Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Vị Dưới Gót Chân, Ái Tình Dưới Đường Kiếm

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Ban đêm, thiên t.ử vất vả từ kinh thành xa xôi đến được an bài ở cung thất cực kỳ hoa mỹ, nhận được sự bảo vệ tối nghiêm mật. Đích thân Phượng Dương vương cung kính chu toàn hành lễ vãn an xong mới cùng đám tùy tùng lui xuống.

Cung Lệ đọc sách một lúc nghỉ trên chiếc giường êm rộng, nhắm mắt ngủ, đáng tiếc kh gian yên tĩnh nh làm cho y cảm th cô tịch.

Y buồn bực nhỏm dậy, vừa lắc lắc đầu vài cái chợt tiếng mở cửa phòng vang lên, chủ nhân Nghiệp Châu tuyệt đại tao nhã tay cầm gối ngủ êm êm đang nhẹ nhàng tiến vào, thản nhiên đẩy y vào phía trong, ý muốn cùng nằm.

“Ta tưởng ngươi ngủ ……” Cung Lệ kinh ngạc nói. Tuy rằng thường xuyên chung giường chung gối với nhưng kh hiểu vì đêm nay tâm lại đập thình thịch.

“Kh được ?” Phượng Dương vương hơi nghiêng đầu, từng sợi từng sợi được vắt sau chiếc cổ trắng ngần chầm chậm bu hạ xuống đôi xương quai x mê hồn, yêu mị đến cực ểm.

Ngực thoáng như đá đè, y lập tức đem mặt ngoảnh sang nơi khác, nắm chặt cẩm bị, luống cuống lùi về sâu trong giường.

*cẩm bị: áo ngủ bằng gấm

Phượng Phi Ly cười thầm, bế y đặt trên , vươn đầu lưỡi đùa giỡn vành tai y: “Hiện tại ta khí lực sung mãn lắm a.”

“………”

“Chúng ta tiếp tục c việc buổi chiều nhé?”

Cung Lệ nhắm mắt kh đáp cũng chẳng giãy dụa. Dù kh Liễu Nhi song đối với y, sự tồn tại của Phượng Phi Ly là thập phần quan trọng, hơn nữa sự tiếp xúc thân mật truyền tới độ ấm khiến y căn bản kh cách nào từ chối được.

Cả bị lật lại, ngón tay thon dài luồn vào vạt áo, nh Phượng Phi Ly thành thạo khu động cơ thể tịch mịch này, làm nó khích động mà đứng lên. Th âm đ*ng t*nh khe khẽ phát ra, cùng động tác của phối hợp, cố gắng thả lỏng nhưng chỉ mang lại những cơn vặn vẹo run rẩy.

“Kh diễn trò nga……” Phượng Phi Ly ngậm cánh hoa trong miệng thì thầm đồng thời khai mở thân thể y.

L mi của Cung Lệ cấp tốc rung động mãnh liệt, chiếc eo nhỏ xinh muốn ưỡn thẳng lại bị ngăn chặn, kh thể động đậy nửa ểm.

“Kh sợ……. Hài t.ử ngoan…… Kh sợ……” Âm ệu du dương an ủi, những nụ hôn nồng nhiệt liên tục rớt xuống đem hai thân thể quấn chặt l nhau. Tiếng th* d*c dần dần tăng thêm, th âm rời rạc gắn thành một đoạn kh rõ nghĩa. Cung Lệ cơ thể truyền tới cảm giác chút đau đớn kì lạ.

“Kh…… Kh cần…… Được……”

Âm thânh càng lúc càng cao, cuối cùng trở thành một tiếng thét t.h.ả.m thiết.

Phượng Dương vương tuy chỉ là phiên chủ một phương nhưng thiết chế nơi lãnh địa kh thua gì quân vương, cũng thái y viện của riêng . Trong đó đều là những d gia, y thuật th tuệ tuyệt kh kém ngự y hoàng gia.

