Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xinh Đẹp Sau Ly Hôn Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hoà Giải - Hoắc Yến Thời, Tô Vãn Ninh

Chương 444: Khó chơi

Chương trước Chương sau

"Một đứa trẻ kh thân kh thích với , lại quan tâm đến thế?"

Sắc mặt Tô Vãn Ninh dần trở nên lạnh lẽo.

Quá bất thường!

chưa bao giờ là giàu lòng bác ái như vậy, thể tận tâm tận lực với con của khác, ều này khiến cô kh thể kh nghi ngờ.

An An thân phận gì?

Nếu suy đoán trước đó trong lòng cô là đúng, việc Hoắc Yến Thời đối tốt với An An đương nhiên là ều dễ hiểu...

Đối diện với ánh mắt cảnh giác của phụ nữ, tim Hoắc Yến Thời thắt lại, mím môi, nói ra những lời đã chuẩn bị từ trước: "Bởi vì An An là do nhặt được."

" nhặt được?" Tô Vãn Ninh lặp lại lời , nhưng giọng ệu lại mang theo sự nghi ngờ.

Quá trùng hợp.

"Ừ, An An là nhặt được ở trên đường." Hoắc Yến Thời gật đầu, vẻ mặt kh đổi, "Thằng bé bị bỏ rơi bên vệ đường."

"Nếu em kh tin, cứ việc ều tra."

Giọng ệu của kh để lộ chút sơ hở nào.

Sở dĩ Hoắc Yến Thời dám bảo cô ều tra, hoàn toàn là vì đã sớm sai xóa sạch mọi dấu vết...

Cô sẽ kh tra ra được!

khuôn mặt kh chút sơ hở của đàn , Tô Vãn Ninh rũ mắt xuống.

Chẳng lẽ thực sự là cô nghĩ nhiều ?

Trong khoảnh khắc, Tô Vãn Ninh cảm th mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần chưa từng , cảm giác đó giống như bị ta rút cạn toàn bộ sức lực, cô thậm chí kh cầm nổi xấp tài liệu trong tay.

Tài liệu rơi vãi đầy đất.

Tô Vãn Ninh đột ngột đứng dậy, trong đầu chỉ một ý nghĩ, cô muốn tìm một nơi để l.i.ế.m láp vết thương.

Dáng vẻ tuyệt vọng cùng cực của phụ nữ khiến Hoắc Yến Thời đau lòng khôn xiết, m lần muốn phá bỏ rào cản để nói sự thật cho cô biết, nhưng cuối cùng đành nuốt ngược trở lại.

Mắt th phụ nữ từng bước về phía cửa.

"Ninh Ninh, em đâu?" Hoắc Yến Thời vội vàng đứng dậy, theo.

"Hoắc tổng." Giọng Tô Vãn Ninh vừa lạnh vừa nhạt.

Nghe cách xưng hô xa cách lạnh lùng từ miệng cô, bước chân Hoắc Yến Thời khựng lại.

"Ninh Ninh!"

Giọng khàn đặc.

" đừng theo , muốn rời khỏi đây." Tô Vãn Ninh bỏ lại câu nói đó, tự mở cửa.

Hoắc Yến Thời dám để cô rời một trong trạng thái này.

"Ninh Ninh, đưa em về."

Bước ra khỏi phòng bệnh, Tô Vãn Ninh quay lại, đôi mắt đỏ hoe đầy lạnh lùng, "Hoắc Yến Thời, bây giờ một chút cũng kh muốn th ."

Nghe vậy, đồng t.ử Hoắc Yến Thời co rút lại.

"..." há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại im bặt dưới ánh mắt lạnh lùng xa cách của phụ nữ.

Tô Vãn Ninh xoay từng bước rời xa.

Hoắc Yến Thời đứng tại chỗ, theo bóng lưng cô rời , trái tim như bị sụp đổ một mảng, cái lạnh thấu xương cứ thế len lỏi vào trong.

Bên ngoài bệnh viện.

Tô Vãn Ninh bước vô định trên vỉa hè ven đường, thật lâu, đầu chút đau, bên tai thỉnh thoảng còn vang lên tiếng ù ù.

ồn, ồn.

thể là di chứng sau vụ đụng xe.

Tô Vãn Ninh dừng bước, dòng xe cộ tấp nập, muốn bắt xe về Đồng Thành, vừa định đưa tay vẫy xe... giây tiếp theo, cô lại rụt tay về.

Nhỡ đâu những gì Hoắc Yến Thời nói đều là cái cớ đã được chuẩn bị sẵn để bịt miệng cô thì ?!

Trong đầu đột nhiên lóe lên suy đoán hoang đường nhưng táo bạo này.

Vừa nghĩ đến khả năng này, tim Tô Vãn Ninh đập liên hồi, cô qu bốn phía, kh phát hiện theo...

Xem ra Hoắc Yến Thời thực sự đã rút hết vệ sĩ .

Tô Vãn Ninh quay trở lại.

Để chắc c, cô còn đặc biệt ghé vào một cửa hàng quần áo nữ ven đường thay một bộ đồ khác, chỉ để che mắt ta.

Quay lại bệnh viện.

Tô Vãn Ninh đến phòng bệnh VIP cao cấp mà cô đã thăm An An trước đó, nhưng vẫn kh th bóng dáng An An đâu.

