Thân phận cao quí cộng thêm nhận được sự sủng ái của hậu cung khiến y, ngoại trừ phụ hoàng, bất luận kẻ nào trách mắng đều kh chịu nghe, ngược lại còn hăm dọa.
Hoàng Thượng vừa rời khỏi thư phòng, Cung Lệ hung hăng hướng tới kẻ thù định đá cho vài cái. May mắn, Từ Hi tránh được nhưng quần áo bám đầy bụi. Th vậy, m vị sư phó tức giận, đem hai đứa trẻ tách ra. Cung Lệ bị Nho học và Lễ Nghi lão sư giáo huấn về phong thái hoàng gia tận ba c giờ, cho đến khi tiểu hoàng t.ử hai mắt trắng dã, toàn thân mệt lử mới thôi. Trong khi đó, Từ Hi vui vẻ học đ.á.n.h đàn với nhạc sư.
Buổi học đầu tiên trôi qua như vậy.
Buổi học thứ hai, nhờ các vị sư phó đề cao cảnh giác nên hòa bình cũng miễn cưỡng được thiết lập.
Đến cuối buổi thứ ba, Từ Hi mang vẻ mặt hối lỗi tới tìm Cung Lệ giải thích, rõ ràng nói thể kêu cứu bất cứ lúc nào. Quả thật, cái sân chẳng m chỗ để trốn, tuy nhiên lạ ở chỗ đại ện hạ hôm nay kh những kh ra tay đ.á.n.h mà còn để cơ hội nói [dối].
Từ Hi bên trong nghĩ cần gì biện giải nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng ăn năn: “Thực xin lỗi, thực sự xin lỗi ngươi. Bình thường ta vẫn gắn được m bình hoa vỡ lại như cũ, kh hiểu lúc lại kh làm nổi. Đều tại ta kh đúng, ta nhát gan, ích kỷ nhưng rõ ràng ta đã nhận tội, hoàng thượng lại kh tin… Cầu ngươi đừng giận ta nữa… Kỳ thực ta khâm phục sự dũng cảm của ngươi, ngay trước mặt phụ thân thể nói một cách hiên ngang đĩnh dạc như vậy. Ta muốn trở thành giống ngươi, oai phong lẫm liệt. Ngươi xem, ngươi lại còn cao hơn ta nữa….”
Chẳng biết Cung Lệ cao hơn Từ Hi hay kh nhưng vốn là trẻ con, nghe th những lời tâng bốc như vậy vẫn kh nhịn được mà ưỡn ngực.
“Sau này chúng ta sẽ là đồng môn, mọi lời ngươi nói ta đều nghe, hi vọng ngươi coi ta là hảo bằng hữu…. A kh, đương nhiên ta kh xứng làm bằng hữu của đại hoàng tử… Là hầu, đúng, hầu của ện hạ. Ta sẽ hầu hạ ngươi thật tốt, xin ngươi đừng sinh khí nữa….” Từ Hi quan sát sắc mặt Cung Lệ tiếp tục trưng ra bộ dạng đáng thương.
“Vậy ngươi đứng yên để ta đá một phát, ta sẽ hết giận. À, mà cấm ngươi kêu đau” Đại hoàng t.ử th như vậy liền mềm lòng.
Khuôn mặt th tú trở nên trắng bệch, Từ Hi c.ắ.n răng nói: “Chỉ cần ngươi nguôi giận, đừng nói là đá một cước dù bị l một ngón tay hay móc mắt ta cũng nguyện ý.”
Cung Lệ đương nhiên kh tin nổi lời nói cường ệu như vậy: “Tốt, chặt , khoét .”
Th ánh mắt tràn đầy ai uyển đang , trong lòng Cung Lệ chút sợ hãi. Đột nhiên từ trong áo, Từ Hi l ra một th đao nhỏ, thân ảnh phi đến bàn. Hai âm th đồng thời vang lên, tiếng đao chém, tiếng thét lớn, m.á.u vương đầy trên mặt bàn. Cung Lệ vẫn còn bàng hoàng đã th đối phương đem ngón út tới trước mặt y. Máu từ tay trái rơi xuống đất thành vũng, khóc nức nở: “Ngươi vẫn còn muốn con mắt, đúng kh?”
Y cật lực lắc đầu nhưng đáng tiếc quá muộn, kẻ đối diện từ từ đưa tay đầy m.á.u lên móc mắt. Lại thêm một tiếng hét t.h.ả.m thiết, một vật nhỏ tròn tròn từ hốc mắt trái đen rỗng lòi ra ngoài mang theo huyết ti cùng kinh lạc*. Hai bàn tay co giật từng hồi. Khuôn mặt Từ Hi vốn trắng trẻo th tú giờ ểm thêm sắc đỏ, thoạt phi thường đáng sợ.
*huyết ti: tơ máu; kinh lạc: kinh là những đường dây nối liền các huyệt châu thân theo một hàng dọc và lạc là những đường nối liền từ kinh nọ sang kinh kia, chạy theo hàng ngang.
