Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

We Are

Chương 7: Đúng người (1)

Chương trước Chương sau

Dù vừa trải qua sự kiện gây chấn động lên hệ thống thần kinh nhưng đại não của cũng đã xử lý xong được một lúc thế mà trái tim c.h.ế.t tiệt vì vẫn đập kh thôi theo một nhịp gì đó kỳ lạ. Làm kh thể ngủ nổi, chắc gia nhập "Hội những mất ngủ" thôi.

Ôi ôi, bị cái gì thế này. Khó chịu quá. Quay trái quay cũng kh thể ngủ nổi. đã từ đếm cừu chuyển sang đến gấu trúc nhưng vẫn kh ăn thua, mí mắt trên mí mắt dưới chẳng hợp tác tí nào. Ai mà ngủ cho nổi đây.

Giả sử bạn thử đặt bản thân vào trường hợp của . Ngày xửa ngày xưa, bạn bị một tên khốn hiếp, à nhầm, ăn hiếp. Ít nhiều nó cũng đã ngược đãi, lạm dụng, tống tiền, trêu trọc bạn đủ thứ. Dù bạn vốn kh một hay tính toán, là một thế nào cũng được, lối sống chill. Nhưng bạn vẫn thừa nhận là bạn ghét tên đó, ghét. bỗng một ngày bạn nhận ra tim rung rinh khi giữa 2 sự tiếp xúc, mà ều đau đầu hơn cả là tên đó cùng giới tình với bạn. Nếu bạn kh cảm th căng thẳng như lúc này đ.â.m đầu xuống đất cho bạn xem.

lâm vào tình trạng như thế này thì kh biết thằng quần Phum cảm th như thế nào nhỉ? Ờ mà quan tâm xem nó cảm th như thế nào chứ. Peem ơi là Peem, mày lại nghĩ sai hướng . Vợ mày là phụ nữ chứ kh đàn . Hiểu kh? Phụ nữ... phụ nữ... phụ nữ... phụ... Dù mơ hồ nhưng vẫn nhớ đã dần dần vào giấc ngủ trong quá trình lặp lặp lại những từ ngữ kỳ lạ này.

"Lùn, ê lùn, thằng lùnnn!. Dậy ." - Tựa như một bóng đen c trước khi ánh sáng va vào mắt và dùng sức lay dậy.

"Ưmmm" - Ông đang ngủ mà đứa nào vào phá thế.

“Rên rỉ như ch.ó con. Tỉnh dậy , tao đói.”

"Ư ưm"- Ai mà lại đói vào cái lúc này, tránh xa ra. chớp chớp, cố gắng để mắt quen với ánh sáng. Thứ đầu tiên đập vào mắt là một sinh vật sống đang với cái đầu nghênh nghênh. Khi th rõ được cái mặt nó tim bỗng hẫng một nhịp, tí thì vứt hết mọi cơn buồn ngủ ra sau đầu.

vội vàng kéo chăn trùm kín đầu, nằm gọn lọn trên sofa như gấu ngủ đ. Dù hơi khó thở một chút những kh , chịu được. Kh muốn th mặt thằng Phum tí nào. Mà lại làm như thể sắp hiến thân cho nó thế vậy kh biết.

“Ơ này, tỉnh thì đứng dậy chứ, rúc đầu vào đó định làm ma chăn hay gì?”

“Ờ.”

"Mày đừng trả treo nhé thằng lùn. Dậy!!!" - Lần này nó l cái gì đó cứng cứng chọc . Dựa trên cảm giác thì vẻ là cẳng chân.

“Tao buồn ngủ lắm, cho tao ngủ thêm tí nữa .”

“Còn dám mặc cả. dậy kh thì bảo, kh dậy tao đè mày ra đ.”

"Ấy ." - lách ra khỏi chăn nhảy dựng trên sofa. Mặt say xẩm, tí thì ngã quỵ vì m.á.u chưa kịp lên não. Thêm nữa là đại não vẫn còn đang xử lý câu nói của thằng Phum, cái gì cơ, nó định đè ?. trợn trừng mắt cái thằng đang đứng cười với vẻ hài lòng kia. Cứ như thể đang diễn hài cho nó xem kh bằng.