Tân triều thiên t.ử hôm nay tới chơi, đệ nhất d y ở thái y viện liền bị lãnh chủ nửa đêm bắt triệu vào cung. ta xót xa cho bộ dạng râu tóc hoa râm kia mà vẫn lập bập chạy, riêng lão kh ngờ rằng chuẩn bị đối mặt với tình huống mà sống gần hết đời lão mới gặp .

“Ngươi nói xem, tại lại như vậy?” Phượng Dương vương kh mảy may đỏ mặt, hỏi “Ta biết nam nhân thì tiếp nhận hơi khó, song lần đầu tiên ta th y như thế……”

Cung Lệ đau quá hóa giận, tiện l cái gối gần đ nện vào mặt Phượng Phi Ly.

Lão thái y quả nhiên kh hổ kiến thức uyên bác, hơn vạn tên thái ểu ban sáng. Ban đầu còn bối rối cùng kinh hãi, về sau nh chóng khôi phục phong thái y sư, tiến đến chuẩn bị khám vết thương cho vị chí tôn thiên tử.

Song Cung Lệ đời nào chịu hợp tác, một mặt kéo chăn phòng thủ, một mặt quát lớn: “Lớn mật! Làm càn! Mau cút ra ngoài cho trẫm!”

Dân chúng thành Nghiệp Châu vốn chẳng chút tôn kính nào đối với Hoàng đế nhưng dù thế nào y vẫn là kẻ đứng đầu thiên hạ, kh thể l* m*ng vén chăn xem xét bộ vị được nên lão đành hướng ánh mắt cầu cứu tới chủ t.ử của .

“Ngoan, ngươi rõ ràng bị thương, mau bu tay để Hồ thái y khám……” Phượng Phi Ly đứng dậy, đến bên giường kéo chăn, dỗ dành.

“Kh cần! Ra ngoài! Tất cả các ngươi ra ngoài hết! Cả ngươi nữa!” Cung Lệ hét chói tai, gắt gao ôm chăn.

“Đừng ngại, Hồ thái y tuổi tương đương nội ngươi, cái gì thẹn?” Phượng Phi Ly cố gắng chạm vào tay kẻ đang la hét sợ hãi, nhẹ nhàng gỡ từng đầu ngón tay y khỏi tấm chăn.

“Ta đã nói toàn bộ ra ngoài! Các ngươi to gan dám kháng chỉ?” Theo nguyên lí thì câu này chi là uy nghiêm nhưng đáng tiếc nó lại truyền ra từ đống chăn thù lù giữa giường kia, uy lực giảm mất chín phần, còn một phần tộc Phượng Dương lại chẳng để trong mắt.

Phượng Phi Ly tránh làm ái nhân động tăng thêm thương thế, tóm chặt thân thể y, mạnh mẽ xốc cẩm bị lên lộ ra nửa th*n d***, thực khiến y vô cùng căm phẫn.

Lão Hồ thận trọng kiểm tra một lần cẩn thận bôi ít cao d.ư.ợ.c vào bên trong, Cung Lệ kh nhịn được vừa kêu la vừa đạp chân loạn xạ. Phượng Phi Ly th thế, thương xót ôm l y, hôn lên mí mắt ngập nước.

“Rốt cuộc tại ?” Nhẹ nhàng đắp chăn cho Cung Lệ, Phượng Phi Ly cùng lão y bước ra ngoài, “Ta đã chú ý, dù cho là lần đầu tiên cũng kh biến thành như thế a?”

“Hồi bẩm Vương gia, trên đời này thực ít sinh ra đã bộ phận thua thiệt so với thường, dễ dàng bị thương, cảm giác đau tương đối lớn, kh quá thích hợp…… e hèm…… hoạt động……”

“Vậy làm gì bây giờ? thể trị ?”

“…… Cái này…… vốn kh là bệnh nên kh thể coi là chữa được. Chỉ còn cách trong lúc hoạt động thì cần coi chừng hơn, sử dụng d.ư.ợ.c vật, chú ý xử lý tốt hậu quả, kịp thời thượng d.ư.ợ.c thì thể cải thiện chút tình hình. Tất nhiên, tốt nhất là nên kh làm.”

