Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xinh Đẹp Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hòa Giải

Chương 401: Tự dâng mạng

Chương trước Chương sau

Nghe câu nói đó, đồng t.ử Triệu Quang co rút dữ dội, một cơn sợ hãi lạnh toát ập thẳng vào tim.

Trong đầu ta kh ngừng tự hỏi: trong tay này rốt cuộc nắm thứ chứng cứ gì mà thể trí mạng đến vậy?

Càng nghĩ càng run, chỉ cảm th thứ đó như một quả b.o.m hẹn giờ, kh biết lúc nào sẽ nổ tung.

Kh được!

Ông ta nghĩ cách chuyển bị động thành chủ động.

“Đều là hiểu lầm cả thôi, lời vừa nói kh ý đó. chỉ là lo còn trẻ, sau này cơ hội còn nhiều, tích lũy thêm kinh nghiệm cũng kh chuyện xấu.”

Tô Nguyên Niên cũng kh ngờ lại buột miệng nói ra chuyện riêng tư như vậy. Th đối phương đã chủ động cho bậc thang, dứt khoát thuận thế mà xuống.

“Ông nói kh tính. Đã sắp xếp ở vị trí này, chứng tỏ đủ tư cách. Triệu tổng, sau này kh muốn nghe lại những lời vừa nói, làm được kh?”

Ngón tay Triệu Quang siết chặt thành nắm đấm, nhưng vẫn kh dám phát tác, chỉ lạnh nhạt đáp một chữ:

“Được.”

Đứng bên cạnh, Tô Vãn Ninh chỉ cười mà kh nói.

Cô chỉ thuận tay khu động một chút, vậy mà lại moi ra được một bí mật lớn như thế.

Xem ra, thứ nằm trong tay Tô Nguyên Niên kh hề đơn giản, nếu kh Triệu Quang cũng sẽ kh sợ đến vậy.

Cô khẽ ho một tiếng, đóng vai hòa giải:

“Đều là lãnh đạo trong cùng một c ty, tin mọi đều muốn th Tô thị ngày càng tốt hơn. Mọi làm việc , đừng đứng đây nữa.”

Nói xong, cô rời trước.

Tô Nguyên Niên cũng nghênh ngang bỏ .

Chỉ còn Triệu Quang đứng ngây tại chỗ lâu, mãi đến khi hoàn hồn mới xoay rời .

Lên thang máy, khi Tô Vãn Ninh chuẩn bị bấm nút đóng cửa thì Tô Nguyên Niên bước theo vào, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột.

“Khi nào chuyển cổ phần cho ?”

Tô Vãn Ninh liếc một cái đầy lạnh nhạt:

gấp cái gì? Bây giờ chuyển cổ phần cho chỉ khiến bên ngoài nghi ngờ Tô thị thật sự gặp vấn đề. Một khi họ biết chuyện Tô Tùng Tri đã c.h.ế.t, đoán giá cổ phiếu sẽ thế nào?”

Tô Nguyên Niên kh hiểu quản lý c ty, nhưng kiến thức thường thức thì vẫn . Sắc mặt xấu m phần, vừa muốn tiền thật nh, lại sợ kéo dài sẽ sinh biến.

Th do dự, Tô Vãn Ninh lập tức cho một viên t.h.u.ố.c an thần:

“Năm ngày nữa là lễ khai trương khu du viên. Đợi khi du viên chính thức đón khách, giá cổ phiếu chắc c sẽ tăng mạnh. Tiền của c ty đều đã đổ vào dự án này. Du viên là dự án hợp tác với cục văn hóa – du lịch địa phương, lượng khách chắc c kh thấp.”

Năm ngày, với cô là quá đủ.

Chỉ cần kéo dài năm ngày, cô thể khiến Tô Nguyên Niên trắng tay.

Một kẻ con riêng mà cũng dám mơ tới tài sản?

Buồn cười đến cực ểm!

Tô Nguyên Niên lòng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn hít sâu, cố đè nén sự nôn nóng:

“Được, vậy đợi năm ngày. Năm ngày sau nhất định l được một phần ba thuộc về .”

Thang máy lúc này cũng dừng ở tầng 88.

Tô Vãn Ninh bước ra ngoài.

Suốt quãng đường vào văn phòng, cô luôn suy nghĩ:

Triệu Quang rốt cuộc đã làm chuyện gì, mà lại được Tô Tùng Tri coi trọng đến vậy?

Và trong tay Tô Nguyên Niên, rốt cuộc là thứ gì khiến Triệu Quang sợ hãi như thế?

Nghĩ mãi kh ra, cô đành tạm thời xem báo cáo tài chính.

Nhưng ều khiến cô kh ngờ tới là báo cáo vấn đề.

Hơn nữa, là vấn đề cực lớn!

Tô Vãn Ninh hít sâu một hơi, gọi ện:

“Bảo giám đốc tài chính lên gặp .”

