Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo
Chương 454: Ăn con cua đầu tiên
Những Thẩm Thiệu Nguyên quen biết đều thuộc giới thi họa, là những nghệ sĩ tư tưởng cởi mở, dễ dàng tiếp nhận cái mới, lại sức ảnh hưởng nhất định, nên việc mời họ đến "ủng hộ" là hoàn toàn xứng đáng.
Lứa sinh viên chuyên ngành thiết kế thời trang đầu tiên của cả nước bắt đầu tuyển sinh từ năm ngoái, nhưng trước đó, xưởng Hoa Hoè đã thu hút một nhóm sinh viên trường mỹ thuật để thành lập một tổ thiết kế chuyên nghiệp.
Tổ thiết kế này kh chỉ các giáo sư nổi tiếng trong nước giảng dạy, mà còn được tổ chức khảo sát học tập ở nước ngoài vài lần. Liễu Ngâm Sương – Phó xưởng trưởng chuyên ngành ngoại ngữ và Bách Tuấn Văn – Phó xưởng trưởng phụ trách kinh do đã dẫn đội Pháp và Mỹ để tận mắt chứng kiến c việc của các nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp.
Nhờ sự kết nối của Thôi Kiến Trung, tổ chuyên nghiệp đã học hỏi được nhiều ều thực tế ở nước ngoài. Những năm qua, họ vừa bám sát trào lưu quốc tế, vừa bắt đầu tìm tòi con đường thiết kế mang đậm bản sắc Hoa Quốc.
Sau kh biết bao nhiêu bản thảo, cuối cùng năm nay Thẩm Mạt Nhi quyết định tổ chức buổi ra mắt trang phục.
Thực tế, Thẩm Mạt Nhi kh chỉ mời truyền th Thủ đô, nàng còn th qua Thôi Kiến Trung, Tô Cảnh Năm và những bạn thương nhân nước ngoài như Paolo để mời các chuyên gia và truyền th quốc tế.
Đã kh làm thì thôi, đã làm là làm tốt nhất.
Thời gian qua, để chuẩn bị cho buổi ra mắt này, nàng bận rộn đến mức chân kh chạm đất. Giờ đây mọi thủ tục đã xong, địa ểm đã thuê, trang phục đã sẵn sàng, truyền th đã mời, ngay cả mẫu lên sân khấu cũng đã chốt xong, những việc lặt vặt còn lại Thẩm Mạt Nhi giao hết cho cấp dưới.
Đây là lần đầu tiên xưởng Hoa Hoè tổ chức buổi trình diễn thời trang, cũng là lần đầu tiên thương hiệu "Hoa Thường" bước lên sân khấu thời trang quốc tế. Thẩm Mạt Nhi chút căng thẳng, nhưng tâm thái vẫn khá thoải mái.
Thực ra, việc xưởng Hoa Hoè tổ chức buổi trình diễn này kh hoàn toàn chỉ vì bản thân .
Kể từ khi do nghiệp tư nhân đầu tiên được phê duyệt thành lập cách đây hai năm, các do nghiệp tư nhân đã mọc lên như nấm sau mưa.
Ngành may mặc thiết bị đơn giản, ngưỡng cửa kh cao, đặc biệt là sau khi tem phiếu vải bị bãi bỏ, các xưởng may mọc lên khắp nơi. Trong đó, các xưởng may ở Quảng Châu nhờ gần Cảng Thành nên kiểu dáng tân thời, được dân trong nước cực kỳ ưa chuộng.
Sự thay đổi lớn của thị trường đã giáng một đòn mạnh vào các xưởng may lâu đời ở Thủ đô. Từ hai năm trước, nhiều nhà máy đã xuất hiện tình trạng tồn kho ứ đọng, hiệu quả kinh do sụt giảm liên tục. Ngay cả những " lớn" như Xưởng may số 1, số 2 Thủ đô, nếu kh nhờ gánh vác nhiệm vụ sản xuất đồ bảo hộ lao động và đồng phục thì báo cáo tài chính cũng kh thể nổi.
Nguyên nhân khiến các nhà máy này xuống dốc, một mặt là do sự cạnh tr từ các xưởng tư nhân, mặt khác là do kiểu dáng trang phục của họ bao năm kh đổi, sản phẩm đơn ệu, kh còn đáp ứng được nhu cầu ngày càng đa dạng của quần chúng.
Cạnh tr thị trường tàn khốc, xưởng Hoa Hoè tuy ngay từ đầu đã tg nhờ kiểu dáng tân thời, nhưng cũng kh thể dậm chân tại chỗ. Vì vậy, sau nhiều lần cân nhắc, Thẩm Mạt Nhi quyết định đưa những kinh nghiệm tiên tiến của ngành thời trang nước ngoài vào, và tổ chức buổi trình diễn thời trang là một trong số đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng cũng muốn xưởng Hoa Hoè là đầu tiên "ăn con cua", để các xưởng may lâu đời th được thế giới bên ngoài, kh còn khư khư giữ tư duy cũ kỹ, bài trừ những kiểu dáng mới lạ.
Thư mời buổi trình diễn thời trang cũng đã được gửi đến tận tay các xưởng trưởng của các xưởng may lớn ở Thủ đô.
Một tuần sau, tại Cung Văn hóa C nhân Thủ đô.
Ánh nắng sớm mai trải dài trên quảng trường trước Cung Văn hóa. Những cụ già đang luyện Thái Cực Quyền, Thái Cực Kiếm tấm băng rôn trước cổng với vẻ lạ lẫm.
“Buổi trình diễn thời trang Hoa Hoè lần thứ nhất... Thời trang là cái gì? Buổi trình diễn là cái gì?” Một bà cụ cầm kiếm Thái Cực tò mò hỏi.
“Kh biết, chắc lại là m thứ đồ Tây gì đó thôi.” Ông cụ bên cạnh nhíu mày đáp.
“Ông kh biết thì đừng bảo là đồ Tây!” Bà cụ phản bác, “Dù là đồ Tây chăng nữa, đã đến đất Hoa Quốc thì đều là đồ của Hoa Quốc hết!”
Đúng lúc đó, một cô gái cao ráo ngang qua, nghe vậy liền giơ ngón tay cái với bà cụ: “Bà ơi, bà nói đúng lắm ạ! Bà thật tuyệt!”
Bà cụ cười hớn hở: “Chứ còn gì nữa, lão già này cũng tân thời lắm đ nhé.”
Đợi cô gái xa, bà cụ mới chép miệng: “Con bé đó cao thật đ, đã cao lại còn đôi giày cao gót kia nữa, nhưng mà dáng tr đẹp thật.”
Cô gái cao ráo đeo ba lô bước vào Cung Văn hóa, thẳng đến khu vực hậu trường phía sau sân khấu đã được dựng sẵn.
Cô đến khá sớm, nhưng hậu trường đã vài . thì đang ăn sáng, thì đang trang ểm. Cô gái chào hỏi mọi tìm chỗ ngồi xuống, l đồ trang ểm trong túi ra bắt đầu làm mặt.
Họ đều là thành viên của đội mẫu nghiệp dư do xưởng Hoa Hoè tự thành lập.
Nói là nghiệp dư, nhưng thực tế ở Thủ đô lúc này làm gì đội mẫu chuyên nghiệp nào, họ chính là những mẫu chuyên nghiệp nhất .
Nhưng gọi là nghiệp dư cũng kh sai, vì họ đều làm kiêm chức. Nghề nghiệp chính của họ đa dạng: c nhân, bà nội trợ, sinh viên... tất cả đều được bộ phận nhân sự của xưởng Hoa Hoè "đào" về từ khắp nơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.