“Điều đó kh khả năng.” Phượng Dương vương quả quyết nói.

“Vậy…… chắc Vương gia thể vất vả……. Bất quá, càng về sau lẽ sẽ càng thích ứng hơn một chút.”

“Ừm, ta biết , ngươi mau mau nh nghiên cứu xem dùng d.ư.ợ.c nào tốt nhất, bổn vương kh muốn y mỗi lần đều đau đớn thế này……” Phượng Phi Ly đang nói bỗng phát hiện đằng sau tiếng gió, vội vàng cúi đầu né, một chiếc hài sượt qua đỉnh đầu, đường đường chính chính đ.â.m thẳng vào mặt lão thái y tội nghiệp .

Tân hoàng đế lần này giá lâm Nghiệp Châu lưu lại hai tháng trời, trong đó hơn một tháng là bẹp dí tại một chỗ. hai nguyên nhân: thứ nhất, do lần đầu g*** h**n mà kh thể kh nằm trên giường dưỡng thương; thứ hai, vẫn do lần đầu g*** h**n mà kh thể kh nằm trên giường dưỡng bệnh. Thương là vì Phượng Dương vương quy cho kh d.ư.ợ.c vật nhưng thực chất đâu vậy, bệnh thì chắc đều rõ. Bệnh kéo dài quá lâu làm Cung Lệ cay cú, thường thường nửa đêm trộm hôn để lây bệnh trở lại. Đáng tiếc đến tận khi y khỏi bệnh cũng kh thành c l một lần.

lẽ đang ốm, vô cùng yếu ớt là nguyên nhân khiến ác mộng vốn hay gặp nay lại càng cơ hội xuất hiện. Trừ bỏ hai dị mẫu đệ đệ cùng Tiết vương ra, y còn mơ th Văn phi ên ên dại dại ở lãnh cung, th Nại Nại thống khổ trúng độc c.h.ế.t, th Sâm Lệ dáng vẻ tiều tụy tuyệt vọng, th Văn Liệt quắc mắt trừng trừng, thậm chí còn mơ th bản thân năm đó bị nhốt tại địa lao, bên cạnh là một đống t.h.i t.h.ể cứng nhắc.

Mỗi lần như vậy Phượng Phi Ly đều lay mạnh dậy, buộc y thuật lại thật tỉ mỉ rõ ràng cảnh trong giấc mơ bởi tin rằng vô luận gặp ác mộng gì, miễn mở miệng nói ra thì về sau sẽ kh gặp nữa, cho dù gặp lại cũng sẽ kh hoảng sợ như trước nữa.

Lý luận này hiệu nghiệm hay kh cũng chẳng biết nhưng giữa đêm khuya tỉnh mộng, bên cạnh liền bảo vệ trò chuyện, đối với Cung Lệ mà nói vẫn là sự an ủi vô cùng ý nghĩa.

Nửa đêm chuyện trò, sau khi kể tường tận cho Phượng Phi Ly nghe giấc mơ lập tức chuyển sang chủ đề khác, nói về hồi nhỏ Văn phi đối xử tốt với y, thường giữ lại những thứ ngon để y ăn, nói về mẫu hậu tuy thân là bậc mẫu nghi thiên hạ song năm nào cũng tự tay may đồ mới cho y mặc mãi đến khi trưởng thành mới thôi, khi lại nói tới khoảng thời gian chơi đùa cùng các dị mẫu đệ dù kh thân thiết. Tất cả, từng từng một hiển hiện lên trong kí ức thơ ấu ngọt ngào, xóa tan những hình ảnh ghê rợn kia, quên cái gọi là hiện thực, quên cái bị bóp méo.

Nghe đủ các dạng mộng, vào một buổi tối, Phượng Phi Ly rốt cuộc kh nhịn được hỏi: “Vì chưa bao giờ mơ tới Liễu Nhi?”

