Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 368: "Anh là lần đầu tiên"
Nếu kh Tiêu Tuấn Kiệt từng thổ lộ với nàng, nàng đã thực sự nghĩ rằng kh thích . Nàng l hết can đảm, xốc một góc chăn lên đắp cho , nhích lại gần, tựa đầu lên vai , một tay vòng qua ôm l eo .
Theo phản xạ tự nhiên, Tiêu Tuấn Kiệt vòng tay ôm l lưng nàng, kéo nàng sát vào lòng . Trong kh gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe th tiếng tim đập thình thịch của cả hai. Tiêu Tuấn Kiệt cảm nhận được cơ thể nàng thật mềm mại, đặc biệt là nơi lồng n.g.ự.c đang áp sát vào . tuy chưa từng trải nhưng cũng đã xem qua kh ít phim ảnh, đương nhiên biết đó là gì.
Đã là vợ , hôn vài cái chắc cũng kh . nh chóng xoay đè Kiều San San xuống dưới, đôi mắt sắc bén như loài sói chằm chằm vào nàng. Hơi thở của hai hòa quyện vào nhau. Tiêu Tuấn Kiệt khàn giọng hỏi: “San San, thể hôn em kh?”
Kiều San San thầm nghĩ lại ngốc thế, nàng đã là của còn hỏi câu đó làm gì. Nàng đ.á.n.h bạo vòng tay qua cổ , khẽ ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi một cái thay cho câu trả lời.
Được khích lệ, Tiêu Tuấn Kiệt lập tức nồng nhiệt hôn nàng. nhớ lại những cảnh hôn trong phim, vụng về nhưng đầy khao khát cạy mở hàm răng nàng. Nụ hôn dần trở nên êu luyện hơn, bàn tay cũng kh kìm lòng được mà bắt đầu khám phá cơ thể nàng.
Kiều San San bị hôn đến mức đầu óc mụ mẫm, đôi tay siết chặt l eo , vô thức luồn vào trong lớp áo của . Cảm nhận được hành động của nàng và những tiếng rên khẽ, d.ụ.c vọng trong Tiêu Tuấn Kiệt càng bùng cháy mãnh liệt. Hai cứ thế quấn l nhau thật lâu.
Sáng hôm sau.
Kiều San San tỉnh dậy trong vòng tay của Tiêu Tuấn Kiệt. Bàn tay to lớn của vẫn còn đặt bên trong áo nàng, bao trọn l gò bồng đảo trắng ngần. Mặt nàng lập tức nóng bừng lên. Tối qua hai đã làm gần hết mọi chuyện, chỉ trừ bước cuối cùng.
Nàng cứ ngỡ Tiêu Tuấn Kiệt là kẻ khờ khạo, kh ngờ lại là một con sói đói, lại còn kinh nghiệm, từ hôn môi đến những hành động khác đều khiến nàng đắm chìm. Nàng thích, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nhưng nàng chợt nghĩ, một đàn 25 tuổi, ưu tú như vậy, lại "sành sỏi" thế này, chắc hẳn trước đây đã kh ít yêu.
Nghĩ đến việc yêu từng hôn và làm những chuyện này với bao nhiêu phụ nữ khác, Kiều San San bỗng th tủi thân, sống mũi cay cay, nước mắt bắt đầu chực trào.
Tiêu Tuấn Kiệt cảm nhận được động tĩnh của bên cạnh, vừa mở mắt ra đã th nàng rơm rớm nước mắt. giật , vội vàng ngồi dậy. nghĩ chắc tối qua quá trớn làm nàng sợ, hoặc là đòi hỏi quá nhiều. Rõ ràng tối qua nàng cũng hưởng ứng mà, thầm nghĩ vì hôm nay ngồi xe nên mới cố kìm nén kh đến bước cuối cùng, kh ngờ vẫn làm nàng khóc.
luống cuống ôm nàng vào lòng, giọng dịu dàng hết mức: “Vợ ơi, sai , em đừng khóc mà. thực sự xin lỗi.” Nói vội vàng lau nước mắt cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-368--la-lan-dau-tien.html.]
Kiều San San nức nở: “Trước khi cưới em quên chưa hỏi một chuyện, giờ em th hơi hối hận .”
Tim Tiêu Tuấn Kiệt thắt lại, lo sợ: “ kh muốn mất em đâu. Em muốn hỏi gì cứ hỏi, sẽ trả lời thật lòng.”
Kiều San San nén cảm xúc, hỏi: “Em là phụ nữ thứ m của ? Tại lại... sành sỏi chuyện đó như vậy?”
Tiêu Tuấn Kiệt ngẩn : “Chỉ vì chuyện này thôi ?” Kiều San San gật đầu.
Hóa ra là vợ đang ghen. Tiêu Tuấn Kiệt bật cười, lại lau nước mắt cho nàng: “Em là phụ nữ đầu tiên của , và cũng sẽ là cuối cùng. Những chuyện tối qua làm với em đều là lần đầu tiên của cả. Còn tại lại biết ư? Đó là vì kết hôn muộn, ở ký túc xá nghe m bạn đã vợ kể chuyện ‘mặn’ nhiều nên mới biết đ. là quân nhân mà, khả năng học hỏi và thực hành của tốt.”
Thực ra còn học lỏm được từ những thứ trong máy tính của em gái nữa, nhưng chuyện nghe kể ở ký túc xá cũng là thật, kh hề nói dối. Kiều San San nghe vậy thì lòng nhẹ nhõm hẳn.
Tiêu Tuấn Kiệt th nàng kh nói gì, liền hỏi: “Em kh tin ? Hay để thề nhé?”
Kiều San San vội giữ tay lại: “Kh cần đâu, em tin mà.”
Tiêu Tuấn Kiệt siết chặt nàng vào lòng: “Vậy em còn hối hận nữa kh?”
Kiều San San lắc đầu: “Kh hối hận nữa. Em cứ tưởng đã từng làm chuyện đó với khác .”
Tiêu Tuấn Kiệt cười lớn: “Tối qua cũng là lần đầu tiên hôn khác đ. Giờ lại muốn hôn em nữa, được kh?”
Kiều San San nhớ lại chuyện tối qua, thẹn thùng l tay che mặt. Tiêu Tuấn Kiệt lập tức đè lên nàng, gỡ tay nàng ra, gương mặt ửng hồng của vợ: “Vừa nãy em hiểu lầm , giờ em bù đắp cho .” Nói nồng nhiệt hôn xuống.
Lại là một hồi quấn quýt, nhưng cuối cùng vẫn giữ chừng mực. Vì sáng nay còn ngồi xe, Tiêu Tuấn Kiệt luyến tiếc bu nàng ra. những vết đỏ trên cổ nàng, nhếch môi cười: “Vợ ơi, hôm nay em mặc áo cao cổ nhé. Lần đầu chưa kinh nghiệm, lần sau sẽ chú ý hơn.” nói rõ ràng để nàng khỏi suy nghĩ lung tung lại khóc nhè.
Chưa có bình luận nào cho chương này.