Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 235: Anh rể tương lai và em vợ
Tiêu Tuấn Kiệt đứng dậy, cầm l chiếc áo khoác bò đặt bên cạnh, nói: “ tưởng vượt qua được cửa của là xong à? nghĩ ba sẽ dễ dàng chấp nhận chắc? Đợi m ngày nữa ba về, xem thu xếp thế nào. Cứ đợi đ! muốn xem cái tên xảo quyệt như làm hàng phục được ba . Ba mà kh gật đầu thì đừng hòng kết hôn với em gái .”
Lục Đình cũng đứng dậy theo, vừa vừa nói: “Vẫn cảm ơn đại ca đã dặn dò, nhớ kỹ . Yên tâm, nhất định sẽ l lòng được nhạc phụ đại nhân.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghe gọi một tiếng “đại ca”, bỗng khựng bước, xoay Lục Đình với vẻ mặt kinh ngạc: “ thật sự coi thường đ, đúng là th sang bắt quàng làm họ, leo cột nh thật!”
Lục Đình tiến lên đứng cạnh Tiêu Tuấn Kiệt: “ gọi sai ? Sau này chẳng là trai à! Đây là để thích ứng trước thôi.”
Khóe môi Tiêu Tuấn Kiệt kh nhịn được mà nhếch lên. đã gọi Lục Đình là hơn hai mươi năm , giờ được nghe gọi lại một tiếng “ca”, cảm giác đúng là cực kỳ sảng khoái.
Dù cũng sẽ kh thừa nhận nh như vậy, cố nén nụ cười nói: “Em gái còn chưa gả cho đâu, biết đâu nó lại đổi ý tìm đối tượng khác thì . đừng gọi sớm quá, vả lại ba còn chưa đồng ý đâu!”
Khóe miệng Lục Đình gợi lên một nụ cười thâm trầm, ánh mắt lạnh lùng. Muốn Tình Nhi đổi ? Chuyện đó là kh thể nào, đó chỉ thể là .
Lục Đình sải bước thẳng ra ngoài.
Sáng sớm, Tiêu Khả Tình mặc quần áo chỉnh tề, tới bên cửa sổ, dang hai tay kéo rèm ra. Bên ngoài trời đã bắt đầu lất phất mưa nhỏ.
Vốn dĩ cô định sáng nay chạy bộ để thể tâm sự với bạn trai, nhưng trời mưa thế này chắc c kh được. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô xuống lầu.
Vừa xuống đã th cả nhà đang ngồi chuẩn bị ăn cơm.
Tiêu Tuấn Kiệt cầm bát, múc một bát cháo đặt trước mặt nội, th em gái xuống liền bảo: “Mau lại ăn cơm , hôm nay em dậy sớm thế!”
Tiêu Khả Tình kéo ghế ngồi xuống: “ à, m ngày nay được nghỉ mà vẫn dậy sớm vậy?”
Tiêu Tuấn Kiệt cười đáp: “Quen giấc , ở đơn vị sáng nào cũng dậy sớm, phần lớn thời gian đều chạy bộ cùng Lục Đình.”
Tiêu Khả Tình trên bàn bánh nướng và cháo, liền hỏi nội ngồi bên cạnh: “Ông nội ơi, muốn ăn kèm tương ớt xào với thịt băm kh ạ?”
Ông nội Tiêu cười tủm tỉm: “Vẫn là Ca Cao hiểu ý nhất. Hôm nay đến lượt Tiêu Tuấn Kiệt chuẩn bị bát đũa nên nó kh l ra.”
Tiêu Khả Tình nghe vậy liền đứng dậy vào bếp, l từ trong tủ ra lọ tương ớt xào và thịt băm. Thứ này mà phết lên bánh bột ngô thì ngon kh gì bằng.
Vừa vào đến bếp, cô đã th Lục Đình đang đặt chiếc ô bên cạnh cửa, vòng tay ôm một bọc đồ.