"Ha, mặt mày . Lại nghĩ cái gì về tao đúng kh?. Nghĩ là tao sẽ đè mày ra thật à thằng quỷ." - Thật sự ngứa tai. chìa ngón giữa ra trước mặt nó, đoạn nhảy xuống khỏi sofa.

“Này, đâu đ?”

“Uống nước.”

"Phòng bếp đằng này cơ mà, đằng đó nhà vệ sinh. Ha ha ha." - vấp chân tí thì ngã chúi đầu xuống đất đoạn cúi gằm mặt từ từ qua thằng Phum về hướng bếp với một cảm giác bản thân thật bé nhỏ. C.h.ế.t tiệttttt (Cái này là c.h.ử.i cả nó cả )

mở một chai nước l từ trong tủ lạnh ra nốc cạn. Muốn nhờ sự lạnh lẽo đó làm nguôi bớt phần nào cơn xấu hổ này. Thằng đầu xỏ kia vẫn còn mặt mũi theo vào trong bếp, ngồi xuống đối diện quầy bếp . Cái phòng bếp khá đẹp khác hẳn phong cách sang trọng của phòng khách.

"Tao đói, làm gì ăn ." - nhướng mày nó qua chai nước với vẻ mặt sai-tao--nấu-ăn-á, mày đúng là biết cách khốn nạn thật.

“Mày muốn ăn gì?”

“Mày biết làm món gì?”

“Gì cũng kh biết.”

“Tuyệt vời.”

"Tiền đầy ra đ kh gọi gì mà ăn. Đừng phí thời gian ở chỗ tao làm gì." - nghiêng nghiêng cái đâu, vẫn kh dám thằng mặt nó.

"Mày kh biết làm là việc của mày nhưng trong 10 phút nữa tao đồ bỏ bụng, OK?" - Nó làm cái mặt như th tra ra lệnh. Chắc là mày ước mơ làm cảnh sát lên mới tập dượt trước bằng cách ra lệnh như này đúng kh.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ lần đầu tiên gặp một thằng con trai cứng đầu cứng cổ như vậy.

“Lắm chuyện, ai đói đó tự gọi đồ mà ăn, tao về.”

"Về nhà? Hơ, mày vẫn còn đang trong giấc mơ nhỉ?" - Nó nhướng mày, đứng dậy chống tay lên quầy bếp. chỉ thể nghiến chặt răng đến mức đau cả hàm. C.h.ế.t tiệt, hôm nay vẫn chịu thua nó. quay lại ngó một vòng cái tủ lạnh to chà bá và các tủ bếp bên cạnh thì... ôi trời ơi!

Bên trong tủ như một thế giới động vật nào voi, nào hổ, nào ngựa, trâu bò* đầy đủ dưới mọi hình thức như chai, cốc thủy tinh dạng lon cho dễ sử dụng.

(*Các con vật này đều là logo tượng trưng cho các hãng bia)

đóng của tủ thật mạnh nghe rầm một cái quay qua thằng Phum với một vẻ trêu ngươi. Sai tao làm đồ ăn mà trong tủ chả cái c khô gì. Chắc biến được ra đồ ăn .

"Vậy xin phép được gửi đến ngài món tomyum-neken*, cà ri-leo* và rau xào sing* ạ." - Nó rướn cổ lên về phía tủ lạnh. Mày thế đ** nào được, tao đóng tủ .

(*Tiếp tục là tên các hãng bia nha m bà: Bia Heineken, bia Leo, bia Singha.)

“Thế mày mua , quán bán cũng kh xa đây đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/we-are/chuong-7-dung-nguoi-1.html.]

“Buồn cười quá, tao còn chưa tắm rửa gì, quần áo để thay cũng kh .”

.”

"Ha" - Lần này thì đã dám thẳng vào mắt nó cùng với một cảm giác hoang đường kh hề nhẹ: " hả? Mày còn hỏi câu đó được à. Định sai tao mua đồ trong bộ dạng này á, dân quân phường lôi cổ tao vào bệnh viện tâm thần mất." - Nó như thể mặc gì thì cũng giống bệnh nhân tâm thần thôi.

