Vứt Bỏ Tôi Năm 8 Tuổi, Giờ Lại Đòi 70 Triệu Nuôi Em?
Chương 1
phiên tòa, đến nhòe cả lớp trang điểm.
"Thưa tòa, con gái lương tháng hàng trăm triệu, mà chịu bỏ bảy mươi triệu để nuôi em gái ruột nó!"
"Nó đồ ăn cháo đá bát!"
hàng ghế dự khán vang lên những tiếng xì xầm bàn tán.
Bố ở ghế nguyên cáo, âu phục giày da chỉnh tề, vẻ một cha hiền từ.
Năm năm họ tái hôn và sinh đứa con gái út tên Lâm Nhu Nhu.
Giờ Nhu Nhu năm tuổi, hai họ đều thất nghiệp, thế mà dám tính kế lên đầu .
Mỗi tháng bảy mươi triệu đồng.
Bắt nuôi một đứa em gái chẳng chút tình cảm nào.
" cáo, cô gì ?" Thẩm phán .
dậy.
"Thưa tòa, hỏi bên nguyên cáo một câu."
Gợi ý siêu phẩm: Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ (Chu Vô Ưu - Diệp Lăng Thần) đang nhiều độc giả săn đón.
"Mời cô."
sang bố , giọng lớn tất cả những mặt trong phòng xử án đều rành rọt.
"Ông bà mỗi tháng bỏ bảy mươi triệu để nuôi em gái, xin hỏi —— năm tám tuổi ông bà vứt ở ga tàu, ai bỏ tiền nuôi ?"
Cả phòng xử án chìm im lặng.
Tiếng bặt hẳn.
Sắc mặt bố cứng đờ.
Ngay cả vị thẩm phán cũng sững mất hai giây.
"Năm tám tuổi, ông bà ly hôn. Chẳng ai cần cả."
" bà nội đưa từ ga tàu về."
"Bà nhặt ve chai để nuôi ăn học cho đến tận lúc nghiệp đại học."
"Câu cuối cùng khi nhắm mắt bà —— Nữu Nữu, đừng hận bố con."
khẽ .
" hận. chỉ thấy nực thôi."
"Năm đó ông bà chê đứa con gái lỗ vốn, giờ nhớ đứa con kiếm tiền ?"
hàng ghế dự khán lầm bầm: "Quá đáng thật."
Chẳng rõ đó đang , bọn họ.
bỗng lao tới, tóm lấy tay .
"Tiểu Khê, năm đó cũng hết cách mà!"
"Giờ , Nhu Nhu em gái ruột con, con nỡ lòng nào bỏ mặc nó..."
lập tức rút tay về.
"Bà Trần Phương, đề nghị bà về vị trí."
gọi thẳng cả họ lẫn tên bà .
Biểu cảm gương mặt bà bộc lộ một cảm xúc ngoài dự kiến.
áy náy, cũng chẳng chột .
Mà hận.
Một tia oán hận xẹt qua trong chớp mắt.
Lúc , luật sư bố dậy.
"Thưa tòa, căn cứ theo Điều 1075 Bộ luật Dân sự, chị em đủ năng lực tài chính nghĩa vụ cấp dưỡng cho các em thành niên trong trường hợp cha mất hoặc khả năng nuôi dưỡng."
"Bên nguyên cáo trình bằng chứng chứng minh cả hai đều đang thất nghiệp, khả năng nuôi dưỡng con gái nhỏ."
" cáo với tư cách chị cả, tên bất động sản và công ty riêng, đủ năng lực cấp dưỡng."
trôi chảy, hiển nhiên chuẩn vô cùng kỹ lưỡng.
Luật sư , Tô Miễn, lên.
"Thưa chủ tọa, phía chúng xin phản bác bằng chứng ' khả năng nuôi dưỡng' mà bên nguyên cáo cung cấp."
" tên nguyên cáo Lâm Quốc Cường một chiếc Audi A6 mua năm 2023, giá thị trường hơn một tỷ đồng."
" tên nguyên cáo Trần Phương một căn hộ chung cư cao cấp tại Tân Giang Hoa Viên, diện tích một trăm hai mươi mét vuông, giá thị trường gần mười tỷ đồng."
"Xin hỏi, thế gọi khả năng nuôi dưỡng ?"
hàng ghế dự khán xôn xao bàn tán.
Sắc mặt bố đổi.
"Cái, cái đó mua trả góp..."
"Trả góp thì cũng tài sản." Tô Miễn đẩy gọng kính, " kể, tháng bên nguyên cáo du lịch Tam Á năm ngày, ở phòng suite hướng biển, chi tiêu bình quân hơn hai mươi triệu đồng một ."
