Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 210: Nụ hôn bá đạo
Lục Đình đối mặt với Tiêu Khả Tình, *cô đã giới thiệu với Giang Kỳ rằng là đàn của cô ?* Nghe câu nói kia của Giang Kỳ, " đàn của cô đến ", sắc mặt thể th rõ là tốt lên vài phần, kh lộ vẻ gì nói: “Ừm.”
Giang Kỳ đến bên cạnh Lục Đình vỗ vỗ vai : “Vậy sau này chính là vợ lớn của , đây, hai cứ trò chuyện.” Ôm đồ vật, cười đến tít mắt ra ngoài.
Đôi mắt Lục Đình hơi nheo lại, bước nh về phía cô.
Đi đến trước mặt cô, nắm l tay cô, kéo vào bên h căn phòng, cho dù trong phòng ra cũng sẽ kh lập tức th bọn họ bên này.
Tiêu Khả Tình về phía ánh mắt .
*Trời đất ơi! Ánh mắt này cô vẫn còn nhớ rõ mồn một!* Cô kh nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh như mực của : “Bạn bè đến, đàn của em liền thể bỏ qua đúng kh?”
Tiêu Khả Tình nghĩ đến dáng vẻ đàn từ chối Tô Hoa Nhài, thật sự là đẹp trai ngây , cũng biết thả ta leo cây là kh đúng, giải thích nói: “Kh kh cần, em định lát nữa sẽ tìm .”
Lục Đình giơ tay chế trụ gáy cô, một tay khác ôm l vòng eo cô, làm cô dán chặt vào , bá đạo mà cưỡng hôn, trực tiếp hôn xuống.
Hơi thở bá đạo trong nháy mắt nuốt chửng cô, đầu óc Tiêu Khả Tình trống rỗng, lực đạo của lớn đến mức dường như muốn nuốt chửng hơi thở của cô, nụ hôn của giống như bão táp đến mãnh liệt, càng thiêu càng vượng, kh cho cô chút thở dốc nào, cô kh nhịn được phát ra tiếng: “Ưm.”
Cơ thể Lục Đình đột nhiên run lên, tiếp tục gia tăng nụ hôn đối với cô.
Đôi tay Tiêu Khả Tình đặt trên eo theo bản năng nắm chặt, nụ hôn như vậy, triền miên mà mãnh liệt, nụ hôn cường thế làm cô hoàn toàn kh thể nhúc nhích, chỉ thể thừa nhận sự bá đạo này.
Kh biết hôn bao lâu, cánh môi Lục Đình rời , rơi xuống bên tai cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Lần sau còn thể vì khác mà thất hẹn với kh? Hửm...”
Đầu óc Tiêu Khả Tình hơi choáng váng dần dần th tỉnh, thở dốc yếu ớt nói: “ quá bá đạo.”
Lục Đình kh nghe được câu trả lời muốn, cánh môi bám vào tai cô khẽ cắn, lại chuyển qua vành tai mềm mại của cô.
Tiêu Khả Tình trong nháy mắt toàn thân tê dại, cầu xin nói: “Kh... Sẽ kh, vĩnh viễn là đầu tiên.”
Lục Đình nghe được cô nói vĩnh viễn là đầu tiên để l lòng, giây tiếp theo liền bu cô ra, khóe miệng nhếch lên, lần trước đã biết tai cô nhạy cảm.
Tiêu Khả Tình hai tay ôm vòng l eo thon chắc của đàn , thở hồng hộc dựa vào n.g.ự.c .
Lục Đình hai tay vòng lại ôm cô: “Em chắc c kh biết ở nhà đợi em sốt ruột đến mức nào đâu.”
Tiêu Khả Tình ngước mắt về phía đàn : “Được , lần sau sẽ kh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-210-nu-hon-ba-dao.html.]
Lục Đình nắm tay cô lại ngồi trở lại ghế.
Tiêu Khả Tình về phía Lục Đình: “Lát nữa về trước em cái này muốn tặng .”
Đôi mắt Lục Đình trong khoảnh khắc chợt sáng, *Tình Nhi muốn tặng quà,* cười nói: “Được.” mong chờ là thứ gì.
Tiêu Khả Tình nghĩ đến Tô Hoa Nhài: “Hôm nay đã làm gì?”
Trong lòng Lục Đình lập tức căng thẳng, nghĩ đến lời Tình Nhi nói trước đây, rằng nếu Tô Hoa Nhài lại quấn l , cô sẽ kh cần , những lời đó vẫn còn văng vẳng bên tai.
Tô Hoa Nhài tìm , nên nói kh, vạn nhất nói, cô giận thì ? Mới làm yêu, mới kh cho cô lý do bu tay!
Nghĩ đến hôm nay đối với Tô Hoa Nhài lời nói và thái độ, nếu là mặt mũi thì chắc sẽ kh đến tìm nữa.
Nếu kh thì kh nói với Tình Nhi, kh làm cô khó chịu, dù sau này cũng kh nhất định thể gặp lại.
Trong lòng thấp thỏm nói: “Hôm nay dẫn binh huấn luyện trên núi, lúc xuống mỗi mang theo m cây măng xuống cho nhà ăn quân đội thêm thức ăn.”
Tiêu Khả Tình gật đầu nói: “ đoàn trưởng này lợi hại thật, nghĩ nhiều chuyện ghê, còn gì nữa kh?”
Lục Đình về phía Tiêu Khả Tình, thấp thỏm nói: “Kh là đến chỗ em đây.”
Tiêu Khả Tình chằm chằm Lục Đình, *xem ra tên này kh tính nói chuyện Tô Hoa Nhài, cô biết bọn họ kh gì, nhưng tại kh nói? Trong lòng cảm giác chút kh thoải mái.*
Cô còn nghĩ nếu Lục Đình nói, cô sẽ theo lời nói tiếp, cảnh cáo một tiếng làm cẩn thận Tô Hoa Nhài sẽ giăng bẫy .
Trong lòng Tiêu Khả Tình chút rầu rĩ gật đầu.
Lục Đình ra Tiêu Khả Tình ều bất thường: “ vậy?”
Tiêu Khả Tình chậm rãi nói: “Hơi mệt , cũng về sớm , em vào nhà.” Nói xong, cô đứng dậy liền quay về.
Lục Đình cũng đứng dậy theo sau Tiêu Khả Tình nói: “Mệt thì nghỉ ngơi sớm , ở đây đợi em l đồ vật về, em tặng là đồ vật gì vậy?” Lời nói vui vẻ, khóe miệng kh nhịn được nhếch lên một đường cong đẹp đẽ.
Tiêu Khả Tình kh quay đầu lại, bĩu môi, *cô mới kh cần tặng quà, giấu lớn như vậy một đoạn quan trọng mà kh nói.*
Cô nghĩ nghĩ nói: “À, nghe lầm , em kh muốn tặng đồ vật gì, chỉ là đồ vật cho dì Lục, hôm nào em lại đưa cho dì cũng vậy, cũng nghỉ ngơi sớm .” Cô cũng kh quay đầu lại bước vào trong phòng.
Cô vốn định hôm nay nói cho chuyện ngày mai đoàn văn c, còn những chuyện xảy ra trong đoàn văn c, bây giờ cô cũng kh muốn nói với nữa.
Lục Đình trợn tròn mắt, *gì cơ? kh thể nào nghe lầm, rõ ràng là nói tặng đồ vật mà! Cái biểu cảm kia của cô kh thể nào là đồ cho mẹ được, lại thay đổi sắc mặt nh như vậy chứ.*
Chưa có bình luận nào cho chương này.