Xuân Hoa Chiếu Chước
Chương 28: Bảo Thụ Nhà Họ Tạ
Màn đêm bu xuống, trên phố dài thưa thớt, cảnh vật trở nên tĩnh lặng và sâu thẳm lạ thường.
Chiếc xe ngựa khắc huy hiệu Nhữ Dương Bá phủ phóng nh trên phố dài, bánh xe va chạm với đường đá tạo ra âm th giòn giã nhịp ệu, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Nhữ Dương Bá ngồi đứng kh yên, lúc thì tựa đầu vào thành xe, lúc lại chỉnh tề ngồi thẳng.
Ánh mắt liếc qua bản tấu xin tội đặt trên bàn nhỏ bên cạnh, lòng càng thêm hoảng loạn bồn chồn, ngàn mối tơ vò quấn qu tim khiến lão kh khỏi muốn rút lui.
Dường như tiếng vó ngựa vang lên phía sau, Nhữ Dương Bá quay đầu theo.
Trung Dũng Hầu phủ?
Trong mắt Nhữ Dương Bá lóe lên một tia kinh ngạc.
Gió đêm thổi bay rèm xe, một th lãnh, nhã nhặn, cao quý và trầm tĩnh, tựa như vị c t.ử phong nhã bước ra từ tr cổ, lọt vào tầm mắt Nhữ Dương Bá.
Quả thật xứng đáng với câu nói "thần th cốt lãnh vô trần tục" (thần thái th cao, xương cốt lạnh lùng kh vương bụi trần).
“Tạ Tiểu Hầu gia.” Nhữ Dương Bá lập tức cất giọng hỏi thăm.
Yến Tầm ghì cương, xe ngựa dừng lại, tuấn mã dậm chân tại chỗ.
“Tiểu Hầu gia, là Nhữ Dương Bá.” Yến Tầm hơi nghiêng đầu, nói nhỏ qua cửa xe.
Sinh phụ của Nữ Tài Thần.
Tạ Chước nâng tay, treo rèm xe lên móc ngọc, gật đầu ra hiệu.
Nhữ Dương Bá cảm thán, Tiểu Trung Dũng Hầu quả nhiên kh hổ d là Bảo Thụ (cây quý) của nhà họ Tạ.
Dung nhan sáng ngời, phẩm mạo song toàn lại thêm gia thế hiển hách.
Nếu được Tạ Chước làm rể, e rằng mồ mả tổ tiên Nhữ Dương Bá phủ cũng bốc khói x.
Xem ra, nghĩ cách để Phù Hi tiếp xúc với Tạ Chước.
Lỡ đâu thành c thì .
“Tiểu Hầu gia chắc là muốn vào cung?” Nhữ Dương Bá cố ý hỏi ều đã rõ.
Đi trên con đường này, ngoại trừ vào cung thì còn thể làm gì khác.
Tạ Chước hạ mi, nhàn nhạt nói: "Bệ hạ chiếu lệnh."
"Tạ mỗ kh tiện hàn huyên với Bá gia tại đây nữa."
Nhữ Dương Bá mắt sáng lên, nghĩ đến mục đích vào cung lần này, vội vàng mở miệng, giọng nói mang theo chút vội vã và thân thiết: "Tiểu Hầu gia, ta và lệnh tôn vốn giao tình, nội t.ử và cũng từng là cố nhân, Tiểu Hầu gia sống ẩn dật..."
“Vô liêm sỉ!” Yến Tầm quát lên một tiếng gay gắt.
“Nhữ Dương Bá chớ hồ ngôn loạn ngữ! là huyết mạch Đế vương, là Thiên Hoàng Quý Trụ, há thể dính líu gì đến loại nữ t.ử trơ trẽn, cam chịu làm ngoại thất kia? Lời lẽ hoang đường này, chẳng khác nào làm ô uế th d của .”
Nhữ Dương Bá trong lòng rùng : “Kh Đào thị, mà là Giang Nam Vinh thị.”
“Bá gia, Bệ hạ đang gấp rút triệu kiến Tạ mỗ.” Tạ Chước khẽ nhướng mày, toàn thân bao phủ bởi khí chất th lãnh xa cách, xa vời như vầng trăng trên trời, lời nói ra lại kh cho phép nghi ngờ.
