Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 7: Quyết Định Từ Hôn
Tiêu Quốc Vĩ vẻ mặt nghiêm túc nói: “Lừa làm gì! Con gái làm đ.”
Thím Dương bát thịt, tức khắc mặt mày hớn hở: “Sư trưởng Tiêu, cảm ơn mang đồ ăn sang nhé. Ăn xong sẽ mang bát sang trả.”
Tiêu Quốc Vĩ xua tay: “Kh cần cảm ơn! Mau ăn ! Nguội mất ngon.” Ông lại lặp lại một lần nữa: “Con gái làm đ.” Sợ khác kh biết con gái đảm đang.
Lý Ái Quốc ăn xong vẫn còn thòm thèm, cảm thán: “Mẹ kiếp, ngon thật sự! Thật là con gái lão làm ? Kh thể tin được!”
Tiêu Quốc Vĩ về đến nhà, lôi chai rượu quý vẫn luôn luyến tiếc uống ra, rót một ly đặt lên bàn: “Đồ ăn ngon rượu ngon chứ.”
Tiêu Khả Tình bu đũa xuống, nói: “Ba, mẹ, con nghĩ kỹ . Con muốn từ hôn. Dưa hái x kh ngọt, con bỏ cuộc.”
Ba Tiêu mẹ Tiêu dừng đũa, sững sờ một chút.
Mẹ Tiêu th con gái thật sự thích Lục Đình, chút nghi ngờ hỏi: “Thật sự nghĩ kỹ muốn từ hôn ? Lui là kh còn cơ hội quay lại đâu đ.”
Tiêu Khả Tình gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Con nghĩ kỹ , từ hôn ạ, con kh hối hận.”
Ba Tiêu nhấp một ngụm rượu nói: “Ngày mai vừa khéo được nghỉ, ba sẽ từ hôn. Con gái ba sau này xứng đáng được tốt hơn.”
Thực ra ba Tiêu mẹ Tiêu coi trọng Lục Đình. ta tướng mạo đẹp, tư thế oai hùng đĩnh đạc, khí vũ hiên ngang, lại xuất sắc, ở bộ đội làm việc gì cũng đâu ra đ, ở Quân khu Đế Đô đúng là kh tìm ra thứ hai ưu tú như vậy.
Hiện tại đối với Lục Đình ít nhiều cũng chút thành kiến. Trước kia ta đối xử lạnh nhạt với con gái , lại giống như con trai ba năm kh về nhà, bà cũng ý kiến.
Buổi tối, ba Tiêu mẹ Tiêu nằm trên giường thủ thỉ: “Con gái thật sự kh thích nữa kh? tự nhiên lại biết nấu ăn, mà lại nấu ngon thế chứ...”
Tiêu Khả Tình trở về phòng liền bắt đầu sắp xếp lại cốt truyện trong sách. Nhưng cô chỉ xem phần đầu, chỉ biết nam chính là Lục Đình, nữ chính là Tô Hoa Nhài, phần sau chưa kịp xem.
trai sẽ bị thương vào đầu tháng Chín, rằm tháng Chín qua đời. Chỉ cần đầu tháng Chín kh để trai làm nhiệm vụ là thể tránh được kiếp nạn.
Vậy thì cô chắc c bộ đội, hoặc là viết thư bảo trai cuối tháng Tám về nhà thăm thân, như vậy mới thể thay đổi bi kịch của cả nhà. kh về thì cô sẽ bộ đội tìm .
Nếu nói muốn bộ đội, ba mẹ chắc c sẽ kh đồng ý, còn tưởng cô lại giở chứng muốn dây dưa với Lục Đình. Trước tiên cứ từ hôn đã, tìm lý do sau.
Trước kia sống c.h.ế.t kh chịu rời Lục Đình là nguyên chủ, cô mới kh cần một gã đàn mặt lạnh như băng đâu. Sau này cô muốn tìm một tâm đầu ý hợp, hai bên cùng hướng về nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-7-quyet-dinh-tu-hon.html.]
