Xinh Đẹp Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hòa Giải
Chương 296: Còn thuần khiết như vậy sao?
Hoắc Chi Ý mỉm cười ôn hòa:
“Ông nội, chuyện bên nước ngoài con đã xử lý xong hết . Sắp tới con kh muốn đâu cả, chỉ muốn ở bên cạnh .”
Hoắc lão gia khẽ thu ánh mắt, trực tiếp gạt tay cô ra:
“Cái thân già này của ta kh cần con bận tâm. Ở Vân Thành vài ngày quay lại , bên nước ngoài vẫn cần tr coi.”
Hoắc Chi Ý kh cam lòng rời , nhưng th Hoắc lão gia vẫn đang tức giận nên cũng kh dám trái lời.
“Vâng nội, con nghe lời . Đi thôi, con đỡ ra vườn sau hóng nắng một lát, thời tiết hôm nay tốt.”
Hoắc lão gia cô một cái đầy ẩn ý, chống gậy rời . Trên đường về thư phòng, dặn dò tâm phúc bên cạnh:
“Đích thân nói chuyện với bên trên, nhất định thả Chu Th Th ra.”
Tâm phúc khó hiểu:
“Lão gia, nhà họ Chu chúng ta đâu kh đắc tội nổi, vì còn …?”
Hoắc lão gia lạnh nhạt nói:
“Như vậy Chu Thánh An mới nhớ ơn ta, giữ lại còn tác dụng.”
Chu Thánh An chính là cha của Chu Th Th, nắm quyền Chu thị.
Cùng lúc đó, Tô Vãn Ninh và Hoắc Yến Thời đã ngồi trên xe, hướng thẳng về biệt thự Vịnh Hải.
Hoắc Yến Thời cô kh chớp mắt:
“Vừa bị dọa kh?”
Tô Vãn Ninh ngẩng cằm lên:
“ một chút. Bọn họ c.h.ế.t chưa?”
Hoắc Yến Thời thu hết nỗi sợ còn sót lại trong ánh mắt cô, đưa tay xoa nhẹ gò má mềm mại:
“Kh chuyện em cần lo. Mọi thứ để xử lý.”
Bị chạm vào, trong lòng Tô Vãn Ninh dâng lên cảm xúc lạ lẫm, nhưng cô kh né tránh.
Im lặng gần một phút, cô mới mở miệng:
“Hoắc Yến Thời, kh sợ đắc tội nội ? Trước đây cũng cãi như vậy à?”
Số lần cô về lão trạch vốn đã ít, càng chưa từng tiếp xúc nhiều với Hoắc lão gia.
Hoắc Yến Thời nhướng mày:
“Tô Vãn Ninh, em đang lo cho à?”
Cô thật sự lo. Dù đã rời khỏi lão trạch, tim cô vẫn bất an khó tả.
“Hoắc Yến Thời, kh đùa.”
Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên sau gáy cô:
“Kh cần lo. Chuyện nhỏ thế này xử lý được. Nếu kh, em nghĩ Hoắc thị làm được quy mô hôm nay?”
Tô Vãn Ninh trầm ngâm một lúc nói:
“Hoắc Yến Thời… lại giúp thêm một lần nữa…”
Thật mỉa mai, ba năm làm vợ d chính ngôn thuận cô chẳng nhận được bao nhiêu che chở, vậy mà sau khi ly hôn, lại hết lần này đến lần khác đứng ra bảo vệ cô.
Hoắc Yến Thời vòng tay ôm chặt eo thon của cô, kéo sát vào lòng .
“Vậy em nghĩ xong cách cảm ơn chưa?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai áp sát, cô thậm chí nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của .
Hơi thở Tô Vãn Ninh trở nên gấp gáp, vô thức l.i.ế.m nhẹ môi.
Hoắc Yến Thời dùng đầu ngón tay thô ráp khẽ vuốt môi cô:
“Em đang ngại à? Kết hôn ba năm mà vẫn thuần khiết như vậy ?”
Ba năm đó, chưa từng tiếc sức khám phá cơ thể cô. Mọi tư thế, trong bồn tắm, ban c, trước gương…
Tất cả đều từng .
Tô Vãn Ninh bị câu nói này làm toàn thân tê dại như dòng ện nhỏ chạy qua.
“Ai… ai ngại chứ, kh !”
Hoắc Yến Thời chắc c nói:
“.”
Cô nghiến răng:
“! Kh! !”
bật cười, thuận theo cô:
“Được , em nói kh thì kh . Quay lại chuyện chính, lần sau kh được ngoan ngoãn theo họ nữa.”
Tô Vãn Ninh thẳng t:
“ cũng kh muốn, nhưng m vệ sĩ sắp xếp kh đối thủ của họ.”
Hoắc Yến Thời nhướng mày:
“Em chưa học võ, biết được thực lực của họ?”
Cô lắc đầu:
“Kh biết, là trực giác. những lúc trực giác chính xác.”
Ánh mắt Hoắc Yến Thời cô trở nên sâu xa.
Kh lâu sau, xe dừng ở biệt thự Vịnh Hải.
Tô Vãn Ninh xuống xe trước, đứng lại trước cửa phòng ngủ phụ, mở cửa quay sang vẫy tay:
“Hoắc tổng, ngủ ngon. Ngày mai gặp.”
Ngay lúc cô định bước vào, eo đã bị ôm l.
Hoắc Yến Thời nói trước:
“Em ngủ phòng chính, ngủ phòng phụ.”
Cô nghi ngờ :
“Thật kh? sẽ kh lén vào nửa đêm chứ? Hay đang tính toán gì?”
cười nhẹ:
“Tô Vãn Ninh, cho chút tín nhiệm được kh?”
Cô do dự một chút vẫn vào phòng chính.
Vừa ngồi xuống giường, ện thoại đã reo lên.
th gọi, cô lên tiếng:
“Ba…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.