Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 198: Tiêu Tuấn Kiệt gặp Kiều San San
Lục gia gia cười thành tiếng, kích động đến lớn tiếng nói: “Tốt! Tốt! Tốt!”
Lục gia gia lại nghĩ nghĩ nói: “Tiêu Quốc Vĩ sắp trở về , cháu vẫn chính thức xin lỗi. Thằng nhóc đó chỉ thích uống rượu, cháu sớm một chút chuẩn bị , trong lòng tính toán.”
Lục Đình gật đầu nói: “Vẫn là gia gia dặn dò tốt, cháu nhớ , vừa lúc cháu còn m bình rượu ngon.” *Rượu của Tình Nhi chẳng thể dùng đến ?*
* quả thật đã nghiên cứu kỹ rượu của cô, mỗi bình đều là rượu ngon. Tình Nhi cũng là của , lại đến chỗ Cường T.ử xem còn thứ gì tốt nữa kh, cùng nhau tặng một ít.*
nghĩ đến việc mua đồ vật thì cần tiền, nhưng trên kh tiền! Tiền toàn bộ đã nộp lên , còn muốn tìm Tình Nhi xin một ít tiền tiêu vặt thì tốt hơn. Khóe miệng kh nhịn được nhếch lên.
Lục Đình ăn sáng xong liền bộ đội, buổi chiều cố gắng về sớm một chút thì tốt hơn.
Cùng lúc đó, bên phía Tiêu Tuấn Kiệt, ăn sáng xong, liền sửa soạn hành lý, chuẩn bị đưa bưu cục gửi về nhà.
Chờ Hạ Dương lái xe đến đưa bưu cục trước, 11 giờ liền nhà ga. Cấp trên sắp xếp đưa ba nữ đồng chí của đoàn văn c cùng Đế Đô tiện đường, tập hợp ở cửa xe lửa, cũng là lo lắng trên đường xuất hiện nguy hiểm.
Tiêu Tuấn Kiệt nghe tiếng xe ngoài cửa liền biết là Hạ Dương đến, cõng hành lý, trên tay hai túi hành lý lớn là muốn gửi qua bưu ện về nhà.
Hạ Dương xuống xe tiếp nhận hành lý của Tiêu do trưởng nói: “Tiêu do trưởng đưa cho , để vào cho, lên xe trước .”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Mở cửa xe, một chân vừa bước lên, liền th bên trong đã ngồi một nữ đồng chí.” dừng bước chân định lên xe.
Lại lần nữa cúi đầu thoáng qua, * lên nhầm xe kh? lại là Kiều San San?*
Tiêu Tuấn Kiệt lại lùi bước chân, cúi Kiều San San nói: “Làm gì?”
Kiều San San cười khúc khích Tiêu Tuấn Kiệt nói: “Ai, Tiêu do trưởng là à! trai bảo ngồi xe này bưu cục, tiện đường nhà ga.”
Tiêu Tuấn Kiệt bỗng chốc đóng sập cửa xe sau lại, đến bên cạnh Hạ Dương nói: “ thế này?”
Hạ Dương: “Ở cửa gặp được Kiều do trưởng, bọn họ vừa lúc bưu cục và nhà ga, nói tiện đường thì cùng nhau đưa .”
Tiêu Tuấn Kiệt nhíu mày, xoay lên ghế phụ.
Kiều San San ánh mắt thẳng tắp chằm chằm khuôn mặt âm trầm đến mức dường như thể nhỏ ra mực của Tiêu Tuấn Kiệt, nàng hơi chu môi, chút kh vui chất vấn nói:
“Tiêu do trưởng, chẳng lẽ vì th ngồi trên xe này nên mới kh vui như vậy ? Chúng ta chẳng thường xuyên tuyên truyền toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ ! bất quá chỉ là tiện đường nhờ xe, đến nỗi làm kh vui như vậy ?”
