Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 173: Áo khoác của anh
Chờ đồ ăn từng món từng món được dọn lên đầy đủ, Tiêu Khả Tình cầm đũa, lại phát hiện trong chén cơm chất đầy đến tràn, thật sự ăn kh hết.
Cô liền múc một ít cơm trong chén sang cho Lục Đình, cười nói: “Em thật sự ăn kh hết nhiều như vậy, chia cho một ít.”
đồ ăn trên bàn liền biết đàn này gọi toàn là món cô thích ăn.
Mà Lục Đình cũng ăn uống thỏa thích, hiển nhiên cũng hài lòng với những món ăn này.
Tiêu Khả Tình thường xuyên về phía đối diện , khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt như như kh.
Mà Lục Đình thu hết thần sắc của cô vào đáy mắt, khóe miệng cũng cong lên một nụ cười nhạt như như kh.
Hai tuy rằng đang ăn cơm, nhưng mỗi lần ánh mắt giao nhau, đều mang theo kh khí ái nhè nhẹ.
Hai ăn cơm xong, trời đã tối hẳn.
Liền th đàn từ trong túi l ra đèn pin, lại từ trong túi l ra dây thừng, buộc đèn pin vào phía trước xe đạp.
Tiêu Khả Tình lại chiếc áo khoác vừa mới l đèn pin ra, *là túi thần kỳ ? mà đựng được nhiều thế.*
chiếc đèn pin sáng lên, * đàn này thật là kế hoạch đâu! Cô liền kh thể nghĩ ra những thứ này.*
Cho dù vừa hai kh ăn cơm tối, trên đường về cũng sợ kh th đường.
Lục Đình buộc đèn pin vững vàng vào tay lái xe đạp, để đảm bảo an toàn khi xe vào ban đêm.
quay đầu Tiêu Khả Tình bên cạnh, chú ý đến quần áo trên cô, vẻ dày dặn, nhưng trong lòng kh khỏi dâng lên một nỗi lo lắng.
“Tình Nhi, buổi tối gió thể sẽ hơi lạnh, em mặc như vậy về, trên đường nhất định sẽ lạnh.” Lục Đình nhẹ giọng nói, một bên nh chóng cởi áo khoác trên , bước chân kiên định về phía Tiêu Khả Tình.
ôn nhu khoác áo khoác lên vai cô, động tác mang theo một sự quan tâm chân thành.
Tiêu Khả Tình vốn định từ chối, nhưng Lục Đình dường như đã sớm đoán được phản ứng của cô, sốt ruột mở miệng: “Tình Nhi, trên đường về lỡ bị cảm lạnh thì ? kh muốn em lại bị bệnh.”
Th Tiêu Khả Tình vẫn còn do dự, lại bổ sung một câu, mang theo vài phần ý vị trêu chọc: “Tình Nhi là lo sẽ lạnh nên kh mặc ? Hay là Tình Nhi thật ra đau lòng , kh đành lòng để chịu lạnh?”
Nói xong, kh chớp mắt chằm chằm Tiêu Khả Tình, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong và ôn nhu.
Tiêu Khả Tình bị lời nói làm gương mặt ửng đỏ, miệng cô tuy cậy mạnh: “Mặt dày thật, ai quan tâm .”
Nhưng tay lại kh tự chủ được mà xỏ vào áo khoác của Lục Đình, áo khoác còn mang theo nhiệt độ cơ thể của Lục Đình, một luồng hơi ấm tức khắc dũng mãnh lan khắp toàn thân, làm Tiêu Khả Tình cảm th một loại ấm áp và an tâm chưa từng .
Lục Đình th thế, khóe miệng cong lên một nụ cười hài lòng.
cẩn thận cài từng cúc áo cho Tiêu Khả Tình, lại cẩn thận sửa sang ống tay áo của cô cho chỉnh tề.
Làm xong tất cả những ều này, mới yên tâm đẩy xe đạp.
Tiêu Khả Tình mặc áo khoác của Lục Đình, phảng phất thể cảm nhận được hơi thở độc đáo trên , dễ chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-173-ao-khoac-cua-.html.]
Làm cô cảm th trong lòng ấm áp thoải mái, vô cùng an tâm và kiên định.
“Mau lên xe.”
Tiêu Khả Tình đành quấn chặt áo khoác ngồi lên ghế sau.
Dọc theo đường , đèn pin chiếu sáng con đường phía trước.
Đột nhiên, xe đạp cán một cục đá lớn, thân xe kịch liệt lay động.
Lục Đình nh chóng ổn định xe, lo lắng hỏi: “Tình Nhi, kh chứ?”
Giây tiếp theo, Tiêu Khả Tình bỗng chốc ôm chặt eo Lục Đình, tim đập nh hơn, “Kh .”
Lần này kh Lục Đình cố ý, ban ngày là vì th được, buổi tối cũng kh dám lơ là.
Tiêu Khả Tình lần này thể rõ ràng sờ được cơ bắp căng chặt ở bụng Lục Đình.
Đêm tối, cô cũng kh lộn xộn như ban ngày, hơn nữa trời tối đen như mực, bốn phía đều tối om, chỉ thể ôm chặt eo Lục Đình, mặt dựa vào lưng .
“Tình Nhi, lạnh kh?” Nói xong, Lục Đình bu tay trái khỏi tay lái, bao phủ lên tay Tiêu Khả Tình, cảm nhận độ ấm bàn tay cô.
“Kh lạnh, chỉ là tối quá.” Tiêu Khả Tình dựa vào lưng Lục Đình.
“Ừm, lần sau chúng ta ban ngày nhé.” vỗ nhẹ mu bàn tay Tiêu Khả Tình lại đặt tay lên tay lái xe, buổi tối kh dám lơ là.
nh hai đến đại viện nhà họ Tiêu, Tiêu Khả Tình nhảy xuống xe sau, bắt đầu cởi áo khoác của Lục Đình trên cô.
Lục Đình dựng xe xong, đến trước mặt cô.
Tiêu Khả Tình ngước mắt nương theo ánh đèn mỏng m đối diện với đôi mắt đàn , đưa áo khoác của qua nói: “Cảm ơn.”
Lục Đình nhận l áo khoác, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Chỉ cảm ơn bằng miệng thôi ?”
Tiêu Khả Tình nghe vậy, ngay sau đó cười nói: “Vậy muốn gì?”
Lục Đình vẫn chưa lập tức trả lời, mà là cô thật sâu một cái, chậm rãi nói: “Tự nghĩ .”
Trong ánh mắt Tiêu Khả Tình lập lòe ánh sáng giảo hoạt: “Vậy trước thiếu nhé.” Nói xong, Tiêu Khả Tình xoay vào phòng.
bóng dáng Tiêu Khả Tình càng lúc càng xa, Lục Đình nhếch môi cười, mặc áo khoác trở lại trên .
Xung qu hơi thở tất cả đều là mùi hương trên phụ nữ.
Đẩy xe đạp chậm rãi về nhà , ánh trăng chiếu vào trên , kéo ra một bóng dáng thật dài.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Khả Tình dậy sớm.
Cô mở cửa sổ, kh khí trong lành ập vào mặt.
Trong đầu cô kh tự giác hiện ra dáng vẻ Lục Đình ngày hôm qua, khóe miệng nổi lên một tia mỉm cười khó phát hiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.