Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo
Chương 326: Phó Minh Trạch Về Thủ Đô, Gặp Lại Người Thân
Sau khi cha mẹ được phục hồi d dự và trở về Thủ đô, bà nội vốn ở vùng biên cương xa xôi cũng đã quay về. Trong bức thư trước, mẹ nhắc qua một câu rằng sức khỏe nội giảm sút nhiều do kh thích ứng được với khí hậu biên cương suốt m năm qua, từ khi về Thủ đô vẫn luôn ều dưỡng.
Cách đây kh lâu, Phó Minh Trạch còn nhờ Bảo ca thu mua một ít thạch hộc để năm sau mang về Thủ đô biếu , nào ngờ Tết còn chưa đến mà ện báo nhà đã tới trước.
“Vốn dĩ em nên cùng về, nội bệnh thế nào chúng ta cũng chưa rõ. Nhưng nếu đợi cả nhà cùng thì sẽ bị trễ nải. Em th cứ về trước một , sáng mai khởi hành luôn. Đi đường mất hai ngày, đến ngày thứ ba là tới nơi .”
Thẩm Mạt Nhi tựa vào đầu giường, nhẹ nhàng vỗ về bé Lạnh Lạnh. Th con bé mắt nhắm mắt mở, nàng khẽ nói “Ngủ con”, mới tiếp tục: “Chi bằng chúng ta cứ giữ nguyên kế hoạch, ra Tết em mới . Lúc đó Liễu Ngâm Sương và Chu Bình An cùng, chắc c sẽ ổn thôi.”
Chu Bình An m năm nay vẫn theo Thẩm Thiệu Nguyên học vẽ. Đầu tiên là làm học đồ ở xưởng gạch, sau đó làm c nhân tạm thời. Xưởng gạch định cho ta vào biên chế chính thức thì ta lại chạy sang trường trung học c xã dạy vẽ.
Gần đây nghe tin Thẩm Thiệu Nguyên sắp Thủ đô, thằng nhóc này liền nộp đơn xin nghỉ việc ở trường, bảo là dạy hết học kỳ này sẽ nghỉ để theo sư phụ lên Thủ đô.
Rõ ràng Chu Thịnh Vượng và Lưu Quế Chi đều là những quy củ, vậy mà lại sinh ra đứa con trai phóng khoáng, bất cần đời như thế. Lưu Quế Chi suýt nữa thì ngất xỉu, kết quả thằng nhóc còn bảo cha mẹ sau này nghỉ hưu thì cũng lên Thủ đô luôn .
Lưu Quế Chi tức giận mắng: “Lên Thủ đô làm gì? Đi ăn xin à?”
Thằng nhóc hếch cằm: “Con nuôi hai .”
Lưu Quế Chi vừa giận vừa buồn cười, nó còn đòi nuôi ai, bản thân nó nuôi nổi kh còn là vấn đề! Nhưng vì chỉ mỗi mụn con trai nên bà đành chịu thua, đồng ý cho nó Thủ đô một chuyến coi như mở mang tầm mắt.
Lưu Quế Chi còn dặn riêng Thẩm Mạt Nhi, nếu thằng nhóc ngốc nghếch kia kh sống nổi ở Thủ đô thì nhờ nàng mua vé tàu tống cổ nó về giúp bà.
Thời buổi này bao nhiêu th niên trí thức về thành phố còn chẳng tìm được việc làm, lang thang, huống chi cái đứa chỉ biết vẽ vời như nó thì làm được trò trống gì?
Phó Minh Trạch nghe Thẩm Mạt Nhi bảo về trước một , khẽ nhíu mày đăm chiêu: “Đường lên Thủ đô xa xôi, em lại còn mang theo con nhỏ, kh cùng thì kh yên tâm chút nào.”