Nhữ Dương Bá thất bại trong việc bắt chuyện, cười gượng gạo, dặn dò phu xe dừng xe bên đường: “Xin Tạ Tiểu Hầu gia trước.”
Yến Tầm cũng kh hề khiêm nhường khách khí, quất roi ngựa một cái, tiếng vó ngựa lại vang lên dồn dập.
Nhữ Dương Bá hậm hực kéo rèm lại, trong mắt lóe lên một tia u ám.
Chẳng chỉ là đầu t.h.a.i vào gia đình tốt ?
“Cứ bám theo xe ngựa của Trung Dũng Hầu phủ từ xa là được.”
Nhữ Dương Bá cố nén cơn giận, bực bội dặn dò.
Trong đầu lão bất giác hiện lên cảnh Cố Vinh đề nghị lão cưới thêm hiền thê.
Lai lịch của Đào thị, quả thực chút kh đứng đắn.
Đến cả thuộc hạ của Trung Dũng Hầu cũng dám lớn tiếng mắng Đào thị là trơ trẽn.
Đào thị, thật sự kh xứng làm chủ mẫu ?
Nhưng mà...
Thay đổi ý nghĩ, lão lại nhớ đến dáng vẻ Đào thị kh oán kh hối, chỉ mong lão được thuận lợi.
Nhữ Dương Bá bực bội day day thái dương.
Ngoài vài chục thước, Yến Tầm vừa đ.á.n.h xe ngựa vừa hăng hái hỏi: “Tiểu Hầu gia, Nguyên thê của Nhữ Dương Bá và là cố nhân, thật hay giả vậy?”
“Kh biết.” Tạ Chước đáp, thần sắc lãnh đạm hờ hững.
“Ngài kh tò mò ?” Yến Tầm truy vấn.
“ gì đáng để tò mò chứ?”
Khi ta năm tuổi vào Phật tự, Giang Nam Vinh thị gả cho Nhữ Dương Bá chưa đầy một năm. Đến khi ta mãn hạn rời Phật tự, Nhữ Dương Bá phu nhân đã hồn về cõi vĩnh hằng.
Ta thậm chí còn kh biết Nhữ Dương Bá phu nhân tr ra .
xa lạ chưa từng quen biết, gì mà tò mò.
Tạ Chước xoa chuỗi hạt Phật đã được mài giũa nhưng vẫn chưa hoàn toàn nhẵn bóng, chút kh hiểu sự tò mò mạnh mẽ của Yến Tầm.
Yến Tầm nghẹn họng.
Đó là mẹ của Cố Vinh, đã khiến Tiểu Hầu gia xao động và rung cảm đ.
Lỡ đâu trời lầm lỡ, dây tơ hồng của Nguyệt Lão buộc nhầm, ngày Hàn Thực, Trung Nguyên, Tiểu Hầu gia khi còn thắp hương hóa vàng cho Vinh thị.
“Giang Nam Vinh thị từng giàu ngất trời, tài sản chiếm hết một phương.” Yến Tầm thèm thuồng nói.
Tạ Chước: ……
Yến Tầm đã dấn thân vào con đường hám của mà kh quay đầu lại được nữa .
“Vậy Nhữ Dương Bá đêm khuya vào cung, nhất định là để giải thích với Bệ hạ về tội xa hoa lãng phí khi dùng một bữa cơm tốn đến hàng trăm, hàng ngàn lượng bạc.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
L mi dày dài của Tạ Chước khẽ run lên: “Thượng Kinh đúng là nơi tàng long ngọa hổ.”
Trước là nữ thí chủ ở Phật Ninh Tự xem ngân phiếu như gi vụn.
Nay lại là Nhữ Dương Bá phủ một bữa cơm tiêu tốn ngàn lượng.
Yến Tầm mím môi.
thể nói Rồng và Hổ đều là Đại tiểu thư họ Cố kh?
Cổng cung ện đã ở ngay trước mắt, xe ngựa dừng lại.
Tạ Chước theo nội thị đã sớm chờ sẵn ở cổng cung mà bước vào cung thành.
Cam Lộ Điện.
“Thần tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn an.”
“Ninh Hà kh cần đa lễ.”
