Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 146: Kế hoạch của Kiều San San
Tiêu Tuấn Kiệt bất đắc dĩ ừ một tiếng, rảo bước thật nh hướng về phía nhà ăn.
Kiều San San theo bóng lưng đã xa, khẽ nhếch môi cười. Cô chỉ muốn mỗi ngày xuất hiện trước mắt Tiêu Tuấn Kiệt một lần cho nhớ mặt thôi, chứ cứ bám riết kh bu chắc c sẽ làm ta phát phiền. Như thế này thì chẳng ai nói gì được cô, mà ít nhất trong lòng cũng đã ấn tượng về cô .
Kiều San San chưa từng theo đuổi ai, cũng chẳng biết theo đuổi thế nào. Những theo đuổi cô thì cô lại chẳng thích.
Từ ba năm trước, lần đầu tiên th trên tàu hỏa cứu một bé khỏi tay bọn buôn , đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong lòng cô. Lúc đó cô chỉ th thật dũng, dáng vẻ hiên ngang thật khó mà quên được.
Mãi đến khi họ lên đài nhận thưởng, ngay từ cái đầu tiên cô đã nhận ra . Hóa ra tên là Tiêu Tuấn Kiệt! So với lần đầu gặp mặt, đã trở nên trưởng thành, ổn trọng hơn, cũng tuấn lãng, soái khí hơn hẳn, cái tên nghe cũng thật hay, khiến tim cô đập rộn ràng ngay lập tức.
Kiều San San nghĩ, đã theo đuổi thì theo đuổi cho nghiêm túc, nếu kh được thì sau này cũng kh dây dưa nữa, ít nhất cô cũng đã nỗ lực tr thủ . Cô kh ngờ lần đầu tỏ tình lại bị từ chối quyết đoán đến thế, chẳng còn cách nào khác là cứ lượn lờ trước mặt vậy.
Cô vẫn chưa nói cho biết chuyện sắp chuyển đến đoàn văn c ở Đế Đô, kh biết khi biết chuyện sẽ biểu cảm gì đây, thật là mong đợi quá !
Nghĩ đoạn, Kiều San San mới ra khỏi đại viện. Hôm nay cô định mua vài bộ quần áo thu đ để mang theo tới Đế Đô.
Tiêu Tuấn Kiệt vào nhà ăn, vừa l xong bữa sáng ngồi xuống chưa được bao lâu thì Kiều Quân đã ngồi xuống đối diện.
“Kiệt ca, sớm thế!” Kiều Quân cười nói.
Tiêu Tuấn Kiệt khẽ gật đầu, lẳng lặng ăn cơm. Kiều Quân th vẻ kh hứng thú lắm, tò mò hỏi: “ thế?”
Tiêu Tuấn Kiệt dừng đũa, hỏi ngược lại: “ biết chuyện của em gái kh?”
Kiều Quân khựng lại: “Chuyện gì cơ?”
“ đừng bảo là kh biết em gái thích nhé? M ngày trước cô còn tỏ tình với đ, kh biết thật à?” Tiêu Tuấn Kiệt chằm chằm Kiều Quân.
Kiều Quân ngẩn một lát nói: “ cứ tưởng m hôm trước nó hỏi thăm về chỉ là hảo cảm thôi, kh ngờ nó còn dám tỏ tình luôn, con bé này dũng cảm thật đ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-146-ke-hoach-cua-kieu-san-san.html.]
*Hừ, đúng là hai em nhà này, mạch não chẳng giống thường.* Tiêu Tuấn Kiệt tiếp tục ăn cơm, kh đáp lời.
Kiều Quân lại tiếp tục: “Em gái gì kh tốt chứ? thì xinh đẹp, lại học thức, bao nhiêu thích mà nó chẳng thèm để mắt tới ai, đây là lần đầu tiên nó chủ động hỏi thăm tin tức về một đàn đ!”
Tiêu Tuấn Kiệt bu đũa, nghiêm túc Kiều Quân: “Kh hợp đâu, khuyên em gái .” cũng th hai em nhà này thật thú vị.
Kiều Quân th ở đây ba năm qua biểu hiện mọi mặt đều tốt, lại kh vấn đề về tác phong, nên khi em gái hỏi thăm, ta cũng kể hết cho cô nghe.
Kiều Quân nói tiếp: “ với em gái kh thành là do chưa đủ ưu tú, cũng kh đủ kiên định, ít nhất là sẽ kh vì cô mà chuyển tới Đế Đô để theo đuổi. Lúc em gái từ chối, cũng chỉ th hụt hẫng một chút thôi. Nhưng em gái thì khác, th sự kiên định trong mắt nó. th với nó hợp nhau đ, cân nhắc chút .”
*Cái tên này còn dám tỏ tình với em gái nữa à?* Đúng là em một nhà với Kiều San San khác. Tiêu Tuấn Kiệt nghĩ dù cũng chẳng còn m ngày nữa là , chắc thì cô cũng sẽ quên thôi.
“Thật sự kh hợp đâu, cứ thong thả ăn , trước.” Tiêu Tuấn Kiệt cầm hộp cơm nhôm đứng dậy ra ngoài.
Bên này, Dương đoàn trưởng của đoàn văn c kh cùng các văn nghệ binh mới tuyển quay về Đế Đô ngay. Ông muốn tr thủ về trước để tìm Tiêu Khả Tình, nhất định chốt xong chuyện này.
Ngồi trên tàu hỏa, cứ hồi tưởng lại bài hát mà Tiêu Khả Tình đã hát, đúng là thần khúc! Bây giờ nghĩ lại vẫn th phấn khích, nếu chiêu mộ được cô vào đoàn văn c thì còn lo gì kh những ca khúc hay hơn nữa? Lâm thời ứng biến mà đã lợi hại như vậy, nếu được tập luyện bài bản thì chắc c sẽ làm tất cả lóa mắt.
Sáng hôm sau, Tiêu Khả Tình vừa ăn sáng xong, mẹ cô vội vã làm, nội cũng hăng hái tập thể d.ụ.c buổi sáng. Cô đang định bụng hôm nay làm việc gì thì nghe th tiếng gõ cửa bên ngoài.
Mở cửa ra, th Giang Kỳ đứng đó, cô ngạc nhiên hỏi: “ lại tới đây? Rảnh rỗi thế à? Bộ đội cho ra ngoài ?”
Giang Kỳ tươi cười rạng rỡ giải thích: “Nghe giọng kìa, kh chào đón tớ à? Tối qua về tớ mới biết, hôm nay bộ đội cho tân binh nghỉ hai ngày, tớ về thăm bà nội, cùng tớ !”
Tiêu Khả Tình nghe vậy, kh chút do dự đồng ý ngay: “Được, nhưng mua ít đồ cho già đã. Lần trước tớ đến tìm chẳng mang theo gì, lần này nhất định mang.”
Cô nói tiếp: “ vào nhà ngồi đợi một lát, tớ thay quần áo, chào thím Tôn một tiếng chúng ta luôn.”
Giang Kỳ gật đầu đồng ý, vào nhà chào thím Tôn. Một lát sau, Tiêu Khả Tình thay đồ xong, cầm theo chiếc gùi đưa cho Giang Kỳ đeo để đựng đồ. Lần trước cô đã lưu ý tình cảnh nhà bà nội Giang Kỳ, thật sự nhiều thứ cần mua.
Hai chuẩn bị xong xuôi liền cùng nhau ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.