Thẩm Mạt Nhi đáp: “Em đã bàn với Phùng Vĩ , chúng ta tự trả tiền xăng, mượn xe của xưởng đưa ra tỉnh. Đến tỉnh thì cứ ngồi trên tàu suốt thôi, xuống tàu là tới Thủ đô, cũng kh vất vả lắm.”
“Ngược lại, nếu cùng bây giờ, cuối năm xưởng đang bận rộn, xe khó mượn. Chúng ta lại chưa chuẩn bị gì, chắc c kh mua được vé giường nằm. Em thì cũng được, nhưng bé Lạnh Lạnh kh chịu nổi sự vất vả đó đâu.”
Phó Minh Trạch biết nàng nói đúng, nhưng nghĩ đến việc để vợ một bế con nhỏ bôn ba đường dài lên Thủ đô, lòng vẫn th bất an.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Mạt Nhi quay sang , th vẻ mặt lo âu của chồng, nàng nhịn kh được bật cười: “Em Quảng Châu bao nhiêu lần , trên tàu hoàn toàn kh lo cho em. Lại còn cha cùng nữa, ai mà làm cha em chịu thiệt được chứ? Còn Liễu Ngâm Sương, cô kh làm khác chịu thiệt là may . Thêm cả Chu Bình An – một th niên trai tráng như thế, còn sợ một đám lớn kh tr nổi một đứa bé ?”
Nàng cố ý lườm một cái: “ đ, trong lòng chỉ con gái thôi.”
Phó Minh Trạch rũ mắt nàng: “Đồ kh lương tâm.”
Thẩm Mạt Nhi cười hì hì, ghé sát mặt , chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm vài giây chủ động hôn một cái: “Vậy... trong lòng Phó th niên chỉ em thôi ?”
Phó Minh Trạch giữ gáy nàng, làm sâu thêm nụ hôn này. Một lúc lâu sau, mới trầm giọng đáp: “Ừ, chỉ em.”
Vừa dứt lời, bé Lạnh Lạnh bị bỏ rơi một bên đột nhiên khóc thét lên, tiếng khóc oa oa đầy vẻ tủi thân và thương tâm.
Thẩm Mạt Nhi bật cười: “Con gái ý kiến kìa.”
Phó Minh Trạch xoa má nàng, cũng mỉm cười.
Sáng sớm hôm sau, Phó Minh Trạch lên đường. Hai ngày sau, tay xách nách mang đủ thứ bao lớn bao nhỏ, Phó Minh Trạch sau bảy năm xa cách đã một lần nữa đặt chân lên mảnh đất Thủ đô.
Ra khỏi ga tàu, bắt xe buýt thẳng đến bệnh viện.
Giữa mùa đ giá rét, bầu trời xám xịt, u ám như chính tâm trạng của Phó Minh Trạch lúc này.
Đường phố và cảnh vật Thủ đô dường như kh thay đổi nhiều, nhưng nơi nào cũng toát lên một vẻ xa lạ sau nhiều năm xa cách.
Phó Minh Trạch hiếm khi mất tập trung như vậy. vừa lo lắng cho sức khỏe của nội sau nhiều năm ở biên cương, vừa nghĩ đến vợ con ở quê... À mà thôi, con gái chắc còn chưa biết ba nó vắng nhà đâu.
Xe dừng ở trạm gần bệnh viện, Phó Minh Trạch xuống xe, xách đồ vào.
Sắp Tết nên bệnh viện cũng kh quá đ đúc. Phó Minh Trạch thẳng đến khu nội trú, vừa vào cửa đã nghe th một giọng nói kh chắc c gọi tên : “Minh Trạch?”
Phó Minh Trạch quay lại , Doãn Tú Văn đang đứng cách đó kh xa, kinh ngạc .
Nhiều năm kh gặp, mẹ tuy vẫn ăn mặc chỉnh tề nhưng tóc mai đã bạc nhiều, làn da sạm hơn và khóe mắt đã hằn lên những nếp nhăn li ti.
Chưa có bình luận nào cho chương này.