Vượt Lên Chính Mình
Chương 8:
Trong ện thoại, giọng ta tràn đầy áy náy và xin lỗi.
"Tiểu Nhu, chủ tịch đối tác nhất quyết muốn bọn ở lại thêm một ngày, nếu kh sẽ hủy hợp tác, hôm nay thật, thật sự kh về kịp... Mai chồng sẽ bù sinh nhật cho em, đảm bảo sẽ khiến em –"
"Em bị sốt ." ngắt lời ta.
"Khó chịu lắm ?" ta lo lắng hỏi.
ra ngoài cửa sổ, giọng nói bình lặng.
"Vậy Giang Tự, vẫn kh thể quay về ?"
ta kh nói gì, dường như đang do dự, nhưng sau vài giây im lặng, bỗng nhiên giọng nói trộn lẫn tiếng thở dốc nặng nề vang lên:
"Xin lỗi Tiểu Nhu, hôm nay thật, thật sự kh về kịp..."
Ngày hôm đó.
ngồi trên giường cả ngày.
Còn họ, từ sáng đến tối, tổng cộng "ên cuồng" năm lần. Hai lần kịch tính nhất.
Một lần là để tránh Mãn Mãn, hai trốn trong bếp, Hạ Tr chỉ lộ ra mặt trước.
Một lần khác.
Là khi Giang Tự đang mặt đầy áy náy gọi ện thoại cho .
8
Giang Tự ôm một bó hoa lớn bước vào nhà.
Vừa th , ta liền vứt hành lý và hoa xuống, x đến ôm .
"Vợ ơi, nhớ em nhiều lắm."
chăm chú khuôn mặt ta.
Đó là Giang Tự quen thuộc của .
Nỗi nhớ trên mặt ta cũng kh giả.
Trong chốc lát chút hoảng hốt.
đàn trong camera đó là ai?
"Quầng thâm mắt của em nặng lắm, thức khuya làm PPT à?"
ta nâng mặt lên, tỉ mỉ , ngón tay vuốt ve trên mặt .
Trong đầu chợt lóe lên những hình ảnh về ngón tay ta, liền giật mạnh ra khỏi ta, quay mặt vào thùng rác nôn khan một trận, sau đó chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt.
"Kh nói hết sốt ? Là kh tốt, hôm qua đáng lẽ nên tìm cách về ngay mới !"
Giang Tự theo vào, vẻ mặt vừa xót xa vừa hối hận.
đẩy ta ra, yếu ớt nói:
"Đã khỏi ."
ta chớp chớp mắt, xoay mở hành lý ra, l một chiếc hộp tinh xảo.
"Vợ ơi, chúc mừng sinh nhật, tuy muộn một ngày."
Th kh động đậy, ta hứng thú mở hộp ra.
liếc sợi dây chuyền pha lê trong hộp, nhạt giọng hỏi: "Đây là bất ngờ lớn dành cho sinh nhật em ?"
Ánh mắt ta lóe lên hai cái, nở nụ cười.
" đã chọn lâu, em thích kh?"
ngẩng đầu ta: "Dây chuyền của thương hiệu này, đã tặng em năm kia , quên ?"
ta sững sờ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Kh là mua tạm bợ đ chứ?"
khẽ cười một tiếng.
Im lặng hai giây, ta bỗng nhiên sầm mặt xuống, giọng lớn hơn vài phần.
"Tiểu Nhu, em lại nghĩ như vậy? Đây đích thực là món quà đã chọn lâu. Nếu em trách vì c việc mà lỡ sinh nhật em nên trong lòng bực bội, thể hiểu được, nhưng dù là vợ chồng nữa, em cũng kh nên tùy tiện chà đạp tấm lòng của khác như vậy."
là cực kỳ kh giỏi tr cãi với khác.
Hồi nhỏ tránh né cãi vã với bố mẹ, bạn học.
Lớn lên tránh né cãi vã với Giang Tự, đồng nghiệp.
Từ nhỏ đến lớn, một khi bước vào giai đoạn mở đầu của những cảnh tượng như vậy, liền bắt đầu căng thẳng, đỏ mặt, run tay.
Nghiêm trọng hơn, thậm chí còn mất khả năng ngôn ngữ.
Kh ai hiểu rõ ều này hơn Giang Tự.
Những lần trước khi chúng gặp chuyện kh vui, gần như ngay lập tức sẽ hoảng sợ xin lỗi. Bất kể đúng sai, trong tiềm thức chỉ muốn giải quyết tình huống hiện tại càng nh càng tốt.
Lúc này, Giang Tự đứng đó vẻ mặt thất vọng, chờ đợi tự kiểm ểm.
Nhưng lần này, lại kh như những lần trước.
Chỉ lặng lẽ ta một cái, xoay vào thư phòng.
"Tiểu Nhu –"
ta gọi một tiếng, giọng nói kinh ngạc.
đang ngồi trên giường hoàn thành phần cuối của PPT, Giang Tự nhíu mày bước vào.
ta liếc màn hình máy tính của , vẻ mặt dịu một chút, ngồi xuống bên giường.
"Là kh đúng, vốn đã hứa với em là sẽ về sinh nhật, kết quả lại lỡ làng kh về kịp, em giận là đúng thôi. biết, năm đó em vì mà rời xa bố mẹ, cùng ở lại thành phố xa lạ này, đã hy sinh nhiều –"
bình tĩnh mở lời: " hiểu lầm , em rời xa bố mẹ kh vì ."
"Được được , kh vì , bây giờ em nói gì cũng đúng."
ta cười tủm tỉm : "Tiểu Nhu, em xưa nay mềm lòng, nên lần này cũng đừng giận nữa được kh?"
cụp mắt xuống.
"Giang Tự, nhớ bác sĩ đánh giá chứng rối loạn lo âu xã hội của em thế nào kh?"
ta cười nói: "Nói là em vì sợ bị đánh giá trong giao tiếp xã hội, dẫn đến phản ứng thể chất. Em đã gần như khỏi . Bây giờ xem ra quyết định kh làm của em lúc đó là đúng."
gật đầu: "Chứng rối loạn lo âu của em, bắt những tổn thương thời thơ ấu, từ bố mẹ em. Sau này em hiểu ra, chỉ khi rời khỏi đó, em mới thể thở phào nhẹ nhõm. Vì vậy em đã chọn rời xa họ, dù mỗi lần họ gọi ện thoại đều mắng em bất hiếu."
ta nhướng mày: " tự nhiên em lại nói chuyện này?"
khẽ thở dài.
"Giang Tự, lẽ em tính cách yếu mềm, vô dụng, nhút nhát, nhưng bản chất, em kh là mềm lòng."
ta cười hỏi : "Vậy thì ? Em định giận bao lâu nữa?"
im lặng hai giây.
"M năm nay, em vất vả lắm mới thoát khỏi chứng lo âu do gia đình nguyên sinh gây ra, cho nên Giang Tự, em sẽ kh để rơi vào một nỗi lo âu mới."
Khi Giang Tự rời , vẻ mặt ta thoải mái pha lẫn chút buồn cười.
lặng lẽ ngồi một lát, cầm ện thoại lên.
Màn hình vẫn dừng lại ở dòng trạng thái của Hạ Tr.
Sáng nay cô đăng một bức ảnh.
Là bộ figure phiên bản giới hạn của nghệ sĩ Nhật Bản mà từng ngày đêm mong ngóng, đợi mãi kh hàng.
Kèm chú thích:
【Quà kỷ niệm của khác tặng, nói là hàng quý hiếm, bản thân kh hứng thú, tặng miễn phí.】
Chưa có bình luận nào cho chương này.