Đại hoàng t.ử 7 tuổi bị dọa tới mức hồn vía lên mây, đã thế con cực kỳ kinh dị kia còn dùng giọng ệu thê t.h.ả.m nói: “Đại ện hạ, còn chưa đủ ư? Hay ngươi còn muốn nốt con mắt bên này?”
Th nhãn cầu dính m.á.u lại gần, Cung Lệ thét vang cắm đầu chạy thục mạng.
Từ Hi tựa như âm hồn bám đuổi ngay phía sau, r*n r*: “Vì …. Vì …. Rõ là làm vậy ngươi sẽ tha thứ cho ta… Tại lại kh để ý đến ta…”
cho vàng Cung Lệ cũng kh dám quay đầu lại, chạy như tưởng như tắc thở tới nơi về tẩm cung của . Hiển nhiên cơm tối kh động vào, tiều hài t.ử quyết định lên giường từ sớm nhưng mãi mà kh ngủ nổi, trong đầu luôn nghĩ tới hình ảnh nam hài th lệ đáng yêu trong nháy mắt biến thành kinh dị. T.ử Hi m.á.u đầy , y sợ sẽ c.h.ế.t nên kh dám phái nghe ngóng nhưng cũng sợ kh biết sẽ trả lời như thế nào nếu phụ hoàng biết chuyện. Mãi đến nửa đêm mới dỗ được vào giấc ngủ thì lại mơ th khuôn mặt đầm đìa m.á.u liền lập tức giật tỉnh dậy, tim đập thình thịch. Kh muốn… Kh muốn ngủ nữa… Thành ra đến sáng tr y sắc mặt thật tiều tụy, hai mắt thâm quầng.
Biết tối qua chủ t.ử chưa ăn nên sáng sớm bọn hầu đã thuyết phục y ăn chút gì. Kh th ai đến truy hỏi cái c.h.ế.t của Phượng Dương vương t.ử lại chưa tìm được lí do nghỉ học nên y đành miễn cưỡng lết tới thư phòng.
Bước vào cửa, Cung Lệ chợt ngập ngừng. Y sợ gặp bàn tay đầy m.á.u của Từ Hi. May mắn bên trong chẳng .
Vừa thở phào một cái, y bỗng giật b.ắ.n khi vỗ nhẹ vào vai , ngọt ngào chào hỏi: “Đại ện hạ, tới sớm quá!”
Cung Lệ thét lên một tiếng vội lùi ra xa, l tay dụi dụi mắt liên tục. Mặc kệ nhắm mở mắt bao lần thì vẫn th Từ Hi bộ mặt vui vẻ hướng y cười kh khách, cả vẫn lành lặn, kh mất sợi tóc nào.
Tr bộ dạng hóa đá trước mặt, Từ Hi vô cùng hài lòng: “Biết Đại ện hạ thực sự kh muốn bộ phận nào trên cơ thể của ta nên ta đã dùng đồ giả thay thế. Cái này giống với biến hí pháp*, chơi vui lắm, ngươi muốn thử kh?”
* Biến hí pháp: ảo thuật
Cung Lệ tức run . “Chát”, âm th gọn lỏn của cái tát vang lên. Y kh khỏi ngạc nhiên, trước kia dù cố gắng đến đâu cũng kh thể đ.á.n.h trúng Từ Hi vậy nên lúc này y kh nghĩ đối phương đứng yên để cho đánh, làm bàn tay đau nhức.
Gương mặt trắng nõn của Từ Hi dần hiện lên dấu tay màu hồng hồng. Hai mắt trợn tròn, nước mắt tuôn ra như suối dường như kh thể tin được sự việc vừa diễn ra.
Th bất động, Cung Lệ lúng túng lắc lắc cổ tay vài cái xoay bỏ . Từ Hi từ phía sau đột nhiên ôm chặt l y, khóc lớn: “Tại ? Tại ngươi lại đối với như vậy? Ta thích ngươi, muốn làm ngươi vui vẻ. Ngươi muốn ngón tay ta liền chặt ngón út, ngươi đòi con mắt ta liền móc mắt. Ta tốn c sức để làm giả vì biết ngươi sẽ hối hận khi thốt ra những lời nói đó… Ta đã tận tâm tận lực hết sức, vì ngươi còn đ.á.n.h ta… Trước đây ta sai, ngươi đ.á.n.h cũng đúng nhưng vì cái gì ngươi lại kh chịu để ý đến ta… Ngươi thật xấu xa…. thật xấu xa….”
Kh ngờ khí lực Từ Hi lớn như vậy, Cung Lệ giãy dụa thế nào cũng kh thoát khỏi gọng kìm, bị ôm cứng vào trong lòng, nước mắt dây đầy vạt áo. Đúng lúc m lão sư phó bước vào th thư đồng khóc lóc như vậy, trên mặt còn hằn rõ dấu của năm ngón tay đương nhiên kh nghĩ là do gây sự, lại bắt đầu giáo huấn Cung Lệ mặc kệ y cố gắng giải thích.
