Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 191: Lục Đình dùng khổ nhục kế
Lục Đình mặt đầy ý cười mà khen ngợi: “Gia gia, lần trước bảo Tình Nhi đưa hành lý cho cháu, chiêu này đúng là cao minh thật! Cháu thật sự kh ngờ tới, kh hổ là nội của cháu, lợi hại cực kỳ.”
Ông nội nghe xong, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý: “Đó là đương nhiên, chỉ với cái kiểu của cháu, thể theo đuổi được cháu dâu ? Kh ta ở bên cạnh giúp đỡ, cháu làm được? Nếu kh chính cháu làm, tức phụ thể kh cần cháu ?”
Lục Đình tiếp tục tận hết sức lực mà khen: “Đó là, nội của cháu chính là lợi hại, nếu kh thể chuẩn như vậy, ánh mắt độc đáo.”
Lục Đình kh ngừng khen ngợi lão.
Ông nội Lục nghe cháu trai khen một câu, cảm th cũng được, trong lòng vui vẻ, nhưng càng nghe càng th thằng nhóc này đang đào hố cho vậy.
Cháu trai nhà mà còn kh hiểu ? Còn xảo quyệt hơn cả ba nó vài phần chứ!
Ông lão vội vàng ngắt lời nói: “Đình, dừng lại, khen nữa thì nội con sắp bay lên trời đ.”
Lục Đình lập tức dừng lại những lời muốn tiếp tục khen ngợi lão: “Gia gia, nói gì vậy, cháu nói là sự thật mà! lại kh cho cháu khen nhiều chứ!”
Ông nội Lục “ha hả” hai tiếng nói: “Được được , chuyện thì nói chuyện, nói nh , kh nói ta chơi đây.”
Vẫn là nội hiểu nhất, Lục Đình cười nói: “Gia gia, giúp cháu truyền lời một chút !”
Ông nội Lục nghi hoặc hỏi: “Truyền lời gì?”
Lục Đình cười hắc hắc: “Gia gia, cháu chỉ muốn biết Tình Nhi quan tâm cháu kh. Nếu để nàng vô tình nghe được cháu bị thương, nàng sẽ đến thăm cháu ? Ông cứ cố ý tiết lộ chuyện này ra, cháu muốn xem phản ứng của Tình Nhi.”
Ông nội Lục trừng mắt một cái, tức giận nói: “Chỉ vậy thôi ?”
Ông nội Lục do dự một lúc, lắc đầu nói: “Nhưng ta là quân nhân mà, kh thể lừa được chứ?”
Lục Đình: “Ai nói làm lừa , cánh tay cháu vốn dĩ đã bị thương, vẫn là cánh tay bị thương lần trước. Cũng kh cần lừa mà! Là thật bị thương, còn đau nữa! Lại chỉ là băng bó sơ sài một chút.”
Ông nội Lục liếc cánh tay : “Được ! Ai bảo cháu là cháu nội của ta chứ.” *Nghĩ nghĩ xem nên tìm lý do gì để mới tốt.*
Nói xong, liền chậm rãi về phía nhà họ Tiêu.
Lục Đình nh chóng lên lầu tắm rửa, tiện thể cạo râu.
Ông nội Lục chầm chậm đến nhà họ Tiêu, vừa lúc th Tiêu Khả Tình đang phơi măng khô trong sân.
Ông nội Lục giả vờ sốt ruột nói: “Ca Cao, nội cháu ở nhà kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-191-luc-dinh-dung-kho-nhuc-ke.html.]
Tiêu Khả Tình: “Ông nội cháu giờ này kh ở nhà đâu ạ! đến giờ ăn cơm chiều mới về.”
Ông nội Lục tại chỗ vội vã nói: “Ta biết nội cháu cũng t.h.u.ố.c cầm máu, ta đến tìm nội cháu l một ít t.h.u.ố.c cầm máu, ta biết t.h.u.ố.c của tốt lắm!”