Chu Cung Lệ , khẽ nghiêng đầu, trên mặt phản chiếu ánh nến yếu ớt từ ngoài trướng. Y thấp giọng nói: “Đương nhiên mơ…… nhưng Liễu Nhi là ta yêu nhất, mỗi lần gặp ta đều cảm giác th th sảng sảng, khoái khoái lạc lạc. thường mặc y phục đẹp, luôn cùng ta ngồi xuống nói chuyện, ta cười ôn nhu. Chỉ cần th Liễu Nhi, toàn bộ đều là mỹ mộng, sẽ kh bừng tỉnh giữa đêm khuya, càng kh khóc lóc nên ngươi kh biết……”

Đột nhiên trong lòng Phượng Phi Ly dâng lên cảm giác ấm ức giống như đứa trẻ nhỏ đang ghen tị. mạnh tay đè y xuống dưới thân, khó chịu nói: “Ta mới là ngươi yêu nhất, ta kh chỉ muốn xuất hiện trong mỹ mộng mà còn muốn trong ác mộng của ngươi. Mặc kệ về sau ngươi mơ th cái gì đáng sợ, nhất định sang bên cạnh , ngươi sẽ th ta đứng ở đó, cùng ngươi đứng chung ở một chỗ.”

Cái mũi bị đụng chút ê ẩm, Cung Lệ lúng túng đẩy ra, xoay lưng về phía : “Hồ ngôn loạn ngữ! Dù cho ngươi là Phượng Dương vương thì cũng vấp những chuyện kh theo ý được.”

Phía sau, Phượng Phi Ly luồn tay ôm chặt l y, c.ắ.n cắn vành tai, nũng nịu: “ lại hồ ngôn loạn ngữ, ít ra nên là ềm ngôn mật ngữ chứ. Đừng chối đây đẩy như thế, ở cùng ta ngươi gặp ác mộng cũng đâu còn khó chịu như trước a.”

mỉm cười nham hiểm, tham tiến từ từ hướng xuống phần dưới y phục của y, s* s**ng khắp nơi, cả chỗ được đụng lẫn cấm được đụng. Ban đầu Cung Lệ nhẫn nhịn, sau chịu kh nổi bèn xuất một chưởng về phía kẻ nọ, sẳng giọng: “Quá nửa đêm, kh ngủ còn định làm gì?”

“Ngươi toàn thân ra mồ hôi lạnh, ta đến giúp ngươi thay nội y.” Phượng Dương vương hưng trí bừng bừng, tỏ vẻ vinh dự được giúp Hoàng đế cởi bỏ chiếc khố. Vừa nói là thay y phục, một lúc sau lại nhất quyết từ chối mặc vào, ngay cả của chính cũng mất hết.

Cung Lệ hoảng hồn kịch liệt lắc đầu, mặt đỏ như gấc tim đập loạn xạ, c.ắ.n răng nói: “Kh được…… Kh được vào.” Nói xong mới cảm th núi lửa phun trào trên đầu, trong cuộc đời hai mươi m năm y chưa bao giờ thốt ra câu nói mất thể diện như vậy.

“Được được…… Kh vào……” Phượng Phi Ly một mặt phụ trách trấn tĩnh đáp ứng con cừu non, một mặt dùng sức đè ép xuống, sự va động giữa hai thân thể khiêu khích d*c t*nh chi hỏa cháy hừng hực cả kh gian.

Trong trướng nh nghe rõ tiếng lột cẩm y, tiếng hai cặp môi chạm vào nhau ướt át, tiếng th* d*c nặng nhọc hòa cùng tiếng r*n r* kiềm chế.

Kh khí nóng rực len lỏi xuyên qua tấm sa vĩ mỏng m, qu quẩn bên ngọn đèn dầu, bên trong một mảnh xuân ý vô hạn.

“Ngươi…… làm gì……” Sau lúc lâu tiếng kêu sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-10.html.]

“Thử lại một chút thôi.”