, luật nào cấm mặc đồ ngủ vào siêu thị mua đồ à? Mày kh để tâm đến thì ai làm gì được.”

"Trùng hợp là tao lại để tâm cơ." - ên mới ra đường với bộ dạng này, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng th xẩu hổ .

"Chẹp" - Nó chẹp miệng một cái: "Lắm chuyện quá, thế mày muốn mua gì?" - Nói nó gửi cho ánh mắt âm u như thể sắp thực hiện một nhiệm vụ hệ trọng liên qua đến tính mạng. cũng đưa lại cho nó ánh mắt nghi ngờ xen lẫn hoang mang. vẫn còn nhớ thằng Phum c t.ử bột như nào, đến ăn mì vỉa hè nó còn kh gọi đồ được vậy mà lần này còn đòi mua đồ về nấu ăn. Liệu nó sống sót được kh đây??? “Mày biết cái gì với cái gì kh thế?”

“Biết”

“Xà lách?”

“Biết”

“Hành lá?”

"Gần giống bắp cải đúng kh?" - C.h.ế.t , hành lá mà nó bảo gần giống bắp cải Y_Y

“Thôi tao tự mua.”

***

Kết cục là cả và nó đều . Nó diện đồ như thể Bangkok Fashion Week còn chỉ mới đ.á.n.h răng, chưa được tắm. Nhưng trộm vía là thằng Phum vẫn còn chút lòng từ bi cho mượn áo mặc. Chỉ ều áo nó quá dài, dài gần sát đầu gối luôn. Mà mọi cứ như thể chỉ sợ sểnh ra là sẽ nhảy vào cướp ngân hàng cướp tiệm vàng kh bằng. Mặt kh tr đáng tin đến thế cơ à? Tr giống sẽ ăn trộm ăn cướp lắm à?

Càng gần tới quầy thực phẩm, hoa quả tươi lại càng nhiều nhòm ngó sang . Các vị kh sợ làm ta ngại hay ác thế. Mà ngẫm lại thì ta kh mới là lạ, cũng , đâu mà lại mặc đồ ngủ vào siêu thị.

Nhưng mà những ánh mắt đ chỉ dành sự lạ lùng cho thôi. Còn lại họ sẽ dành ánh mắt như đang chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thật cho trai với khuôn mặt lạnh lùng như băng đang đẩy xe hàng bênh cạnh đây. xin được phân tích tình cảnh "bị " của và thằng Phum bằng ba đặc ểm lớn sau đây.

Đặc ểm thứ nhất: Ngắm nhan sắc thằng Phum, đây là ều bình thường với bất cứ ai ở bất cứ giới tính nào. Cái này thì hiểu và cũng dần quen . Thậm chí còn nghe th m tiếng như "Đẹp trai quá", " nổi tiếng kh thế?", “Tr giống ca sĩ Hàn Quốc ghê!”

Đặc ểm như hai: bằng ánh mắt khó hiểu phần chán ghét, cái này cũng hiểu được. "Dân tị nạn à?", " như t dật .", “Mặt mũi đến nỗi nào đâu mà ăn mặc tr...”

Còn đặc ểm thứ 3 là cả hai chúng bằng ánh mắt đ.á.n.h giá kèm thêm m câu thì thầm sau lưng.

Nếu thì thầm mà nói to thế thì lên nói thẳng vào mặt em luôn cũng được này các chị em bạn gì ơi. Một từ mà nghe rõ và nghe th nhiều nhất là "tiếc quá". Hửm? Tiếc? Tiếc cái gì ạ? Tiếc cái gì thế hở???

"Phum, tao nói này mày mua luôn đồ ăn sẵn kh hơn à. Pizza nè, lẩu nè, đồ Nhật nè, nhiều quán thế kia còn hơn là đợi tao nấu." - Thằng Phum cứ thò tay nhặt hết rau này rau kia vào giỏ hàng mà chẳng l một cái, th nó nhặt cái gì lạ lạ là bỏ ra hết. Cơ bản thì cũng chỉ hơn nó chút chút, mới phân biệt được húng quế với húng ch m ngày trước thôi.

