Xinh Đẹp Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hòa Giải
Chương 252: Hình như các người đều là thánh nhân
Tô Vãn Ninh nói thật:
“Khoảng hai tuần trước, th cô cùng Chu Th Th đến khu phụ khoa. đang tự hỏi, liệu cô m.a.n.g t.h.a.i kh.”
Sau khi thốt ra câu này, nhịp tim của cô kh khỏi đập nh hơn.
Tần Vãn An nhếch miệng cười mỉa mai:
“ dám chắc cô kh thai. loại này nếu thai, chắc c làm rùm beng cho thiên hạ biết hết, còn thể hiện bản thân trước mặt nữa. th cô nhảy nhót gì chưa?”
Tô Vãn Ninh gật đầu tán thành.
Tuyệt vời, lời này nói trúng phóc!
“Đúng vậy! Nhưng thắc mắc, nếu cô kh t.h.a.i thì phụ khoa để làm gì?”
Tần Vãn An suy nghĩ một lúc, đoán bạo:
“Chắc là siêu âm xem xương gãy kh, biết đ, chụp CT thì bức xạ.”
Nghe vậy, tảng đá trong lòng Tô Vãn Ninh lập tức tan biến kh còn dấu vết.
“Quả nhiên là , th minh thật.”
Tần Vãn An hừ một tiếng khi được khen:
“Đúng vậy, nhưng luôn cảm giác lần trước Chu Th Th bị thương phần diễn, nghĩ cô cố ý kh? Cố tình giả vờ bị thương để giành Hoắc Yến Thời về tay ?”
Tô Vãn Ninh kh rõ, nhưng cảm th kiểu mưu mô sâu sắc như cô ta hoàn toàn thể làm vậy. Tuy nhiên, kh quan trọng. Dù , cô cũng kh còn muốn gã đàn đó nữa.
“Cố ý hay kh, đều kh quan trọng nữa.”
Tần Vãn An an ủi cô vài câu, cúp máy làm việc.
Tâm trạng Tô Vãn Ninh kh bị ảnh hưởng, cô chậm rãi bước . Khi tới cầu thang, một phụ nữ từ bên h lao tới, dường như định xuống cầu thang.
Kh hiểu , trong lòng cô vẫn chút bất an. Cô đưa tay muốn bám vào tay vịn, nhưng chưa kịp, phụ nữ lao thẳng vào cô.
Bị va chạm, đồng t.ử Tô Vãn Ninh co thắt mạnh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ rõ ràng: nếu cô té xuống, đứa trẻ trong bụng chắc c sẽ kh qua khỏi.
“Kh được!”
Cô kh biết sức lực từ đâu mà bùng lên, nắm chặt lao vào .
phụ nữ kh ngờ cô lại kéo lại. Khi định đẩy tiếp, Tô Vãn Ninh đã lôi cô ta đứng chênh vênh trên bậc thang.
Tô Vãn Ninh đứng vững, hít thật sâu kh khí trong lành.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật nguy hiểm, vừa nãy suýt chút nữa cô bị đẩy té xuống.
Chưa kịp nói gì, phụ nữ vội đổi sang bộ mặt ngây thơ, miệng liên tục lải nhải xin lỗi:
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi, vừa kh cố ý. Nhưng đụng vào cô là sự thật. Cô muốn bồi thường gì, sẵn sàng chịu hết.”
Cô ta dùng chiêu “lùi một bước để tiến hai bước”, cố gắng tạo hình ảnh bản thân thật thiện lương.
Tô Vãn Ninh vừa muốn nói gì đó thì th mọi xung qu đồng loạt nói “thôi bỏ qua ”:
“Chỉ va cô thôi, đâu ngã đâu, thôi bỏ qua .”
“Đừng truy cứu nữa, ta cũng kh cố ý, lại còn xin lỗi .”
“Nếu kh xin lỗi thì mắng vài câu cũng được, nhưng giờ ta xin lỗi mà.”
Nghe những lời này, Tô Vãn Ninh th quá vô lý, mắt tràn đầy sự kinh ngạc:
“Thôi bỏ qua? suýt bị đẩy té xuống mà các lại nói bỏ qua ? Các hào hiệp quá nhỉ?”
Câu hỏi của cô nhận lại là những lời đáp sắc bén hơn:
“Ra ngoài, ai mà chẳng phạm lỗi? ta lại kh cố ý, còn sẵn sàng bồi thường, cô cần gì mà làm quá lên.”
“Đúng , đúng , ai cũng kh dễ dàng gì, nên khoan dung.”
“Cả đời cô cũng chẳng thể tránh lỗi, lần này cô cao tay, lần sau ta đối với cô cũng cao tay.”
Tô Vãn Ninh th vô lý đến mức kh biết nói gì, hít thở m lần cũng kh dập tắt được sự bực bội trong lòng. Cô lạnh lùng nói:
“Xem ra các đều là thánh nhân.”
Vừa dứt lời, Tô Vãn Ninh thẳng tay đẩy một già nhảy nhót ồn ào nhất.
Ông già này nói quá đáng nhất, cũng là đứng đầu kêu “thôi bỏ qua”.
Ông già bị đẩy, bực bội định vung tay:
“Cô đẩy làm gì?”
Tô Vãn Ninh phát hiện nắm đ.ấ.m của ta chuẩn bị hạ xuống, vội lùi lại, th cú đ.ấ.m hụt, cô mỉm cười châm chọc:
“ chỉ đẩy một cái, nắm đ.ấ.m của đã định hạ xuống. vừa suýt té xuống, các kh cần đứng trên cao đạo đức mà dạy đời, kh tự ăn một tát thì làm biết đau.”
Mọi đỏ mặt vì bị la mắng, nhưng lại th lý, đành lúng túng tản ra.
Chẳng m chốc, chỉ còn Tô Vãn Ninh và va cô đứng đó.
Tô Vãn Ninh ngẩng mắt phụ nữ, vừa mở miệng thì ánh mắt độc địa của hai chạm nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.