“Kh được…… Kh được……”

“Thử xuống một chút……”

“Kh……”

“Xuống một chút……”

“………”

Khoảng thời gian gắng sức.

………..……………….

Nhưng cuối cùng vẫn kết thúc bằng một tiếng thét t.h.ả.m thiết.

Buổi sáng kế tiếp, trong lúc Hoàng đế đương triều vẫn nằm trên giường an dưỡng thì ở thiên ện, chủ nhân Nghiệp Châu cùng thái y đang chú tâm nghị luận về vấn đề y học cực chuyên sâu, thái độ thập phần nghiêm túc, thậm chí quên cả dùng bữa trưa.

Hết buổi nghị luận, Phượng Dương vương phấn khởi vào thăm Hoàng đế, hớn hở nói: “Thái y bảo tình trạng của ngươi tốt hơn lần trước nhiều, chỉ cần chúng ta tiếp tục cố gắng……”

Thêm một chiếc hài lao tới, vội vàng tránh thoát. Đùa, nếu là bị gối hoặc những thứ khác trúng đầu để y hết giận thì cũng cam lòng tình nguyện nhưng đây lại là một chiếc hài, chiếc hài gỗ đ nhé, quả thực kh phù hợp với nguyên tắc mỹ học của Phượng Dương vương.

Tĩnh dưỡng thêm vài ngày, sức khỏe của Chu Cung Lệ khá lên nhiều, thể xuống giường lại, phân phó chuẩn bị khởi giá hồi kinh. Mặc dù kh được như dự kiến, chuyện kia kh tìm ra cách giải quyết song tâm tư kh còn tuyệt vọng và đau khổ như trước nữa. Hiện tại, trong đầu y toàn bộ đều là nghĩ cách đối phó với sự đùa cợt vô cùng đa dạng của .

Mà những lời nói yêu, Cung Lệ tự nhủ rằng đối với Phượng Phi Ly kh cảm giác gì khác biệt bởi y sợ. Một khi là thực chính là gánh nặng cả đời.

Dẫu từ nhỏ y đã kh là kẻ tiêu sái. Nếu luận về tiêu sái, khắp thiên hạ chẳng ai sánh được với kẻ thống trị Nghiệp Châu, Phượng Phi Ly thiên bẩm diễn trò.

Cung Lệ lần này đến Nghiệp Châu mang theo xe ngựa đơn giản để tránh gây phiền toái (chạy trốn mà). Bất quá dù gì vẫn là thiên tử, tùy vệ hỗ tòng đầy đủ thành ra cần bố trí nơi ở nhiều bởi thế việc thu dọn cũng kh một sớm một chiều là xong. Hoàng đế trẻ tuổi kh muốn cho ai biết vội vã chạy trối c.h.ế.t, thêm bối rối nên c việc chuẩn bị mất đứt ba ngày.

Kh th Phượng Phi Ly phản đối, càng kh qu nhiễu, mỗi ngày thản nhiên cùng y thưởng hoa ngắm cảnh làm thơ nghe đàn. Chẳng mở lời lưu lại, cũng chẳng biểu hiện chút lưu luyến bịn rịn khiến ta kh thể thấu tâm tình.

Ngày xuất phát, Cung Lệ cố gắng dứt khỏi tên Vương gia khí lực chín trâu hai hổ kh ngừng bám càng kia, sớm rời giường. Tắm rửa xong, như thường lệ cả hai cùng nhau ăn sáng. Nghĩ đến sắp sửa chia tay, y đành nhẫn nhịn để Phượng Dương vương hứng thú chơi trò đút thức ăn nhưng lại chẳng được miếng nào vào bụng.

Vấn tóc cao, mặc hoàng bào, Chu Cung Lệ trước mắt mọi mang bộ dạng của một vị Hoàng đế cô ngạo diện vô biểu tình, ngạo lãnh thị nhân, hơn nữa đang đứng cạnh Nhất Tiếu Thiên Hạ Túy- Phượng Dương vương Phượng Phi Ly phong tư diễm lệ lại càng chẳng vẻ thân thiện.

