Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xác Chết Sống Lại.

Chương 5: ( Hết)

Chương trước

5.

Tiếng động phát ra từ nhà kho, giống như thứ gì đó đang lại bên trong.

ngơ ngác bà, bà dùng tay bịt miệng , ra hiệu đừng phát ra tiếng động.

“ Tách… tách… ” – lại vang lên hai tiếng. Tiếng động gần, như ngay ngoài cửa.

Khi còn đang bối rối thì bên ngoài vang lên giọng nói:

“ Em dâu , lão Tam nhà kh? Cái bậc cửa nhà hỏng , muốn vào nhà tránh một lát. ”

Nghe giọng thì đúng là cha của Trần Sơn. Bà thở phào, bỏ tay khỏi miệng .

Bà nói: “Lão Nhị, lão Tam kh nhà, mở cửa cho nhé. ”

Bên ngoài vang lên tiếng cười của cha Trần Sơn: “ Được được, phiền em quá. Sức khỏe yếu, chẳng giúp được gì, chỉ biết ở nhà ăn bám, đúng là phế nhân. ”

mở cửa phòng phía Đ: “ Lão Nhị, vào nh . ”

Cha Trần Sơn mặt đen sạm, đường ấn đường giữa trán cũng đen ngòm, sắc mặt kém.

Ông gật đầu, cười nói: “ Phiền quá. ”

Nói xong, nhấc chân bước qua bậc cửa, nhưng cứ như kh th bậc cửa, chân liên tục hụt, đập mạnh vào bậc cửa “bụp bụp” m tiếng.

Sắc mặt bà lập tức thay đổi, theo phản xạ lùi lại hai bước. Cha Trần Sơn cười gượng hai tiếng:

“ Già , mắt kém, kh th rõ bậc cửa. Em dâu, hay là em đỡ vào trong nhé? ”

Nói câu đó, còn liếc xéo , cổ họng nuốt ực hai cái rõ rệt.

hỏi: “ Lão Nhị, vào được sân nhà ? ”

Ông nói: “ vào từ ban ngày. Ban đầu muốn mượn lão Ba cái xẻng, nhưng nhà kh ai nên tự vào kho tìm. Kh ngờ ngủ quên trong đó, mở mắt ra thì trời tối . ”

Nhà kho nhà vốn kh bậc cửa. Bà cười gượng:

“ Lão Nhị, giúp l cái xẻng trong kho ra nhé, để đào bỏ bậc cửa cho vào. ”

Ông ta gật đầu, quay về phía nhà kho. Lợi dụng lúc đó, bà vội đóng cửa nhà và khóa lại.

Bà nói: “ Nguyên Phúc, mau trèo lên xà nhà! ”

hỏi: “ Bà ơi, vậy? ”

Bà sốt ruột giậm chân: “ Nh! ”

Bà bế lên, đẩy trèo lên xà nhà. Bên ngoài lại vang lên tiếng lão Nhị:

“ Tam tẩu, l được cái xẻng , mau mở cửa. ”

Bà kh đáp, chỉ trèo lên ghế, nâng lên cao.

cố hết sức mới trèo được lên xà. Bàn tay bà đầy mồ hôi. Tiếng bên ngoài trở nên khó chịu:

“ Em dâu, mở cửa nh! ”

Th bà vẫn im lặng, cha Trần Sơn bắt đầu đá mạnh vào bậc cửa:“ Bụp bụp bụp…

Bụp bụp bụp… bụp bụp bụp…

Bụp bụp… ”

Tiếng đá dồn dập khiến tim thắt lại.

Bà nói: “ Lão Nhị, đừng gấp, mở ngay đây. ”

Nhưng mất kiên nhẫn, đá càng mạnh:

“ Bụp bụp bụp…

Bụp bụp… ”

Chỉ vài tiếng sau – “Rầm!” – cửa bị đá tung.

Khoảnh khắc cửa bật mở, lưng lạnh buốt. Cha Trần Sơn đứng ở ngưỡng cửa, mặt trắng bệch như trokh còn chút sinh khí, chẳng khác gì chết. Ông lạnh lẽo nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xac-chet-song-lai/chuong-5-het.html.]