Tiêu Khả Tình nhíu mày nói: “Ông nội Lục, làm vậy, bị thương ở đâu ?”
Ông nội Lục thở dài một hơi nói: “Kh ta, là Tiểu Đình mới vừa chấp hành nhiệm vụ về bị thương. Thằng bé này cứng đầu lắm, nói là chỉ bị d.a.o cắt thôi, băng bó đơn giản một chút là được. Ta th trên quần áo toàn là vết máu, ta đây kh đến nhà cháu l t.h.u.ố.c .”
Tiêu Khả Tình vừa nghe, trong lòng *“Lộp bộp”* một tiếng, măng khô trên tay cũng rơi xuống.
Nhưng nàng nh trấn tĩnh lại, nói: “Ông nội Lục, bị thương thì đến bệnh viện xem xét cẩn thận mới được chứ, bảo nh chóng đến bệnh viện ạ!”
Ông nội Lục lén lút quan sát biểu cảm của Tiêu Khả Tình, trong lòng cười thầm, ngoài miệng lại nói: “Nhưng kh là muốn đến bệnh viện , lần này còn bị thương vẫn là cùng cánh tay lần trước, nhưng mà cứ kh nghe lời!”
Tiêu Khả Tình c.ắ.n cắn môi, *ai nha! Nghĩ đến trong sách chính là vì bị thương cánh tay mà chuyển nghề, sẽ kh vẫn là trốn kh thoát vận mệnh trong sách !*
Nàng mày càng nhăn càng sâu, *tên này cứ cứng đầu như vậy, lại thể kh bệnh viện, trên quần áo toàn là vết máu, còn kh biết vết thương nghiêm trọng đến mức nào nữa! Nếu bị nhiễm trùng thì làm bây giờ?*
Ông nội Lục sốt ruột nói: “Nếu nội cháu kh ở nhà, ta nhà bên cạnh tìm xem những khác t.h.u.ố.c cầm m.á.u kh.”
Tiêu Khả Tình chạy nh đến bên cạnh nội Lục, sốt ruột nói: “Gia gia, còn muốn để Lục ca bệnh viện à, như vậy kh được đâu! Nếu bị nhiễm trùng thì càng kh xong.”
Ông nội Lục: “Nếu kh ta đưa chìa khóa cho cháu, cháu vào nhà khuyên nhủ ? Ta vẫn nhà khác xem .”
Tiêu Khả Tình kh chút nghĩ ngợi đồng ý với nội Lục nói: “Được ạ.” Cầm l chìa khóa của nội Lục, vội vã chạy tới nhà họ Lục.
Tiêu Khả Tình lòng nóng như lửa đốt chạy vội, *nàng kh đã đưa t.h.u.ố.c cho tên kia ? Chẳng lẽ vô dụng?*
Ông nội Lục hai mắt mỉm cười, đến ghế trong sân ngồi xuống, *cái này cháu dâu kh chạy thoát , liền chờ uống trà cháu dâu thôi!*
Tiêu Khả Tình chạy nh đến nhà họ Lục, dùng chìa khóa mở cửa, vào trong phòng. Nàng đang ở tầng một liền hướng lên lầu kêu: “Lục ca, Lục ca.”
Tiêu Khả Tình hô hai tiếng, *chắc c là nàng kh đủ lớn tiếng,* lại tăng thêm vài phần lực, la lớn: “Lục Đình.”
Trên lầu Lục Đình đang gội đầu tắm rửa, thật sự là kh nghe th Tiêu Khả Tình kêu ở dưới lầu.
Tiêu Khả Tình trong lòng *lộp bộp* một tiếng, *kh là vết thương nghiêm trọng, kh nghe th tiếng nàng kêu chứ!*
Sải bước chạy lên lầu.
Tiêu Khả Tình biết phòng của Lục Đình, vị trí giống hệt phòng của nàng, bởi vì toàn bộ đại viện, các căn nhà cấu trúc và sân đều giống nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.