Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí

Chương 26:

Chương trước Chương sau

“Xin chính ủy cứ yên tâm, luôn ghi nhớ sứ mệnh của .” Phương Tri Thư ký tên vào tài liệu, nghiêm túc cam đoan. kh chỉ là con trai của cha mẹ, mà còn là lính bảo vệ biên cương của Tổ quốc, dù thế nào nữa, cũng sẽ kh l chuyện này ra làm trò đùa.

Nếu thực sự là vậy, ta kh chỉ phụ lòng bộ quân phục trên , phụ bạc c ơn dạy dỗ của cha mẹ, mà còn lỗi với sự bồi dưỡng của tổ quốc.

Chính ủy Trương hài lòng với Phương Tri Thư. Kh chỉ ta, mà ngay cả vị thủ trưởng cũ của căn cứ cũng quý mến . Trước đây, hai từng nói rằng sau này Phương Tri Thư thể sẽ trở thành chỉ huy trẻ tuổi nhất.

Chỉ là gần đây nhà họ Phương xảy ra một số chuyện, lo rằng th niên này kh kiềm chế được tính tình của .

Nhưng nghĩ lại thì th đã lo xa . Nếu là tính tình của Phương Tri Lễ thì đúng là khó nói, nhưng Phương Tri Thư lại là tướng tài bẩm sinh, nói ta văn võ song toàn, trí dũng song toàn cũng kh hề quá lời.

tin tưởng .” Chính ủy Trương khẳng định giơ tay vỗ vai : “ nghe nói nhiều giáo viên của trường Nam Đại đã phương Bắc, cha mẹ lẽ cũng sẽ ở đó.”

Phương Tri Thư kh hiểu hết ý của chính ủy Trương, nhưng tự đoán ngay ra được, ánh mắt kiên định lại chính ủy Trương.

Chính ủy Trương th chẳng còn gì để nói thêm, th niên này quả là th minh, ho khan hai tiếng, giải thích thêm một lời: “Vị thủ trưởng cũ là phương Bắc, trước đây nhiều binh lính dưới quyền hiện nay đều đang đồn trú ở phương Bắc.” Chẳng cần nhiều lời, Phương Tri Thư tự khắc đã tường tỏ.

“Cháu cảm ơn chính ủy Trương, cháu cảm ơn thủ trưởng ạ.”

Em gái thể bình an đến Tây Bắc, chuyện của cha mẹ cũng đã tin tức khả quan, hai em nhà họ Phương ra khỏi đó, lòng đều nhẹ nhõm hẳn. Tiếp theo, cứ thế yên tâm chờ đợi em gái đến là xong.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Kh biết em gái đã đến Thành Đô chưa nhỉ? Bùi Từ tìm được nhà ngoại của dì Tuệ Trân kh?

Bên phía Phương Tri Ý, cuối cùng tàu cũng dừng lại, nhưng chỉ là tạm dừng chưa hẳn. Cô đã th ném xuống m túi hành lý, sau đó là từng bóng thoăn thoắt nhảy bổ xuống từ cửa sổ toa tàu.

Giá như là ngày trước thì cô chẳng ngại gì, nhưng giờ đây... ừm, chỉ còn biết đứng mà thôi.

cả!”

Đang lúc Phương Tri Ý ngẩn thì bên cạnh vang lên một giọng nói mừng rỡ pha chút kinh ngạc. Cô ngẩng đầu lên thì th dì Tuệ Trân kh ngừng vẫy tay về phía cửa sổ.

Hòa và Linh cũng vỡ òa phấn khích, cất tiếng gọi oang oang: “Chú, chú ơi, chúng cháu ở đây!”

nh, một đàn tầm thước, vạm vỡ chen chúc qua đám đến bên cửa sổ của họ.

đàn trai ruột của Lưu Tuệ Trân, Lưu Vĩnh Thành, tr gần năm mươi tuổi, mặc một bộ đồ c nhân bằng vải x bạc màu, một đôi giày vải b màu đen do chính tay may vá.

Nghe th tiếng của em gái và m đứa cháu, vui vẻ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng: “Tiểu Trân, Linh Linh, A Sinh, đây là Dương Dương kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...