Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay
Chương 75:
Tiêu Khả Tình nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, vào đôi mắt sâu thẳm và chân thành của Lục Đình, nỗi uất ức trong lòng dường như thật sự đã tan kh ít.
Cô cảm th thật kh tiền đồ, lại nh chóng th khá hơn như vậy.
Đúng là tên yêu tinh kh chạy đâu được.
Cô nhẹ nhàng c.ắ.n môi: “ em gái nào khác hay kh thì liên quan gì đến , tránh ra.” Nói vội vàng đẩy ra, xoay bỏ chạy.
Lục Đình bóng lưng cô cho đến khi biến mất, ánh mắt tối sầm lại, mới xoay sải bước đến văn phòng.
Chủ yếu là sắp xếp ều tra kỹ Dương Quế Chi và Lý Xuân Mai, đặc biệt là Dương Quế Chi, ều tra cả trước và sau khi đến bộ đội.
Lục Đình híp đôi mắt đen lạnh thấu xương, lóe lên hàn quang, ai bảo cô ta dám làm hại bảo bối của chứ.
Về đến nhà liền th ba cũng đang ở nhà.
Ba Lục vẫy tay ra hiệu cho Lục Đình ngồi xuống: “Ba cũng vừa mới về, mẹ con đang định nói chuyện của Ca Cao đ!”
Mẹ Lục hung hăng “Hừ” một tiếng với con trai, trong giọng nói mang theo sự trách cứ: “Còn kh đều do con gây ra.”
Mẹ Lục liền bắt đầu kể lại một cách sinh động như thật từ lúc sáng sớm ra ngoài tìm Tiêu Khả Tình.
Nếu ngoài ở đây, nhất định sẽ cảm th mẹ Lục thể làm kể chuyện được .
Bà còn bắt chước cả lời nói và giọng ệu của Lưu Tiểu Hồng.
Mẹ Lục lại nói tiếp: “Nếu kh Lý tiểu Mai đứng bên cạnh lên tiếng, mẹ còn kh biết rốt cuộc là chuyện gì, lại thể mở miệng vu khống ta như vậy, chuyện này hỏi con trai ngoan của mẹ đây, ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt kh.”
Lục Đình vội vàng giải thích: “Mẹ, mẹ nói gì vậy? Con thể là như thế?”
Mẹ Lục nhái giọng bắt chước dáng vẻ của Lý Xuân Mai, diễn lại một lần.
Lúc này nếu ở đây xem nhất định sẽ nói mẹ Lục bắt chước giống đến tám phần.
Đôi mắt Lục Đình lóe lên vẻ lạnh lẽo: “Mẹ, con gái này con còn kh quen biết.”
Mẹ Lục lại kh tin: “ ta kh quen biết con mà còn gọi con là Lục Đình ca?”
Lục Đình bất đắc dĩ vô cùng nói: “Con thật sự kh biết.” ngày thường nào để ý phụ nữ khác tr như thế nào? Trừ tiểu nha đầu là ngoại lệ.
Mẹ Lục lại tiếp tục nói, thể hiện tài ăn nói của một cách êu luyện.
Lục Diệu Huy kh khỏi kinh ngạc cảm thán: “Kh ngờ Ca Cao còn thân thủ tốt như vậy, thật là thâm tàng bất lộ a!”
Mẹ Lục mắt sáng lấp lánh, gật gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy! Ca Cao còn nói muốn dạy mẹ nữa.”
Khóe miệng Lục Đình hơi nhếch lên, thì ra cô để ý khác gọi là ca, đây là ghen ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-70-tu-hon-roi--lai-khong-buong-tay/chuong-75.html.]
Nhưng lại nghĩ đến cô là vì , sắc mặt Lục Đình lại trầm xuống, trong lòng dâng lên một cỗ áy náy và tự trách khó tả, một đôi mắt đen càng thêm biến ảo khôn lường.
Lục Đình nói cho cha mẹ biết những chuyện Tiêu Khả Tình trước kia làm trong đại viện, đều là do Dương Quế Chi xúi giục cô làm.
