Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 247:
Bùi Minh Tuyên vô cớ bị huých một cái, tủi thân sang vợ. Ông nói là kh quan trọng đâu? Vừa nãy bà cũng sốt ruột đ thôi. Hơn nữa, nghe con trai kh cho bà đến, mặt vợ rõ ràng lộ vẻ cô đơn, đây chẳng là muốn chống lưng cho bà ? Ai ngờ, cái thằng nhóc thối này lại biết suy nghĩ cho khác.
Giờ thì hay , cuối cùng lại thành ngoài cuộc.
"Vậy đợi sau khi chuyến thử bay kết thúc, mẹ đến thăm được kh?" Bà Tống Trinh hỏi dò ý con trai.
"Dạ được ạ."
"Vậy trước đó, mẹ và bố thể gọi ện nói chuyện với Dương Dương được kh?"
"Chuyện này con về hỏi ý Dương Dương một tiếng đã ạ."
Bùi Minh Tuyên: "?? Còn thương lượng nữa ? Thằng con trai này của đúng là vô dụng, sợ 'đối tượng' của đến mức này ?"
Ông vừa định mở miệng thì bị vợ trừng mắt , lập tức ngậm chặt miệng lại, hoàn toàn quên béng rằng cái "nết" sợ vợ này lẽ là di truyền .
"Được , Tiểu Từ con cứ nói với Dương Dương một tiếng trước. Những thứ con cần, chiều nay mẹ sẽ đích thân đến cửa hàng Hữu Nghị mua cho con."
Sau khi cúp ện thoại, hai vợ chồng vẫn ngồi thất thần trong phòng khách hồi lâu, chưa hoàn hồn. Dì Triệu mang hai cốc nước đến cho hai . Bà Tống Trinh uống một ngụm, thở dài đầy mãn nguyện: "Ông Bùi này, nói xem Tiểu Từ nhà lại cái bản lĩnh trời ơi đất hỡi thế nhỉ? Kh tìm thì thôi, chứ một khi đã tìm thì lại tìm được một cô gái xuất chúng đến vậy, thật sự kh dám tin nổi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thực ra, năm đó, khi vợ chồng Giáo sư Phương đến, bà Tống Trinh vừa nghe đến tên cô gái nhỏ đã lập tức muốn mai mối cho đứa con trai "kh nên thân" của . Thế nhưng, sau đó th Giáo sư Phương yêu thương con gái đến vậy, bà lại chẳng dám nói ra, chỉ sợ đứa con trai chẳng ra đâu vào đâu của kh xứng đáng.
Nào ngờ, cuối cùng cái thằng con "kh nên thân" lại tự theo đuổi được ta mới hay chứ!
Bùi Minh Tuyên cũng kh thể tin nổi. Thật ra mà nói, hai đứa con đầu đều kh làm bận tâm, ngay cả đứa thứ ba tuy trong c việc kh gì đáng lo, nhưng tính cách nó lại... khó chiều lòng .
Ông nhớ cô bé nhà họ Phương được nuôi dưỡng cẩn thận, liệu thể chịu nổi tính cách của nó kh?
Đây cũng là ều mà Tống Trinh lo lắng. Bà vừa hỏi làm thế nào để theo đuổi được cô bé kia, nhưng cái thằng con này chẳng chịu nói gì, thật khiến ta lo sốt vó. Bây giờ lại kh thể ngay được, lòng Tống Trinh cứ thấp thỏm kh yên, sợ rằng sẽ ngày xuất hiện một ưu tú hơn, khiến con trai bà bị "lép vế".
Bên phía Phương Tri Thư cũng gọi ện cho bố mẹ, nhưng chuyện của Dương Dương, kh nói thẳng với bố mẹ ngay. Thay vào đó, hẹn chiều nay sẽ dẫn em gái đến gọi ện báo tin cho hai .
Điện thoại là Phương Tuấn Kh nghe máy. Nghe th con cả nói chuyện bí ẩn vậy thì bật cười: "M đứa nhỏ này rốt cuộc đang bày trò gì đây?"
Chu Thừa Khang vào cửa thì th Phương Tuấn Kh cười rạng rỡ: "Ông Phương, chuyện gì vui vậy?"
Phương Tuấn Kh lắc đầu: "Vừa nãy con cả gọi ện cho , bảo chiều gọi luôn cả con dâu của đến, nói là chuyện vui muốn báo."
Nói chuyện thần bí như vậy, cũng kh biết là chuyện vui gì.
Chu Thừa Khang th nụ cười trên mặt bạn già. Đã hai năm trôi qua kể từ cái chuyện ngày đó, giờ đây bạn già đã là phụ trách việc tuyển chọn "lớp thiếu niên", lại còn chỉ thị đặc biệt từ vị thủ trưởng năm xưa, kh còn lo bị liên lụy bởi những chuyện vớ vẩn. Ông đã l lại vẻ nho nhã, th cao như thuở trước. Nay sức khỏe của Dương Dương cũng đã ổn định, con cả thì kết hôn lại con, trên mặt càng rạng rỡ biết bao nụ cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.