Tiêu Tuấn Kiệt trầm mặt: “Cô…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-198-tieu-tuan-kiet-gap-kieu-san-san.html.]
Kiều San San lại nói tiếp: “ vì đã tỏ tình với , cho nên mới chán ghét như vậy? Trong khoảng thời gian này tuy rằng chúng ta thường xuyên gặp mặt, gây phiền phức cho kh? làm bối rối kh? Hay là quấn l kh bu tha?”
Tiêu Tuấn Kiệt bị Kiều San San liên tiếp chất vấn làm cho nhất thời nghẹn lời, *cô nương này lại ăn nói giỏi đến vậy? nói kh lại cô ta.*
Tiêu Tuấn Kiệt hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Đồng chí Kiều San San, đã nói là yêu thích , cô lại kh tin chứ? Hôm nay chỉ là đơn thuần cảm th như vậy chút đột ngột.”
Kiều San San nghe xong lời này, c.ắ.n môi dưới, chút kh cam lòng!
Hạ Dương lên xe, cảm giác kh khí trên xe chút vi diệu, cũng kh dám nói nhiều, xe chậm rãi khởi động.
Kiều San San thường xuyên về phía ngồi ở ghế phụ.
*Cũng kh biết nữ đồng chí mà thích tr như thế nào? Nàng thật sự tò mò.*
*Phần 90*
*Nàng cũng kh theo đuổi khác quá nhiều, cũng kh biết phương pháp như vậy khiến càng thêm chán ghét .*
*Xem ra đổi một phương pháp theo đuổi , bức tường nam nhân này nàng nhất định đ.â.m một chút, kh đ.â.m thể c.h.ế.t tâm.*
Hạ Dương dừng xe ở cửa bưu cục, ba cùng xuống xe.
Hạ Dương đưa hành lý cho Tiêu Tuấn Kiệt, lại l hành lý của Kiều San San ra, xách trên tay nói: “Đồng chí Kiều, để xách vào cho! Vẫn còn hơi nặng.”
Kiều San San cười nói: “Oa, vẫn là làm tốt, bộ đội thường xuyên đều nói vì nhân dân phục vụ, thật đúng là làm tốt, đem kiến thức học được đều dùng vào hành động thực tế, kh giống nhờ xe mà còn tức giận, keo kiệt.” Nói xong, nàng còn về phía Tiêu Tuấn Kiệt, bĩu môi nhỏ liền vào bưu cục.
Hạ Dương nghe nàng nói, *chẳng đây là đang nói Tiêu do trưởng của bọn họ keo kiệt !* chuyển mắt về phía Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt cười lạnh một tiếng, * keo kiệt thì , dáng vẻ lần này làm cô ta tức giận kh nhẹ, chắc sẽ kh còn thích nữa đâu!*
Vào bưu cục, Tiêu Tuấn Kiệt thuần thục làm thủ tục viết địa chỉ.
Kiều San San th thế cũng vội vàng theo, đến bên cạnh Tiêu Tuấn Kiệt dừng lại, chằm chằm vào tờ đơn trên tay .
Tiêu Tuấn Kiệt quay đầu lại nhíu mày nói: “Cô theo làm gì?”
Kiều San San: “Ồ! Kh cố ý muốn theo , chỉ là muốn xem bưu cục gửi đồ vật như thế nào, lớn như vậy còn chưa gửi bao giờ.”
Tiêu Tuấn Kiệt “Ha hả” hai tiếng nói: “ keo kiệt, kh cho xem.” còn dùng tay che che địa chỉ viết, trong mắt lộ ra một nụ cười giảo hoạt khó phát hiện.
Nhưng vẫn bị Kiều San San bắt được, * này chính là cố ý kh cho nàng xem:* “ gì ghê gớm chứ, còn sẽ kh gửi !” *Nàng lại kh là thất học, nàng liền muốn xem gửi địa chỉ ở đâu.*
Chưa có bình luận nào cho chương này.