Trước mắt tìm việc làm, nếu kh khả năng sẽ bị bắt xuống n thôn (th niên trí thức). Nếu thật sự xuống n thôn, ba mẹ sẽ lo lắng kh nói, mà cũng kh thay đổi được vận mệnh của trai.
1. Từ hôn.
2. Tìm việc làm để tránh xuống n thôn.
3. Yêu đương một trận ra trò. Kiếp trước cô đến 36 tuổi còn chưa yêu ai, nghĩ lại th thiệt thòi quá.
Trước tiên ều dưỡng thân thể cho tốt đã. Vì sinh non nên cơ thể này bệnh tật ốm yếu. Ngày mai bắt đầu dậy sớm rèn luyện thân thể, tập yoga, múa, cộng thêm uống nước linh tuyền, nhất định thể khôi phục lại vóc dáng như trước kia.
Cơ thể này quả thực quá yếu, mới suy nghĩ chút chuyện đã bắt đầu buồn ngủ. Tiêu Khả Tình uống một ly sữa lên giường ngủ.
Ngày hôm sau, Tiêu Khả Tình nghe th tiếng kèn báo thức bên ngoài liền dậy mặc quần áo ra cửa chạy bộ.
Mới chạy trong đại viện chưa đến 500 mét đã thở hồng hộc. Thôi cứ từ từ, mỗi ngày thêm một chút. Bữa sáng kh thể nấu ở nhà, sợ làm ba mẹ nghi ngờ, dù thời gian còn sớm, hôm nay là ngày nghỉ, ba mẹ chắc c dậy muộn hơn, vậy thì mua đồ ăn sáng thôi.
Đi trên đường gặp bà Lưu hàng xóm trong đại viện, cô nở nụ cười tươi rói chào hỏi: “Cháu chào bà Lưu, buổi sáng tốt lành ạ!”
Tiêu Khả Tình qua một đoạn xa , bà Lưu mới ngơ ngác phản ứng lại, thốt lên: “Này... Đây là con gái nhà họ Tiêu đ à? Hôm nay thế nhỉ?”, bà vô cùng kinh ngạc.
Kinh ngạc đâu chỉ bà Lưu, còn thím Trương kinh ngạc đến mức kh nhấc nổi chân, thím Mã miệng há to đến mức thể nhét vừa quả trứng gà.
Trong đại viện hôm nay, mọi lời đồn đại đều xoay qu đề tài con gái út nhà họ Tiêu. Chưa đến nửa ngày, cả đại viện đều biết con gái út nhà họ Tiêu trở nên xinh đẹp, miệng ngọt xớt biết chào hỏi lớn. chưa gặp còn đang nghi ngờ tính chân thực của tin đồn.
Bên này, Tiêu Khả Tình mua xong sữa đậu nành và quẩy, gặp m đứa nhóc trong đại viện. M đứa trẻ th Tiêu Khả Tình liền cắm đầu bỏ chạy, lập tức bị cô lớn tiếng gọi lại: “Đứng lại, kh được chạy!”
M đứa nhỏ sợ hãi dừng bước, quay lại Tiêu Khả Tình. đứa gan lớn hơn một chút run rẩy hỏi: “Chị... Chị muốn làm gì?”
Trước kia nguyên chủ từng bắt nạt bọn nó, còn cướp kẹo, dọa dẫm kh được mách lớn, thế nên bọn nó th cô là sợ mất mật.
Cô thầm nghĩ, nguyên chủ đúng là làm chuyện ruồi bu, lại kh kh kẹo ăn mà cướp của trẻ con.
Tiêu Khả Tình làm bộ l kẹo từ trong túi áo, kỳ thực là dùng ý niệm l kẹo từ kh gian ra.
Cô nắm một nắm kẹo chìa ra, nói: “Trước kia chị l kẹo của các em, chị xin lỗi nhé. Sau này chị sẽ kh l nữa đâu. Chỗ kẹo này là đền cho các em, mỗi đứa 5 viên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.