Mồm cứ cằn nhằn, tay cứ nhặt đồ còn thằng Phum thì đẩy xe đằng sau. mà khung cảnh này cho cảm giác như một đôi vợ chồng chợ mua đồ về nhà thế nhỉ. Và lại nhớ câu nói lúc sáng của nó khiến tim đập loạn.

Dù nó chỉ nói đùa để trêu thôi nhưng thề là chưa bao giờ đùa rằng sẽ "đè" để gọi bạn dậy cả. Thử mà nói xem, cái đám bạn quần đ của mà nghe được thì chúng nó cho ra bã.

“...”

"Ơ này, mày thế, tao làm gì? Tao vẫn chưa nói gì quá đâu mày đừng mà c.h.ử.i tao." - cứ bận nói mà kh để ý thằng Phum im lặng nãy giờ, đến lúc nhận ra mới ngẩng đầu lên nó thì th nó đang hơi nheo mắt . nói gì kh lọt tai chủ chăng?

“Mày gọi tên tao.”

"Hơ, cái này..." - lố quá kh vậy: “tên mày chứ lời nguyền gì đâu mà tao kh được gọi.”

"Lần đầu tiên." - Uiiiii. Xin th báo rằng hệ th ều hòa kh khí cao cấp ở đây kh giúp gì được cho triệu chứng tim đập nh của . Ở đâu thằng Phum, ở đó tim lại đập loạn.

"Ờ...ờ, thì mày cũng gọi tên tao , suốt ngày lùn này lùn kia." - C.h.ế.t . C.h.ế.t . Đại não đ cứng kh hoạt động, kh biết nhặt nhầm thức ăn cho ch.ó kh đây.

"Tao thích thế, tao chỉ nói sự thật thôi mà vấn đề gì kh lùn?" - Mẹ, mày đúng là biết cách g.i.ế.c c.h.ế.t cảm xúc của tao thật đ. Nói nó bật cười đểu giả làm dáng ngầu ngầu qua . Thật muốn nhảy lên véo cái tai nó ghê.

Cơ mà nước gì mát mát trong tay thế nhỉ? Chưa véo tai mà m.á.u đã chảy ư? cúi xuống tay, c.h.ế.t mẹ, bóp nát quả cà chua trong tay. Trời ơi, chắc là bận tưởng tượng đến cảnh được nhéo tai nó trong khi thực tế lại dùng sức lên quả cà chua này đây. Quả cà chua bung bét trong tay và dây cả nước lên áo.

Thằng Phum lượn qua chỗ nào kh biết, bỏ một . nhặt tiếp một số đồ dùng cần thiết cho nhà bếp, nhặt nhiều mức suýt thì lún cả xe đẩy. Nào rau, nào thịt lợn, thịt gà, tôm, cá, đường, mì tôm,…

Qua một lúc cũng lâu lâu, đã cảm th đói mà vẫn chưa ngó th cái đầu thằng Phum ở đâu. Đi đâu mất kh biết. thử quay lại từng khu hàng tìm nó mà vẫn kh th, vòng về quầy thực phẩm tươi sống cũng kh . Đợi mãi đợi mãi, đợi mòn mỏi cũng kh th dấu hiệu của việc nó sẽ xuất hiện.

Kh muốn đâu, kh muốn đợi giống như lần trước nó bỏ lại đâu. Lần đó nó còn trả tiền , lần này thì chưa mà thì kh một đồng nào trong , ện thoại cũng kh mang theo.

Ặc, làm gì với đống đồ chất cao như núi trong giỏ hàng đây. quay trái quay , nếu nó kh quay lại thì làm đây. lại bị nó trêu nữa đúng kh? Ôi Peem ơi là Peem, bao giờ mày mới thành tinh được như thằng Phum đây? Thằng ch.ó Phum, mày lại bỏ tao.

"Này lùn, nghểnh lên tí nữa là cổ dài như Karen đ." - quay ngoắt lại khi nghe th âm th ghẹo gan quen thuộc. Chỉ cần th mặt thằng Phum, chỉ cần th rằng nó đang đứng đó cũng đủ khiến xúc động mừng rỡ kh thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...