Cô đưa ảnh chụp màn hình điện thoại cho thẩm phán.
"Đây những bức ảnh mà nguyên cáo Trần Phương đăng lên Wechat."
vội nhoài lên thử.
"Đó do bạn bè mời!"
" bạn nào?" Tô Miễn vặn hỏi.
há miệng cứng họng, thốt lên nửa lời.
"Thưa chủ tọa, phía chúng cho rằng bên nguyên cáo khả năng nuôi dưỡng, mà gánh vác trách nhiệm, rắp tâm đùn đẩy gánh nặng sang cho cáo."
Tô Miễn lật mở kẹp tài liệu.
"Đồng thời, chúng xin trình thêm một bằng chứng."
"Hai mươi hai năm , khi nguyên cáo Lâm Quốc Cường và Trần Phương thuận tình ly hôn, cả hai bên đều tuyên bố rõ ràng từ bỏ quyền nuôi dưỡng con gái lớn Lâm Triều Khê."
" cáo từ năm tám tuổi do một tay bà nội nuôi khôn lớn, bên nguyên cáo từng chu cấp một đồng sinh hoạt phí nào."
"Hai mươi hai năm."
" bỏ lấy một cắc."
Giọng Tô Miễn bình thản, từng chữ thốt đều đanh thép như đinh đóng cột.
Thẩm phán lật xem tài liệu, nét mặt nghiêm nghị.
Luật sư bố định lên tiếng thẩm phán giơ tay ngăn .
"Bên nguyên cáo, đối với những bằng chứng mà bên cáo đưa , các ý kiến gì ?"
Im lặng.
Bố cúi gằm mặt.
bắt đầu lóc.
bà còn to hơn.
"Thưa tòa, chúng thật sự tiền mà, con gái út thì còn nhỏ như thế..."
"Đứa lớn năng lực, tại thể giúp đỡ gia đình một chút chứ?"
"Nó kiếm nhiều tiền như , cho em gái bảy mươi triệu mỗi tháng thì ?"
Bà lóc ỉ ôi, đột ngột chỉ thẳng tay mặt .
"Mày thứ thù dai! Mày hận hai vợ chồng tao!"
"Mày tiền thì ngon lắm hả? tiền thể thèm nhận mặt cha ?"
lên tiếng.
Những cảnh tượng thế chứng kiến quá nhiều .
Từ lúc bó gối ở ga tàu suốt ba ngày, đến đám tang bà nội mà một ai trong họ xuất hiện, đến năm ngoái khi họ đột nhiên tìm tới tận cửa ——
nào cũng diễn chung một kịch bản.
Đầu tiên lóc, đó chửi rủa, và cuối cùng dùng đạo đức để thao túng tâm lý.
Thẩm phán gõ búa.
"Tòa sẽ chọn ngày tuyên án."
Kết thúc phiên xử.
xách túi bước ngoài.
cổng tòa án đang đợi .
Một bé gái năm tuổi thắt hai bím tóc nhỏ đang nắm tay phụ nữ trạc bốn mươi.
Nhu Nhu.
Con bé thấy liền chớp chớp mắt.
"Chị chị gái em ?"
khựng bước.
phụ nữ quen , chắc bảo mẫu do bố thuê mướn.
" bảo chị chị gái em." Nhu Nhu ngẩng đầu lên, " còn bảo chị thích em."
xổm xuống, con bé.
Gợi ý siêu phẩm: Hoa Văn Quỷ Dị đang nhiều độc giả săn đón.
Con bé lớn lên trông giống , khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn.
"Em tên gì?" hỏi.
"Lâm Nhu Nhu ạ."
"Nhu Nhu, em ăn sáng ?"
Con bé lắc đầu.
"Dì bảo đợi mới ăn."
dậy, liếc bảo mẫu nọ.
Bà vẻ hoảng hốt.
"Chuyện , cô Lâm , ông bà chủ dặn dẫn con bé đây đợi..."
lấy điện thoại , đặt một phần đồ ăn nhanh ở cửa hàng gần đó.
Một phần ăn dành riêng cho trẻ em.
"Lát nữa giao đồ ăn tới, dì cho con bé ăn ."
cất điện thoại túi, xoay cất bước.
Phía lưng vang lên tiếng Nhu Nhu.
"Em chào chị ạ."
ngoảnh đầu .
Lên xe, Tô Miễn sẵn ở ghế phụ lái.
"Phần thắng lớn." Cô .
" ."
"Bọn họ thể thắng . Về mặt pháp lý cơ sở."
" cũng ."
" cô đang nghĩ gì?"
nổ máy xe.
" đang nghĩ, đứa nhỏ đó đến bữa sáng còn ăn, thế mà bọn họ lôi nó chầu chực cổng tòa án ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.