Mẹ Lục căm phẫn nói: “Con nhỏ này cũng quá xấu xa .”
Đôi mắt Lục Đình tối sầm, khí tràng trên lập tức trở nên lạnh lẽo: “Con đã cho ều tra họ , nh sẽ kết quả.”
Mẹ Lục cảm thán: “Ai, chỉ thể trách mẹ sinh con ra quá ưu tú, con thật là được nhiều yêu thích.”
Lục Diệu Huy nghe xong, cũng kh nhịn được chen vào: “Cũng kh xem ba nó là ai, ba nó đã tuấn bất phàm, năng lực xuất chúng như vậy, con trai thể kh ưu tú ? Đúng là ‘rồng sinh rồng, phượng sinh phượng’, hổ phụ vô khuyển t.ử a!”
Lục Đình lắc lắc đầu, thẳng về phòng, lười nghe họ tâng bốc , suy nghĩ lại xem làm thế nào để tiểu nha đầu kh giận nữa.
Tiêu Khả Tình về đến nhà, th trai đang ngồi trên sô pha đọc sách, cũng qua ngồi xuống, từ kh gian l ra một hộp dâu tây ăn nói: “Ca, ăn dâu tây .”
Tiêu Tuấn Kiệt đối với việc đồ vật của cô đột nhiên xuất hiện đã th nhiều kh trách, nhận l dâu tây ăn.
Tiêu Khả Tình vừa ăn dâu tây vừa nói: “Ba khi nào về ạ?”
Tiêu Tuấn Kiệt bu sách xuống nói: “Sau diễn tập sẽ một buổi tiệc mừng c, đã nộp báo cáo , thể khoảng một tháng nữa mới về nhà, em về cùng ba, hay là về cùng .” Tiêu Tuấn Kiệt muốn về cùng em gái, đồ ăn ngon, đồ chơi vui, cảnh đẹp, quan trọng nhất là kh cô đơn.
Tiêu Khả Tình ăn dâu tây trầm tư, lúc này Tiêu Quốc Vĩ từ ngoài vào.
“Ba lại đây ngồi một lát, ăn chút dâu tây .” Tiêu Khả Tình gọi, đưa hộp dâu tây trong tay qua.
Tiêu Quốc Vĩ nhận l dâu tây, tò mò đ.á.n.h giá một phen, sau đó c.ắ.n một miếng, lập tức bị hương vị ngọt th chinh phục: “Cái này từ đâu ra vậy? Thứ này ba còn chưa từng ăn qua bao giờ!”
“Kh biết, trai mang về đ ạ.” Tiêu Khả Tình bình tĩnh cười nói.
Tiêu Tuấn Kiệt: “…”
Tiêu Tuấn Kiệt lập tức dở khóc dở cười: “À… cái này… là bạn bè tặng một ít, cũng kh biết l từ đâu ra.”
Tiêu Quốc Vĩ gật gật đầu.
Sau đó, cả nhà ba vừa ăn dâu tây vừa bắt đầu trò chuyện.
Ngày hôm sau, Lục Đình vẫn như cũ mang bữa sáng đến cho nhà họ Tiêu.
Tiêu Quốc Vĩ bình thản mời vào cùng ăn sáng, dù cũng kh còn m ngày cho cơ hội, chắc c sẽ mang con gái về.
Tiêu Khả Tình rửa mặt đ.á.n.h răng xong liền chào mọi : “Buổi sáng tốt lành ạ!”
Tiêu Khả Tình làm bộ như kh chuyện gì ăn bữa sáng, Lục Đình thỉnh thoảng chằm chằm Tiêu Khả Tình, đây là đến một ánh mắt cũng kh cho !
Quân nhân ăn cơm tốc độ vốn đã nh, Tiêu Quốc Vĩ đứng lên chuẩn bị thì bị con trai gọi lại: “Ba, đợi con với, con muốn đến đoàn dặn dò chút việc.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.