Xuyên Đến Thập Niên 70, Chớp Mắt Kết Hôn Với Anh Chàng Thô Kệch Ngọt Ngào
Chương 371: Chúng Ta Chỉ Chậm Một Ngày
Vẻ mặt Chu Duật Bạch càng thêm ngưng trọng.
"Em nhất định sẽ gặp nguy hiểm."
Thẩm Thanh Lê ôm lấy cánh tay Chu Duật Bạch: " chắc , cũng thể em ông trời chọn lựa, gặp chuyện gì cũng sẽ hóa hung thành cát."
Chu Duật Bạch Thẩm Thanh Lê đang an ủi , tâm trạng hề thả lỏng chút nào, dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Thanh Lê.
"Thanh Lê, hứa với , bất kể xảy chuyện gì, nhất định, nhất định đặt bản lên hàng đầu." Chu Duật Bạch chằm chằm Thẩm Thanh Lê.
"Ừm, em sẽ làm , em , các con, còn nhiều bạn bè như , cuộc đời em quý giá bao, em vô cùng, vô cùng trân trọng." Thẩm Thanh Lê trịnh trọng .
Chu Duật Bạch siết chặt vòng tay ôm cô.
Đến bao giờ bọn họ mới thể thực sự an đây.
Hai ngày tiếp theo, Thẩm Mộc Thần tìm đến cửa nữa.
Gia đình Thẩm Thanh Lê sinh hoạt như thường lệ.
Ngày thứ ba, Cố Kỳ Xuyên đến.
Lúc đến hơn chín giờ sáng.
Giờ , chỉ Thẩm Thanh Lê và Tống Tước ở nhà trông con.
thấy tiếng gõ cửa, Thẩm Thanh Lê nhanh chóng thu robot giúp việc gian.
Xem thêm: Cơ Trưởng Hoàng Gia, Cưng Vợ Đến Nghiện - Thời Ấu Nghi + Bùi Tinh Lâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tống Tước mở cửa, thấy Cố Kỳ Xuyên, cô ngẩn : "Cố đại ca, mời ."
"Chào cô, Tống Tước." Cố Kỳ Xuyên , sải bước trong.
Gặp Cố Kỳ Xuyên, Thẩm Thanh Lê chút vui mừng.
"Kỳ Xuyên ca."
"Thanh Lê." Cố Kỳ Xuyên gọi, hiện tại tách biệt Thẩm Thanh Lê và A Lê , thấy cô hạnh phúc, trong lòng sẽ chua xót, chỉ chúc phúc.
mỗi thấy cô, vẫn kìm mà nhớ đến A Lê ... cô gái ngốc nghếch , cô đang ở , cô sống .
"Hai nhóc tì , đều bé trai ?" Ánh mắt Cố Kỳ Xuyên rơi hai đứa nhỏ đang chơi giường cũi, vẻ mặt dịu dàng.
", đều bé trai." Thẩm Thanh Lê ôn tồn đáp.
Cố Kỳ Xuyên tiến lên, Đại Bảo và Nhị Bảo một chút cũng sợ lạ, thấy Cố Kỳ Xuyên đều toét miệng , còn a a ư ư trò chuyện với .
Trong lòng Cố Kỳ Xuyên dâng lên sự ấm áp, đưa tay nhẹ nhàng chọc chọc bàn tay nhỏ xíu Đại Bảo và Nhị Bảo, chọc cho hai đứa trẻ khanh khách.
"Bọn nhỏ trông ngoan."
", ăn no thì quấy , việc gì thì hai đứa tự chơi với , dễ trông." Thẩm Thanh Lê ôn tồn .
Nhắc đến con cái, cô luôn dịu dàng.
Hai câu câu chăng trò chuyện một lúc.
Đại Bảo và Nhị Bảo buồn ngủ.
"Kỳ Xuyên ca, một lát, em cho bọn nhỏ bú."
"Ừ, em mau ." Cố Kỳ Xuyên vội vàng .
Tống Tước và Thẩm Thanh Lê mỗi bế một đứa phòng ngủ.
Ăn uống no say, hai nhóc tì nhanh ngủ .
Tống Tước ở trong phòng trông con.
Thẩm Thanh Lê một , cô đối diện Cố Kỳ Xuyên.
"Kỳ Xuyên ca, Thẩm Mộc Thần bảo tới ?"
Cố Kỳ Xuyên gật đầu: "Thẩm bá phụ hòa giải mối quan hệ giữa ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/xuyen-den-thap-nien-70-chop-mat-ket-hon-voi--chang-tho-kech-ngot-ngao/chuong-371-chung--chi-cham-mot-ngay.html.]
"Em thể cảm nhận chúng em đều tha thứ cho bọn họ." Thẩm Thanh Lê .
"Chúng em" mà cô , cô và A Lê.
Hốc mắt Cố Kỳ Xuyên nóng lên: "Em, em thể cảm nhận A Lê."
"Em thể cảm nhận cảm xúc cô , oán hận, bi phẫn, đau lòng." Thẩm Thanh Lê tổng kết .
Cố Kỳ Xuyên bỗng nhiên thẳng dậy: " cũng , thể tha thứ cho bọn họ."