Thư ký cung kính đáp:

“Vâng!”

Năm phút sau, giám đốc tài chính xuất hiện Ngô Hân, một cô gái gầy cao, tr kh giống thực lực để ngồi ở vị trí này.

Hít sâu một hơi, Tô Vãn Ninh nói thẳng:

“Báo cáo tài chính vấn đề.”

Ngô Hân mở to mắt, theo bản năng phủ nhận:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xinh-dep-sau-ly-hon-hoac-tong-dem-dem-xin-hoa-giai/chuong-401-tu-dang-mang.html.]

“Kh thể nào! luôn theo sát, nếu vấn đề đã phát hiện ra .”

Tô Vãn Ninh trực tiếp chỉ ra ểm mấu chốt:

“Kh nói những năm trước, chỉ nói năm ngoái. Năm ngoái c ty lãi một trăm tỷ, nhưng trên sổ chỉ còn hơn hai mươi tỷ. Số tiền còn lại đâu ?”

Ngô Hân lâu vẫn kh phát hiện ra vấn đề, ngược lại ánh mắt Tô Vãn Ninh dần lộ vẻ khinh thường:

“Tô tổng, cô kh học chuyên ngành tài chính, kh hiểu những thứ này cũng là bình thường.”

Trong mắt cô ta, căn bản kh tồn tại vấn đề mà Tô Vãn Ninh nói.

Tô Vãn Ninh cười lạnh một tiếng.

Sau khi xác định này thật sự kh năng lực, cô cầm tập tài liệu đập mạnh xuống bàn.

“RẦM!”

Tiếng động lớn vang lên, Ngô Hân giật :

“Tô tổng!”

Tô Vãn Ninh dáng cao, khí thế áp đảo:

“Giám đốc Ngô, hãy nghĩ kỹ xem vị trí của cô từ đâu mà . Trước khi nghi ngờ khác, tốt nhất hãy tự soi lại .”

Ngô Hân nghe vậy, trong lòng chột dạ m phần.

Giọng Tô Vãn Ninh tiếp tục vang lên:

cho cô ba ngày. Tìm ra số tiền biến mất kh lý do đó. Nếu kh… chuẩn bị vào tù . Mỗi năm mất kh minh bạch từng tiền, cộng lại đủ để cô ngồi mục đáy ngục.”

Câu nói vừa dứt, Ngô Hân hoảng loạn cực độ, cả đứng kh vững, ngã phịch xuống đất.

Ánh mắt cô ta đảo loạn, toàn thân tràn ngập sợ hãi, giọng nói cũng kh còn liều lĩnh như trước:

“Tô… Tô tổng…”

Tô Vãn Ninh từ trên cao xuống, lạnh lùng ra lệnh:

“Cô thể ra ngoài.”

Ngô Hân mất nhiều sức lực mới lết ra khỏi văn phòng.

Sau khi cô ta rời , Tô Vãn Ninh ngồi lại xuống ghế.

Cô vốn kh tr chờ Ngô Hân thể tìm ra số tiền mất tích đó.

Trong lòng cô này chỉ là kẻ gánh tội thay.

Nhưng số tiền biến mất lớn đến vậy, quả thực đáng ngờ.

Cô thậm chí còn tự hỏi: một khoản tiền khổng lồ như thế rốt cuộc đã đâu?

Phần lớn là bị Tô Tùng Tri chuyển .

Nhưng… chuyển tới đâu?

Tô Nguyên Niên rõ ràng kh biết chuyện này, nếu kh đã chẳng thèm để mắt tới chút tiền của Tô thị.

Số tiền bị chuyển , còn đáng giá hơn cả Tô thị hiện tại.

Cô hít sâu, tiếp tục xem báo cáo tài chính, cố tìm ra m mối.

Nhưng xem mãi xem mãi, trời đã tối lúc nào kh hay.

“Đinh nh nh!”

Tiếng chu ện thoại vang lên.

Tô Vãn Ninh vốn tưởng là Hoắc Yến Thời, nhưng cầm lên xem mới phát hiện là Hoắc Tùy.

th số này, cô lập tức dừng tay gõ bàn phím, áp ện thoại lên tai:

“Hoắc nhị thiếu, muộn thế này còn gọi cho ?”

Giọng Hoắc Tùy mang theo cảm xúc khó nói thành lời:

đã kh chờ nổi để hợp tác với Tô tổng . Kh biết khi nào chúng ta thể gặp nhau bàn chuyện dự án?”

Ánh mắt Tô Vãn Ninh khẽ chuyển:

“Ngày mai . Thời gian và địa ểm sẽ báo sau.”

Hoắc Tùy đáp ngay:

“Được, nhưng kín đáo, và nhất định yên tĩnh.”

Ý đồ gì, Tô Vãn Ninh hiểu rõ trong lòng.

Đã tự dâng tìm c.h.ế.t, vậy cô cũng chẳng ngại thành toàn.

“Kh vấn đề.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...