“ Em dâu, mau đỡ vào nhà. ”

Nói , đưa tay ra – bàn tay khô quắt như cành cây, đen sạm. Th bà kh tới gần, nét mặt trở nên dữ tợn, bàn tay vung loạn trong kh khí. Vì dùng sức quá mức, khuôn mặt méo mó, gằn giọng:

“ Em dâu, mau lại đây, đỡ qua cửa. ”

Bà cau chặt mày: “ Lão Nhị, kh sống. Ông đã c.h.ế.t , đừng hòng vào nhà. ”

Lời vừa dứt, gào lên: “ Em nói bậy! ” Đôi mắt trợn trừng, như sắp rơi ra ngoài, tr vô cùng đáng sợ.

Bà tiếp: “ Trên đầu một lỗ máu, lúc ngã trong nhà kho là đã c.h.ế.t . Kh tin thì tự sờ thử. ”

Ông ta vẫn chỉ tay: “ Nói bậy! ”

Bà tay run lên, cố giữ giọng bình tĩnh: “ Kh tin thì sờ thử. ”

từng nghe các cụ bảo, muốn trị c.h.ế.t sống lại, để họ biết đã chết, khi họ nhận ra, oán khí sẽ tan.

Sắc mặt xấu hẳn , đưa tay sờ đầu – th m.á.u dính tay.

Mắt trợn to, run lên m cái “bụp” một tiếng ngã ngửa ra đất.

Hai hàng m.á.u chảy ra từ mắt, nét mặt kinh hoàng như bị dọa c.h.ế.t lần nữa. Bà vội l ba nén nhang, châm lửa cắm vào miệng . Đợi nhang cháy hết, đôi mắt mới khép lại.

Bà thở phào, trán đầy mồ hôi lạnh. Đóng cửa gỗ, bà ngồi phịch xuống giường đất: “ Nguyên Phúc, đừng xuống, cứ ở trên xà. ”

Kh biết bao lâu sau, trời sáng.

Bà dắt ra đầu làng – th Trần Vọng treo cổ trên cây liễu, đã chết. Trên cổ hai lỗ m.á.u rõ ràng bị Trần Lão Thất cắn.

Mọi chỉ nhau, kh ai nói. Ông mặt nặng trĩu:

“ Thằng Vọng bị cắn c.h.ế.t , Trần Lão Thất chạy mất. ”

Tay chảy m.á.u ròng ròng. Bà cau mày: “ Ông ơi, nhà gặp họa . Đêm qua cha Trần Sơn đến, c.h.ế.t ngay trước cửa, mau chôn cất . ”

Lời vừa dứt, Trần Sơn trợn mắt, vội chạy về nhà , dân làng cũng theo. Những ngày này liên tiếp chết, ai n đều hoảng sợ.

Chôn xong cả Trần Vọng lẫn cha Trần Sơn, ngồi rít thuốc lào, mắt đỏ ngầu.

Sân nhà chật kín hỏi:

“ Bác ơi, giờ làm ? ”

Ông cau mày: “ Tối nay sẽ dẫn dụ Trần Lão Thất, mọi th thì giữ chặt, dùng lửa thiêu. ”

Ai cũng gật đầu. Ông nói tiếp:

“ Kh việc gì thì giải tán, tối tập trung ở đầu làng. ”

dần tản . Tay vẫn rỉ máu, mặt vô cảm. Bà nói:

“ Ông ơi, băng vết thương lại. ”

Ông lắc đầu, ra sân đóng yên xe lừa: “ Bà dẫn Nguyên Phúc ra thành phố ở m hôm, càng xa càng tốt, đừng quay lại nữa. ”

Bà hỏi: “ Ông nói vậy là ? ”

Ông quát: “ Đi mau! Đêm qua bắt Trần Lão Thất, gần như cả làng bị thương. Đi ngay! ”

Mắt đỏ như máu, ánh quái dị. Ông bế lên xe, đẩy bà lên theo: “ Càng xa càng tốt. ”

Bà đỏ mắt, nước mắt rưng rưng: “ Ông… ” – bà nghẹn lời, chỉ biết khóc.

Ông im lặng, quất mạnh roi, lừa kéo xe ra khỏi sân.

Ra đến cổng, ngoái lại – ánh mắt trở nên đờ đẫn. Bà bảo lạy ba cái.

quỳ trên xe, cúi đầu ba lần. Xe chậm, bà liên tục giục nh hơn. Nhà cách đầu làng kh xa, chẳng m chốc đã vào núi.

Qua hai ngọn núi, chúng tới thành phố trong đêm.

Từ đó, bà ở cùng , kh bao giờ trở lại. Nghe nói cả làng kh ai sống sót, bị bỏ hoang hoàn toàn. cũng kh gặp lại nữa.

Hết.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...