Ở trong lòng dân Nghiệp Châu, Phượng Dương tộc trưởng mới là chí cao vô thượng thiên hạ đệ nhất nhân, mà trong số các Phượng Dương vương thì Phượng Phi Ly được dân chúng yêu mến ủng hộ nhất nên suốt dọc đường tiễn tân hoàng đến cổng thành, Nghiệp Châu đổ ra đầy đường tr nhau reo hò ngó nghiêng xoắn quẩy nháo nhiệt làm y nhức đầu kh thôi.

“Đừng nhăn nhó a, mọi vì muốn th ngươi mà chầu chực từ sáng sớm. Hoàng đế hiếm khi tới đây, ngoan ngoan thưởng cho bọn họ nụ cười của ngươi .” Phượng Phi Ly một mặt đối xung qu cười cười trêu hoa ghẹo nguyệt, một mặt thấp giọng nói.

“Bọn họ đâu đến xem ta, là xem ngươi đ chứ.”

“Ta qu năm ở đây, cái gì đẹp mà ngắm. Vì ngươi họ mới tò mò, mau mau cười một cái .”

Chu Cung Lệ phẫn nộ trừng mắt, lần này định xuất hành đơn giản lại hóa thành buổi tống biệt long trọng, còn bắt y giống trưng ra vẻ phiến tình.

“Kh cần dùng loại ánh mắt này ta, kh nghĩ ta sẽ hôn ngươi nga?”

Hoàng đế trẻ tuổi hoảng sợ, thật nh chuyển tầm mắt sang dân chúng bên đường, môi nở nụ cười yếu ớt.

Tuy rằng luôn luôn khiến khác cảm giác lạnh lùng vô tình nhưng lúc y cười liền mang theo mị lực cực độ của riêng . Hai bên đường âm th tung hô vang dội hơn, gáo thét

Phượng Dương vương phi thường đắc ý, lén lút qua ống tay áo rộng thùng thình x tới tóm đầu ngón tay Cung Lệ, nhẹ nhàng gãi vào lòng bàn tay làm y ngứa, lại kh dám trước mặt bao giãy mạnh, cũng kh thể cho vị vương họ hết mực yêu quí một cái bạt tai, đành lẩm bẩm: “Nhẫn nhịn nhẫn nhịn, dù sắp thoát khỏi ……”

Đến cổng thành, Phượng Phi Ly giúp y chuyển xe sang bát tham mã xa. Đám quan cùng một ít dân chúng vây qu quỳ xuống, vẻ mặt kh phục, khóc lóc sụt sịt.

“Thật kh hổ là thần dân của ngươi a, thế mà cũng diễn trò.” Cung Lệ lạnh lùng nói: “Ta kh tin sẽ làm bọn họ thương tâm như vậy.”

“Đương nhiên” tiến đến gần, “Bọn họ thương tâm như vậy kh bởi ngươi mà bởi ta .”

Cung Lệ lắp bắp kinh hãi, quay đầu lại, kh nghĩ khoảng cách hai lại gần đến thế, kh nghĩ là đôi môi y lướt qua gò má nên nhất thời đỏ mặt: “Ngươi…… Ngươi bảo cái gì?”

“Chúng ta vừa kết hôn, nỡ nhẫn tâm chia xa vì vậy ta cùng ngươi hồi kinh ở m ngày. Bọn họ kh muốn ta mới thương tâm vậy a.” Phượng Phi Ly tủm tỉm cười tỏ vẻ dĩ nhiên.

“Ngươi…… cùng ta? ta kh nghe qua ngươi nói?” Cung Lệ vừa sợ vừa tức, nói lắp liên tục.

“Hiện tại nói đâu muộn. Ngươi yên tâm, dọc đường ta đã an bài , đợi đến kinh thành là địa bàn của ngươi, ngươi đối ta tốt tốt a.” Khóe môi ác ma vẽ lên nụ cười mị mị thấu xương. nhẹ nhàng cúi đầu, thổi vào cổ y một ngụm nhiệt khí.