Đứng trước cửa phòng bệnh, Tô Vãn Ninh nhíu mày.

Bọn họ đưa thằng bé đâu ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đột nhiên, trong đầu lóe lên một hình ảnh.

"Đúng, chắc c là ở đó." Tô Vãn Ninh vừa lẩm bẩm một , vừa sải bước nh về hướng phòng ICU (Hồi sức tích cực).

Nếu thằng bé bệnh nặng, chắc c sẽ được đưa trở lại đây.

Mắt th càng ngày càng gần, tâm trạng Tô Vãn Ninh phập phồng kh yên, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Trên hành lang bên ngoài phòng bệnh ICU.

Tại góc rẽ, Tô Vãn Ninh ngước mắt , quả nhiên th Hoắc Yến Thời đang túc trực bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt.

Gần như ngay tức khắc, trong lòng cô dâng lên một linh cảm mãnh liệt.

Đứa bé đó chính là con của cô!

Tô Vãn Ninh kh lập tức lao lên chất vấn, mà lặng lẽ quay về phía trạm y tá.

Y tá nghi hoặc hỏi: "Thưa cô, cô việc gì kh?"

Tô Vãn Ninh mím môi, nói thẳng: " muốn xem hồ sơ khám chữa bệnh của con tại bệnh viện các cô."

"Ồ, con cô tên gì? Bé nằm ở khoa nào giường nào?"

"Thằng bé tên An An, hiện đang ở phòng chăm sóc đặc biệt..."

Kh đợi Tô Vãn Ninh nói hết, y tá nghe th tên đứa trẻ từ miệng cô, ánh mắt lập tức d.a.o động.

Y tá trực tiếp từ chối: "Xin lỗi cô, thứ cô muốn trích xuất liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân, kh thể cho cô xem."

Nghe vậy, mày Tô Vãn Ninh nhíu chặt.

"Đã kh thể xem, tại cô còn hỏi tên đứa bé và khoa ều trị?" Cô nghiến răng hỏi ngược lại.

Trên mặt y tá lộ ra vài phần hoảng loạn.

Y tá trưởng bên cạnh nhận ra sự khác thường, bước tới, " chuyện gì vậy?"

"Vị này muốn trích xuất hồ sơ bệnh án của đứa trẻ, cô nói con cô tên là An An."

Y tá trưởng nghe vậy, sắc mặt hơi đổi.

"Thưa cô, bệnh viện chúng quy định, kh thể xem quyền riêng tư của bệnh nhân."

" nhà bệnh nhân." Tô Vãn Ninh nhấn mạnh.

"Bất kể cô nhà hay kh, bệnh viện chúng đều kh cho phép."

Mặc cho Tô Vãn Ninh nói thế nào, thái độ của đối phương còn cứng rắn hơn cả cô, cô đứng ở hành lang lâu.

Y tá trưởng khó xử nói: "Thưa cô, phiền cô rời khỏi đây càng sớm càng tốt, chúng còn cần làm việc."

Tô Vãn Ninh kh nói gì, quay bỏ .

Đợi cô xa, cô y tá nhỏ lúc nãy mới sợ hãi ôm ngực, "Hù c.h.ế.t ."

"Việc này báo cáo lên trên." Y tá trưởng nói xong, gọi một cuộc ện thoại.

Còn Tô Vãn Ninh sau khi rời khỏi trạm y tá, thang máy lên lầu đến phòng chăm sóc đặc biệt, vừa ra khỏi thang máy, cô suýt chút nữa đ.â.m sầm vào một bóng cao lớn.

"Xin lỗi." Cô kh ngẩng đầu lên, bu hai chữ định lướt qua đối phương để .

Hoắc Yến Thời đưa tay giữ chặt cổ tay cô, "Ninh Ninh, em lại ở đây?"

Nghe tiếng, Tô Vãn Ninh ngẩng đầu.

trước mặt quả nhiên là Hoắc Yến Thời.

mặc bộ vest màu xám khói, dưới mắt quầng thâm, trong đáy mắt đầy tơ máu, giống như đã lâu kh ngủ ngon.

Tô Vãn Ninh mở miệng: " tìm ."

" vậy?" Hoắc Yến Thời dường như kh biết cô đến vì việc gì.

"Đừng hỏi nữa, bây giờ theo đến trạm y tá một chuyến!" Tô Vãn Ninh nói xong, kéo vào thang máy.

Cửa thang máy đóng lại, thang máy xuống.

Mắt Hoắc Yến Thời hơi trầm xuống, vuốt lại mái tóc rối của phụ nữ, cố ý hỏi: "Ninh Ninh, kh em về ? lại quay lại?"

Tô Vãn Ninh kh nói một lời.

Th cô im lặng, Hoắc Yến Thời mím môi.

Kh ngờ cô lại quay lại bất ngờ như vậy, vừa biết tin cô đến tìm y tá trưởng, trong lòng giật thót, may mà ở trạm y tá đã khuyên cô ...

Nhưng để cho chắc c, Hoắc Yến Thời vẫn lập tức chuẩn bị một phương án, sau đó vội vàng tìm .

Lúc này, cửa thang máy mở ra.

Tô Vãn Ninh kéo ra ngoài, thẳng về phía trạm y tá.

M ở trạm y tá th cô quay lại, như gặp đại địch.

" phụ nữ đó lại quay lại ."

"Cô ta cũng quá khó chơi ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...