Từ Hi nắm một góc áo của Cung Lệ, lắp bắp thay y nhận lỗi: “Đại ện hạ kh sai… Kh nên trách ện hạ… Đều là ta… là ta kh đúng…” Khi nghe những lời này, cư nhiên các vị đều cho rằng do bản tính nhún nhường nên mới nói vậy, căn bản kh quan tâm đến Đại ện hạ.
Liên tiếp ăn hai vố, Chu Lệ Cung từ chỗ một lòng quyết tâm báo thành hy vọng vĩnh viễn kh bao giờ th bản mặt tiểu ác ma kia nữa. Đáng tiếc, nếu kh gặp Từ Hi thì vận thế y lẽ sẽ tốt hơn nhiều. Mỗi sáng đều khuôn mặt hết sức trung thành tươi cười rạng rỡ, khí lực sung mãn, lớn tiếng chào hỏi: “Thỉnh an Đại ện hạ!”, vậy là một ngày khổ não bắt đầu.
Khi các sư phụ bên cạnh, Từ Hi luôn thể hiện là một đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, ân cần chăm sóc Cung Lệ nên nghiễm nhiên trở thành thư đồng của Đại hoàng tử. Chỉ đến lúc còn hai lại tác yêu tác quái.
lúc giả bộ tiểu ngốc t.ử bị nói lắp, cả ngày quấn quýt bên y kh ngừng thuyết: “Đại… A Đại… A Đại…. A Đại… Điện hạ!” dù biết y đang nộ khí.
khi lại sắm vai kẻ đần độn, thường chằm chằm vào y, nước miếng chảy dài: “Tóc ngươi đen thật… Da ngươi trắng đẹp quá…. Mắt ngươi sáng a…. Răng ngươi đều thế…. Thật muốn sờ vào….” khiến nghe sởn da gà.
Một trong những vai diễn thích là tiểu t.ử hay thẹn. Lúc luôn đứng cạnh y làm bộ lúng túng, hai tay vân vê vạt áo, mặt đỏ ửng, nửa ngày cũng kh được câu ra hồn đột nhiên lôi ra một đồ vật từ trong n.g.ự.c áo, ấp úng nói: “Tặng ngươi” sau đó nh chân trốn sau cột nhà lén y. Lần đầu tiên Cung Lệ kh biết bèn mở luôn chiếc hộp được cho, bên trong là một con nhện ngũ sắc. Trên đời này y sợ nhất là côn trùng nên vừa th suýt nữa đã té xỉu.
Ngẫu nhiên khi này y bị gán mác quý c t.ử nóng tính, ném tất cả những thứ gì Từ Hi đưa, làm thư phòng trở nên lộn xộn. Đến khi các sư phó bước vào, cũng kh cần lo lắng đổ lỗi vì dù chẳng ai hỏi “Là ai làm?” mà hầu như toàn hướng y thở dài: “Đại ện hạ, sinh khí gì vậy?”
Ngoài ra, cứ vài ngày Từ Hi lại đóng vai ưa thích nhất, tiểu nam hài đáng thương bị tiểu bằng hữu ghét bỏ. Thường thường nhân lúc Cung Lệ quay đầu lại liền trưng ra bộ mặt u oán ngập nước mắt, âm ệu vô cùng bi thảm: “Vì cái gì ngươi kh cần ta…..Vì cái vì ngươi lừa gạt ta…..Vì cái gì ngươi vứt bỏ ta….”
Đầu tiên, Cung Lệ định nện cho một trận, bất quá nh chóng phát hiện ra tuy hơi vất vả né tránh nhưng đúng là y kh thể nào đ.á.n.h trúng được liền đem mọi chuyện bẩm báo với phụ hoàng, còn tự tay viết huyết lệ thư kể từng tội của . Kh ngờ Hoàng thượng đã nghe các vị lão sư bẩm báo, ngược lại phạt y viết chữ.
Tứ cố vô thân, đành tự lẩm bẩm, nhẫn tự đầu thượng nhất bả đao, c.ắ.n răng chịu đựng. Tưởng coi như kh để ý đến là xong mà kh biết rằng đời này kiếp này y đã bị gắn chặt với .
* nhẫn tự đầu thượng nhất bả đao: trên đầu chữ Nhẫn là th đao.
Chữ Nhẫn được ghép từ bộ Đao ( 刀) ở trên và bên dưới là bộ Tâm (心). Theo như cách hiểu của một số học thì ý nghĩa của Nhẫn là nếu tâm (tim) mà kh yên thì ….phập… đời. Số khác cho rằng Nhẫn ở đây nghĩa là nhẫn nại đợi thời cơ, cơ hội đến thì x lên => là hùng, là thành c. Để biết thêm chi tiết mời liên hệ Google ca ca.Còn hiểu theo nghĩa hẹp trong câu nói của Lệ Nhi là nhẫn nhịn cho xong chuyện
Chưa có bình luận nào cho chương này.