Xuân Triều Không Ngủ
Chương 333: Ký Ức Và Những Vết Thương Chưa Lành
"Nói cái gì mà Tạ Tầm Chi..." Dịch Tư Linh càng bĩu môi cao hơn.
"Hồi còn ở bên Trịnh Khải Quân, chẳng bao giờ nói được những lời sâu sắc như thế này đâu."
Trước khi kết hôn, Dịch Tư Linh chỉ biết kéo cô tìm Chu Tễ Trì để bỏ trốn, nói: "Trần Vi Kỳ, cùng lắm thì tớ nuôi cả đời, đến làm em gái tớ, còn sợ kh tiền tiêu ."
Dịch Tư Linh lập tức xù l, giơ chân định đá cô : "Trần Vi Kỳ! Tớ đang an ủi , vậy mà lại dám nhắc đến yêu cũ của tớ!"
Trần Vi Kỳ giơ tay chỉ vào chân cô, đe dọa: "Tớ vẫn còn giữ ảnh của và yêu cũ đ, đá tớ tớ gửi cho chồng xem."
"............"
Dịch Tư Linh như vừa hít một ngụm khí lạnh, cái chân đang giơ lên khựng lại giữa kh trung, kh dám nhích thêm một phân. Cô ngơ ngác lầm bầm hỏi: "... Tại lại giữ ảnh của tớ với tên tra nam đó?"
"Tất nhiên là vì biết và ta kh đến đâu, nên lưu lại m tấm ảnh khoe ân ái đó để sau này cười nhạo chứ ."
"............"
"Trần Vi Kỳ!"
Hai nh chóng lao vào "hỗn chiến". Trong lúc giằng co, chai rượu vang rỗng kh may bị đá văng ra xa, va vào kệ tivi phát ra một tiếng "choảng" chói tai, làm dì Lật và Linda giật .
Linda là bảo mẫu của Trần Vi Kỳ.
Dì Lật thì khá bình tĩnh, đã quá quen với cảnh này. Hai vị tiểu tổ t kh sợ trời kh sợ đất này hễ cứ uống rượu cùng nhau là lại "động thủ". Cũng kh hẳn là đ.á.n.h nhau, gọi là cấu chí lẫn nhau thì đúng hơn. Cấu chí xong, họ lại dựa vào nhau uống cạn chai rượu thứ hai.
Quả nhiên, một lát sau hai mệt lử nằm vật ra mỗi một góc sofa. Dịch Tư Linh cảm th thế giới trước mắt đang quay cuồng, đôi mắt sáng ngời bị men cồn xâm chiếm, cô thở hổn hển nằm đó cười ngây ngô, chiếc váy ngủ bằng lụa màu tím trên đã nhăn nhúm.
Cô như thế này là đã sắp say khướt, ngay cả ện thoại rơi trên mặt đất cũng chẳng buồn , lười nhặt lên. Màn hình úp xuống thảm, lúc sáng lúc tắt.
[Uống ít rượu thôi bà xã, nghe lời một chút.]
[ việc gì cứ gọi ện cho , sẽ đến đón em ngay.]
[Uống ít thôi.]
...
[Ngủ chưa em? Vẫn còn đang uống à?]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Em uống nốt ly cuối... Em... Em... Sẽ... Kh uống nữa đâu."
Dịch Tư Linh cầm ly rượu, nheo đôi mắt xinh đẹp lại, cả vã mồ hôi, ngoan ngoãn lẩm bẩm rằng chỉ uống ly cuối cùng này thôi.
Trần Vi Kỳ: "Ly này cũng đừng uống nữa."
Dịch Tư Linh trừng mắt bạn, ôm khư khư ly rượu như bảo vệ báu vật: "Tớ đã hứa với Tạ Tầm Chi ... Tớ... Đêm nay uống ít nhất một chai..."
Trần Vi Kỳ: " uống , uống , lát nữa để chồng đến khiêng về. Đồ sâu rượu."
Trần Vi Kỳ gọi dì Lật lên, bảo bà gọi ện cho Tạ Tầm Chi đến đón .
Dì Lật vẫn nhớ lời dặn của Dịch Tư Linh là đêm nay muốn ngủ lại đây, nên chút do dự.
Trần Vi Kỳ chống trán cười: "Dì Lật, để cái đồ sâu rượu này ngủ với con một đêm, dì chắc c là kh đang hành hạ con chứ? Cứ để về hành hạ chồng ."
Dì Lật th cũng lý, liền lập tức gọi ện th báo cho quản gia Mai, sau đó quản gia Mai báo lại cho Tạ Tầm Chi.
Dịch Tư Linh uống xong ly cuối cùng, cơn say ập đến khiến cô trở nên ngoan ngoãn lạ thường, im lặng nằm bò trên sofa như một con thú nhỏ.
Trần Vi Kỳ liếc cô một cái, giơ tay l chiếc chăn mỏng bằng l dê đang đắp trên chân phủ lên cô, còn thì ngồi xếp bằng trên sofa. Vài giây sau, cô kết nối ện thoại với loa và màn hình chiếu, mở album kỷ niệm, những bức ảnh cũ bắt đầu tự động chạy vòng lặp.
Cô thích lật xem những bức ảnh cũ khi ở một yên tĩnh.
Trong ện thoại của cô nhiều ảnh, đủ mọi thể loại. ảnh cô cùng gia đình nghỉ dưỡng khắp thế giới, phong cảnh Cảng Thành, ảnh cưới của cô và Trang Thiếu Châu, cũng ảnh ngày hôn lễ. Cô và Trang Thiếu Châu đứng trước những đóa hồng x độc nhất vô nhị trên thế giới, hôn nhau dưới sự chứng kiến của quan khách.
Màu hoa hồng đó được đặt tên là "Weiqi". Cô chống cằm ảnh cưới, nụ cười rạng rỡ.
Cũng ảnh Dịch Tư Linh làm phù dâu cho cô , vẻ mặt ấm ức đứng phía sau nâng tà váy cưới. Cô xem một lần là cười một lần.
Cũng những khoảnh khắc hậu trường cô chụp được trong đám cưới của Dịch Tư Linh.
Và tất nhiên, thỉnh thoảng sẽ đột nhiên nhảy ra một tấm hình của Chu Tễ Trì, khiến trái tim cô ở một góc khuất nào đó thắt lại. Cô thể tự lừa dối rằng cô kh cố ý xem, là do ện thoại tự động phát, kh liên quan đến cô .
---
Gió đêm thổi qua rừng cây, phát ra những tiếng xào xạc liên hồi. Dưới ánh đèn vàng đậm, bóng trúc thưa thớt đổ dài, cả Tạ Viên chìm trong sự tĩnh lặng như biển sâu.
Đáng lẽ giờ này đã tắt đèn, nhưng thư phòng vẫn sáng trưng. Quản gia Mai đang cố gắng tỉnh táo để mài mực cho Tạ Tầm Chi.
Ai đời 12 giờ đêm kh ngủ, lại chạy tới thư phòng luyện chữ? Lại còn l cớ là để tĩnh tâm, kiềm chế d.ụ.c vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.