Tân triều thiên t.ử lại lẩm bẩm nhẫn nhẫn song vẫn kh xuống nổi. Y hất mạnh tay Phượng Phi Ly ra, hùng hùng hổ hổ lên xe ngựa, hồn nhiên chưa phát giác biểu tình của tựa như tiểu hài t.ử giận dỗi.

Từ nay về sau, dù cả thiên hạ đều khẳng định đương kim hoàng thượng tính cách âm lãnh, hành xử nghiêm khắc thì dân Nghiệp Châu lại phe phẩy tay nói: “Kh đâu, Hoàng đế bệ hạ thực đáng yêu lắm……”

Nhắc tới xử lý quốc chính, năng lực và thủ đoạn của Chu Cung Lệ kh thể sánh với tiên hoàng nhưng y lại ưu thế, một ưu thế vô cùng quan trọng. Đó là chẳng sử dụng lượng tinh lực lớn để đối phó với Phượng Dương tộc mà còn được chủ nhân Nghiệp Châu, Phượng Phi Ly đem toàn lực phò tá nên mới hai năm đăng cơ sức mạnh quốc gia tăng lên đáng kể, d tiếng kh ngừng vang xa.

Vì vậy việc nước kh quá đáng phiền não, ngược lại hơn phân nửa là về việc nhà, thật làm y đau đầu.

Mối quan hệ giữa Hoàng thái hậu và y từ sau chuyện Nại Nại bắt đầu khoảng cách, trừ bỏ nghĩa vụ phụng dưỡng ra hai mẫu t.ử kh nói thừa l một lời. Gần đây thần trí Văn Lệ dấu hiệu lạ, khi mê khi tỉnh, thường thường tự nhiên khóc rống cười to. Bởi nể nàng là quý phi đứng đầu hậu cung, lại nhớ tới tình nghĩa vợ chồng m năm, thêm nữa là ái nữ của Thái sư, là tỷ tỷ của Văn Liệt nên kh nỡ nhẫn tâm giam cầm nàng trong lãnh cung. Sâm Lệ ở Bắc cương biểu hiện kh hề kém cỏi, lãnh trách nhiệm củng cố bang giao, huấn luyện tân binh còn giúp Phượng Dương vương trị thủy, dần dần thoát khỏi vỏ bọc trẻ con. Thời ểm trở về ngày càng gần, Cung Lệ lòng càng bất an.

Nhưng…… dù gộp đủ các loại phiền hà kể trên lại cũng bằng tên tinh ma nhân kia.

Kể từ lúc quan hệ hai trở nên thân mật, Phượng Phi Ly bỗng dưng hứng thú với thân thể vốn sinh ra đã kh l gì làm bất thường của y. Chỉ cần là xuất hiện tại kinh thành đương nhiên sẽ ở trong cung, trước mắt dòm ngó của bao kẻ cũng mặc kệ, thái độ vô cùng thân thiết. Ban đầu còn m vị lão thần râu tóc bạc phơ ỷ thân ỷ phận đưa ra kiến nghị, nói rằng ngoại thần kh được phép ở lại nội cung, kh hợp với lễ nghi nhưng sau khi bị Phượng Phi Ly ều đến tr coi hoàng lăng nên rốt cuộc chẳng ai dám phát biểu một câu.

Hai trong lúc lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh vẫn thực hiểu làm cách nào khiến cho đối phương tối thỏa mãn cùng khoái hoạt, thi thoảng h**n ** tới mức dữ dội, khác xa với sự nhu tình mật liên mà Liễu Nhi đem tới.

Phiền toái chủ yếu là nằm tại bước cuối.

