Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xé Tan Màn Đêm

Chương 1:

Chương sau

Đại tiểu thư nhà họ Chu, Chu Dao, là đóa hồng kiều diễm nhất Hải Thành, theo đuổi vô số, hôn phu Thịnh Dật Minh của cô ta càng là đứng đầu trong bảng xếp hạng giới siêu giàu.

Trong khi đó, là em gái cô ta, lại vì yêu mà chấp nhận làm kẻ thứ ba, chen chân vào mối quan hệ của cô ta và Thịnh Dật Minh.

Khi tin tức này bị ph phui, đang bị Thịnh Dật Minh ghì chặt trên giường, quấn quýt triền miên đến mức sắp chếc.

Nụ hôn của ta rơi xuống cơ thể , vô thức run rẩy, rúc vào lòng Thịnh Dật Minh. Bên tai vang lên giọng nói nóng bỏng: “Niệm Niệm, sinh cho một đứa con nhé.”

theo Thịnh Dật Minh đã ba năm, vô số lần trút hết d//ục vọ//ng lên . Thịnh Dật Minh giống như bất kỳ bạn trai bình thường nào khác, ta chu đáo quan tâm mọi thứ của , thậm chí còn mỉm cười bao dung những tật xấu nhỏ của .

Trong sự nhiệt tình đó, mơ hồ nghĩ rằng cũng được yêu.

Cho đến khi vừa dứt một hiệp, trầ//n tru//ồng chân đất bước xuống giường tìm nước uống, lại th Chu Dao đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, đôi mắt đỏ hoe.

Thịnh Dật Minh theo sau bước ra, th Chu Dao thì khẽ nhíu mày, sau đó tiến lên ôm vai cô ta một cách tự nhiên: “ em lại đến đây?”

Chu Dao ngẩng cằm lên: “Đến xem con tiện nhân nào đang quyến rũ , hóa ra lại là loại kh ra gì như cô ta.”

Cô ta lạnh lùng nói: “Thịnh Dật Minh, nói sẽ cưới em mà.”

Thịnh Dật Minh khẽ cười một tiếng: “Đương nhiên , chẳng qua là th cô ta ngoan ngoãn hơn một chút, nên dùng để luyện tay thôi.”

Giọng ệu Thịnh Dật Minh bình thản: “Đại tiểu thư nhà họ Chu mới là ứng cử viên hôn thê của . Còn Chu Niệm...” ta cúi đầu , ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: “Chỉ là chơi qua đường thôi, kh hề động lòng thật.”

“Nếu em kh vui, sẽ cắt đứt với cô ta.”

Chu Dao lau nước mắt, l lại chút kiêu ngạo: “Chu Niệm, cởi quần áo trên mày ra. Đây là áo sơ mi của Dật Minh kh? Mày kh xứng mặc.”

im lặng, ngón tay từ từ di chuyển đến hàng cúc áo. Thịnh Dật Minh kh ngăn cản, chỉ lẳng lặng .

Khi cởi chiếc cúc cuối cùng, cảm th ánh mắt ta dán chặt vào làn da . Chiếc áo sơ mi trượt xuống, tr//ần tru//ồng đứng trước mặt họ, nhưng lại cảm th thản nhiên hơn lúc mặc đồ.

“Bây giờ, mời mày cút khỏi đây.” Chu Dao chỉ ra cửa.

cúi xuống nhặt chiếc váy của , bình tĩnh mặc vào. Lúc rời , quay đầu Thịnh Dật Minh một cái, ta đang cúi đầu châm thuốc, kh thèm .

Một tuần sau, tin tức Thịnh Dật Minh đấu giá thành c bộ trang sức kim cương hồng quý hiếm cho Chu Dao lên trang nhất. Bộ trang sức đó mang tên “Lời Hứa Hoa Hồng”, giá trị liên thành.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi Chu Dao đến trước mặt khoe khoang, chỉ cười nhạt: “Thứ ta cho tao trên giường còn quý giá hơn cái này nhiều.”

Chu Dao giận dữ xấu hổ, giơ tay tát một cái: “Chu Niệm, mày còn biết xấu hổ kh?”

Chu Dao luôn coi thường , vì bên ngoài cô ta là đại tiểu thư nhà họ Chu được ngàn vạn cưng chiều, theo đuổi vô số, còn chỉ là một đứa con riêng.

Kh ai biết, con riêng thực sự là Chu Dao chứ kh !

Chu Dao ức hi//ếp , làm nh//ục , hủy hoại d tiếng của . Mẹ cô ta là Hà Tuệ năm đó đã dùng th//uốc hạ thấp mẹ để đường đường chính chính bước chân vào nhà, mà là con gái kết hôn hợp pháp của Chu Chính Đào, lại nhỏ hơn Chu Dao một tuổi!

Những gì nhà họ Chu nợ , sẽ từ từ đòi lại từng món một!

tính toán thời gian chính xác, xuất hiện bên ngoài hội quán mà Thịnh Dật Minh thường lui tới. Gió đêm lớn, mặc chiếc váy dài mỏng m, đứng ở góc khuất mà ống kính phóng viên thể tiếp cận, chằm chằm vào cửa sổ sáng đèn của hội quán.

Khi đèn flash lóe lên, ngẩng đầu lên đúng lúc, khuôn mặt còn hằn vết tát. Nước mắt chực trào nhưng chưa rơi xuống, khóe môi cố gắng gượng một nụ cười.

cố chấp chờ ta bên ngoài ba tiếng đồng hồ, cho đến khi kiệt sức và ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy lần nữa, đang ở bệnh viện.

Th tỉnh, ta ngước mắt lên, ánh mắt kh chút hơi ấm.

“Tỉnh à?”

Sự tủi thân bỗng chốc dâng trào, mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi: “Hôm qua... em đã đợi ba tiếng đồng hồ...” Giọng khàn đặc, nghèn nghẹn: “Em còn bị...”

Ánh mắt ta dừng lại trên vết ngón tay đã nhạt trên má . ta kh hề tỏ ra thương xót, ngược lại còn cười khẩy, mang theo chút trêu chọc: “Ai bảo em chọc giận đóa hồng của ?”

“Bị đ.á.n.h thì trách ai? Kh chỉ thể trách em cố gắng trèo lên giường của ?”

Lời nói của ta như mũi băng tẩm độc, đ.â.m vào tim đau ếng. ta chưa bao giờ che giấu sự ngưỡng mộ dành cho Chu Dao. Trong mắt ta, Chu Dao là đóa hồng gai, rực rỡ và tươi mới, còn , lẽ chỉ là một cây tơ hồng bám víu vào ta để sinh tồn, một món đồ chơi thể tùy ý làm ô uế.

quay đầu đầy giận dỗi, kh muốn ta nữa.

Sự im lặng lan tỏa trong phòng bệnh. Một lúc sau, ta dường như mất hết kiên nhẫn: “Được , em muốn gì?”

hít hít mũi, quay đầu lại, với những vệt nước mắt chưa khô, trực tiếp giơ ngón trỏ lên: “Một triệu.”

ta nhướng mày, một tia chế giễu rõ ràng lướt qua đáy mắt, như thể đang nói “quả nhiên là vậy”. Nhưng ta kh nói gì, l ện thoại ra thao tác vài lần. nh, ện thoại báo tài khoản đã nhận được một triệu.

“An phận một chút.” ta để lại câu này quay lưng rời khỏi phòng bệnh.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...