Trinh Long Đế vẫy tay với Tạ Chước, ném cho Tạ Chước một phong mật thư: “Xem .”
Tạ Chước cúi đầu tuân lệnh, rũ mắt lướt qua mật thư, mày khẽ nhíu lại.
Tin tức của Mẫn Quận C?
Mẫn Quận C là thứ của Trinh Long Đế, thứ trưởng t.ử của Tiên Hoàng, từng được Tiên Hoàng sủng ái sâu sắc, lúc được bàn đến việc lập trữ.
Tôn quý, hiển hách.
Sau bị xúi giục, bức cung tạo phản thất bại.
Theo luật Đại Càn, Tiên Hoàng đã nhẫn tâm hạ lệnh g.i.ế.c sạch thê và con cái trong Mẫn Quận C phủ, để tuyệt hậu, cắt đứt hương hỏa. Sau đó, lại giáng Mẫn Quận C làm thứ dân, giam lỏng trong phủ.
Mẫn Quận C tự treo cổ mà c.h.ế.t, thụy hiệu là Lệ.
Cuối đời Tiên Hoàng, lại nhớ đến cố tình, truy phong lão là Quận C, đổi thụy hiệu là Mẫn.
Kể từ đó, đều gọi là Mẫn Quận C.
Mật thư viết, Mẫn Quận C một con trai đã thoát khỏi cuộc tru sát năm đó.
“Bệ hạ, này đáng tin kh?”
Trinh Long Đế ánh mắt thâm trầm, nhận l mật thư, đưa mật thư lại gần ngọn nến đang lay động.
Ánh lửa nhảy múa, dần dần biến thành tro tàn, đốt cháy hết mật thư: “Trẫm kh biết.”
“Ninh Hà, việc này giao cho kh ều tra thật giả.”
“Trẫm muốn một kết quả xác thực kh chút nghi ngờ.”
“Nếu là thật, sống th , c.h.ế.t th xác.”
Trinh Long Đế kh cho phép bất kỳ yếu tố nào thể lung lay quyền lực của tồn tại.
Dù nhỏ bé như hạt cát!
“Thần lĩnh chỉ.” Tạ Chước trầm giọng nói.
Vẻ uy nghiêm trên mặt Trinh Long Đế được thay thế bằng sự ôn hòa, vỗ vai Tạ Chước: “Ninh Hà, kh còn hợp ý Trẫm hơn cả các hoàng t.ử của Trẫm.”
“Chớ phụ lòng Trẫm.”
Lòng Tạ Chước trùng xuống.
Một lời nói nhẹ nhàng khó phân thật giả của Đế vương, đủ để khơi dậy từng trận sóng gió kinh thiên.
Đây kh là sự ưu ái, đây là tai họa.
Các hoàng t.ử của Bệ hạ đã trưởng thành .
“Gánh vác nỗi lo cho Bệ hạ, là trách nhiệm của thần.”
Tạ Chước nói một cách quy củ.
“Mài mực cho Trẫm .”
“Vâng.”
“Bệ hạ, Nhữ Dương Bá đang đợi ngoài ện cầu kiến.”
Giọng nói the thé truyền từ ngoài ện vào.
Trinh Long Đế khẽ nhíu mày kh thể nhận ra, sự kh vui đối với Nhữ Dương Bá hiện rõ mồn một.
“Tuyên.”
Ngoài ện.
Nhữ Dương Bá hít sâu một hơi, sửa sang lại xiêm y.
Vừa bước vào Cam Lộ Điện, lão đã quỳ rạp xuống đất một cách dứt khoát, hành đại lễ khấu bái: “Bệ hạ, thần tội.”
“Thần nguyện ý chấp nhận mọi hình phạt, tuyệt đối kh nửa lời oán thán.”
Nhữ Dương Bá dập đầu xuống đất, bản tấu xin tội giơ cao qua đầu.
Trong mắt Trinh Long Đế xẹt qua một tia sáng tối.
Đã Ngự sử nh tay lẹ mắt vung bút viết bản tấu chương đàn hặc dâng lên .
nén lại kh phát, chỉ chờ đến triều sớm sẽ định luận.
Kh ngờ, Nhữ Dương Bá lại dám đêm khuya vào cung.
Quả là kẻ biết ều.
“Dâng lên đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.