Dù Phượng Phi Ly bất khuất nỗ lực thực hiện suốt hai năm trời, dù hai sử dụng nhiều phương pháp khác nhau, hưởng thụ cảm giác tình ái khoái hoạt d.ụ.c tiên tục t.ử đến đâu song kết quả vẫn y như cũ, đau đớn muốn c.h.ế.t, mà kh chỉ một lượt là xong. Phượng Dương vương quả quyết thất bại bước cuối kh nằm ở việc dùng sức mạnh, mặc kệ Chu Cung Lệ vắt óc suy nghĩ làm bu tha .

Theo thường lệ, ước chừng một năm thì bảy, tám tháng Phượng Phi Ly cư trú tại hoàng thành, hàng đêm ôm ôm vị chí tôn thiên t.ử thích trưng ra bộ mặt băng lãnh, khoảng hai ba ngày lại một hồi ngưu thủy chi hoan (trâu xuống ao hồ đạp nước) Đối với quan hệ như vậy, Cung Lệ sớm nhận th ều y sợ nhất là lúc hai thân đầy mồ hôi, giao triền mãnh liệt liền đôi phượng nhãn tuyệt mỹ ôn nhu , chớp chớp cầu xin: “Một lẫn nữa thôi……”

Cự tuyệt cự tuyệt cự tuyệt.

Trên đời này, hiếm ai thể cự tuyệt Phượng Dương vương quá ba lượt, ngoại trừ đương kim Thánh thượng.

Cung Lệ lúc đầu mang bên quyết tâm từ chối năm sáu lần nhưng cuối cùng vẫn là kh tình nguyện để đè ra thử cách mới. Kết quả chắc ai cũng đoán được, đau muốn c.h.ế.t sống lại, ăn y kh còn chút khí lực nào.

Ác mộng thay Phượng Phi Ly tiếp tục kh nản chí, lạc quan nói: “Lần này khá hơn so với lần trước, nhiều nhất sau hai, ba năm ngươi sẽ hoàn toàn là của ta……” Thật biết cách khiến ta hộc máu.

Ngày ngày trong lúc thân mật, hai kh hề nhắc tới chữ “Ái”. Phượng Phi Ly kh buộc y trả lời. Chu Cung Lệ cũng kh còn đoán già đoán non xem mỗi lời thật hay giả. Bọn họ đều quý trọng hiện tại, cho rằng cả đời cứ như thế cũng kh gì kh tốt.

Văn nhị c t.ử Văn Liệt từng bước thay phụ thân tiếp quản sự vụ triều chính, trở thành viên quan địa vị cao. Mỗi khi th th niên này, Cung Lệ lại bất giác nhớ tới thiếu niên thiên thần kia. Ngôi mộ được đặt tại một ngọn núi phía tây, trên chỉ khắc bốn chứ đơn giản “Nại Nại chi mộ”. Thi thoảng y đến thăm, thắp hương, hóa vàng mã, thỉnh cầu tha thứ cho sự chi nhược và tội nghiệt của hoàng tộc.

Ở kinh thành, mỗi khi nhàn hạ, Phượng Phi Ly thường thích trêu đùa Văn Liệt ưu tú hoàn mỹ khiến tiểu t.ử này phòng thủ phi thường khó khăn. Văn thiếu gia thoạt đầu còn tức giận đ.á.n.h trả, sau nhận thức vốn kh cùng trình độ với kẻ rảnh rỗi liền áp dụng chính sách ba kh: kh nghe- kh hỏi- kh để ý, đề cao cảnh giác, tránh mọi trò chơi cùng .

Quấn quít bên Văn Liệt vài hôm, nghe hướng bệ hạ nói lời gièm pha, Phượng Dương vương cơ hồ khẳng định thiếu niên tên Nại Nại kh c.h.ế.t, lí do “Hành động vụng về của Tiểu Liệt này vừa liếc biết ngay là giả.”

Chu Cung Lệ cư nhiên lo lắng kh biết nên tin hay kh, chắc bởi y kh c lực phân biệt. Chằm chằm soi xét Văn Liệt thật lâu cũng đành lắc đầu, kh thể nào tu luyện đạt mức “Vừa liếc biết ngay là giả”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...