Tiêu Khả Tình kh nhịn được nở nụ cười, cô cứ ngỡ sáng nay kh được gặp chứ.
Hai bốn mắt nhau, trong mắt đều lấp lánh ý cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-235--re-tuong-lai-va-em-vo.html.]
Tiêu Tuấn Kiệt th tới, ngạc nhiên nói: “ sáng sớm đã mò sang đây ?”
Lục Đình đặt bọc bánh bao trong lòng lên bàn, về phía nội, mẹ Tiêu và dì Tôn nói: “Cháu mua bánh bao ạ.”
Mẹ Tiêu đứng dậy cười nói: “Để bác l thêm bát, Tiểu Đình cùng ăn chút nhé.”
“Bác đừng khách sáo với cháu, để cháu tự l là được ạ.” Nói xong, Lục Đình nh chân vào bếp.
Tiêu Tuấn Kiệt nghi hoặc: “Em gái, xem quen thuộc đường lối lại trong bếp nhà thế kia, chắc là lén sang đây nhiều lần đúng kh?”
Tiêu Khả Tình gật đầu: “Đúng vậy ạ!”
Tiêu Tuấn Kiệt Lục Đình đang ra, lẩm bẩm: “Thật đúng là bản lĩnh.”
Lục Đình tự nhiên kéo ghế bên cạnh Tiêu Khả Tình ngồi xuống: “ nên tập thích ứng dần , nhà của vợ thì kh được đến ?” Nói đoạn, quay sang nội và mẹ Tiêu: “Bác gái, nội, mọi nói đúng kh ạ?”
Mẹ Tiêu cười kh khép được miệng: “Đúng, đúng, cứ đến , ngày nào đến bác cũng hoan nghênh.” bà quay sang lườm con trai: “Cái thằng này, nói năng kiểu gì thế.”
Ông nội Tiêu cũng cười nói: “Tiểu Đình đừng khách sáo, cứ coi như nhà là được.”
“Vâng, cháu biết ạ.” Lục Đình Tiêu Tuấn Kiệt đối diện, còn nhướng mày một cái, khóe môi nhếch lên đắc ý.
Tiêu Tuấn Kiệt: “ giỏi thật đ.” Nói xong liền cầm đũa bắt đầu ăn.
Tiêu Khả Tình đặt lọ thịt băm trước mặt trai đang hậm hực, bảo: “ thử ăn bánh bột ngô phết tương ớt xào xem.”
Tiêu Tuấn Kiệt th em gái đưa miếng bánh đầu tiên cho , liền vênh mặt đắc ý: “Vẫn là em gái tốt nhất.”
Lục Đình cũng muốn Tiêu Khả Tình phết tương cho , ánh mắt dán chặt vào miếng bánh trong tay cô.
Tiêu Khả Tình nhận ra ánh mắt của đàn , vừa phết xong một miếng liền đưa cho nội, sau đó quay sang Lục Đình cười nói: “Đưa cho nội trước đã, em phết cho miếng khác.”
Lục Đình sảng khoái đáp: “Được.”
Tiêu Khả Tình phết một lớp tương ớt lên bánh bột ngô, lại múc thêm một thìa thịt băm phủ lên trên, đưa cho Lục Đình ngồi cạnh: “Cho nhiều thịt băm hơn này.”
“Được, em cũng ăn , ăn nhiều vào.” Lục Đình cầm miếng bánh của Tình Nhi làm, c.ắ.n một miếng Tiêu Tuấn Kiệt đối diện, ánh mắt nhướng lên đầy khiêu khích. Ý tứ rõ ràng: Bánh của Tình Nhi đưa cho khác hẳn mọi , còn được thêm thịt băm nữa.
Tiêu Tuấn Kiệt vội kêu lên: “Em gái, em thiên vị quá, bánh của kh thịt băm.”
Tiêu Khả Tình lắc đầu nói: “Chẳng chưa ăn tương ớt xào bao giờ ? Nếu em cho thịt băm vào luôn thì cảm nhận được vị thơm của ớt nữa?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.