"Cho dù khi Thẩm bá mẫu an bài cho A Lê, hoặc , bà cho A Lê bà tìm Thẩm bá phụ cũng , ít nhất A Lê chịu nỗi đau mất ."
"Bà sợ sự kích thích mãnh liệt như sẽ khiến A Lê xảy chuyện !"
Cố Kỳ Xuyên càng nghĩ càng phẫn nộ, bỗng nhiên ý thức điều gì đó.
Thẩm Thanh Lê cũng nghĩ tới.
Bạn thể thích: Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" tìm Thẩm bá phụ, chuyện nhất định chân tướng, điều công bằng với A Lê!" Cố Kỳ Xuyên xong liền ngoài.
"Em cùng , em ở ngoài cửa, em cũng thử." Thẩm Thanh Lê .
"." Cố Kỳ Xuyên đáp lời.
Thẩm Thanh Lê phòng tìm Tống Tước, thuận tiện thả hai robot giúp việc .
Nhà khách, phòng Thẩm Mộc Thần.
Cố Kỳ Xuyên cửa, Thẩm Thanh Lê ở ngoài cửa.
Cách một cánh cửa, Thẩm Thanh Lê thể rõ ràng cuộc đối thoại bên trong.
"Kỳ Xuyên, vất vả ." Thẩm Mộc Thần rót cho Cố Kỳ Xuyên một ly nước.
"Thẩm bá phụ, cháu năm đó tại bác đồng ý để bá mẫu bỏ A Lê." Cố Kỳ Xuyên vòng vo, trực tiếp hỏi.
"Lúc đó bác..." Thẩm Mộc Thần còn đang tìm lý do.
"Thẩm bá phụ, cháu làm nghề gì bác cũng , lúc bác dối ánh mắt lảng tránh, dám cháu, tốc độ cũng nhanh hơn bình thường một chút, những chi tiết , cháu đều thể nhận ." Cố Kỳ Xuyên ngắt lời Thẩm Mộc Thần.
"Bác cho cháu sự thật ?" Cố Kỳ Xuyên chằm chằm Thẩm Mộc Thần.
"Nếu bá mẫu rời , A Lê năm đó cũng sẽ gia đình Lý Thu Thu tính kế gả cho Duật Bạch."
"Duật Bạch hiện tại thì một tồi. bác trông như thế nào ?"
Thẩm Mộc Thần kinh ngạc Cố Kỳ Xuyên, ông gặp Chu Duật Bạch, đứa trẻ qua , tuy rằng ở bộ đội chịu uất ức, hiện tại đều .
"Năm đó, mặt một vết sẹo dài, ngay cả quả phụ cũng gả cho , A Lê gả cho mấy ngày, suýt chút nữa kế Duật Bạch đ.á.n.h c.h.ế.t, nếu cháu vặn xuống nông thôn ở bên đó bắt gặp, thể bác còn gặp A Lê nữa ."
Hốc mắt Thẩm Mộc Thần đau lòng đến đỏ hoe, con gái bảo bối ông, mà chịu nhiều khổ cực như .
"Gia đình Lý Thu Thu đối xử với A Lê , A Lê cũng ép gả chồng, Thẩm bá phụ, tình cảm giữa cháu và A Lê, bác rõ nhất, hại trong chuyện chỉ A Lê, còn cháu."
"Chúng cháu chỉ chậm một ngày, lúc cháu đến, cô mới lĩnh chứng. Thẩm bá phụ, một ngày, chỉ chậm một ngày thôi mà."
"A Lê kết hôn sinh con , cả đời cháu sẽ yêu ai nữa, cháu định cô độc cả đời, vì thế, cháu nguyên nhân thực sự, bác thể cho cháu ."
Cố Kỳ Xuyên xúc động , nhớ tới cô gái yêu thương, hốc mắt đỏ hoe, giọng cũng chút run rẩy.
Thẩm Mộc Thần đau khổ nhắm mắt , sự rời Lý Tuyết, rốt cuộc hại hai trẻ tuổi, bà ở đó, Lý Thu Thu bọn họ dù thế nào cũng thể ép A Lê gả chồng.
Hồi lâu , Thẩm Mộc Thần mới nghẹn ngào mở miệng.
"Tuyết Nhi với bác, A Lê mất , bà cũng ở nữa, đến bên cạnh bác, bác chỉ thể đồng ý, bác sắp xếp đồng chí phối hợp với bà giả c.h.ế.t thoát , đến căn cứ thí nghiệm."
" đó, lúc bác phát hiện , còn kịp nữa , căn cứ nơi đến đến , cho nên bác mới liều mạng nỗ lực, bác chỉ sớm ngoài một chút, gặp A Lê."
"Bác xin con bé."
Đôi mắt Cố Kỳ Xuyên đỏ ngầu: "Thẩm bá mẫu, mong A Lê c.h.ế.t , tình trạng cơ thể đó cô , chịu đựng nỗi đau mất , thật sự chắc thể vượt qua ."
"Cho dù vượt qua , bà gia đình Lý Thu Thu nhất định sẽ hành hạ A Lê, bà A Lê chịu nổi."
"Thẩm bá mẫu, , A Lê c.h.ế.t..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.