Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 40:
Hóa ra cô bé cần được bồi bổ đến vậy? Vậy mà lại sắp biên cương, ai sẽ chăm sóc cô đây? Bùi Từ nghĩ đến cả nhà họ Phương, bận rộn đến nỗi khi còn chẳng về nhà ăn cơm, còn Phương Tri Lễ thì nấu nướng dở tệ, ngay cả chó cũng lắc đầu chê.
bất giác hỏi dì Tuệ Trân: “Dì ơi, món c hầm này cầu kỳ lắm kh ạ?” Trước đây cũng từng học được một vài món cơ bản từ mẹ, hầm c chắc cũng kh đến nỗi khó.
“Kh cầu kỳ đâu cháu.”
“Vậy cháu xin theo dì Tuệ Trân học hỏi, sau này về nhà cũng tự hầm để uống.”
Lưu Tuệ Trân cười tủm tỉm đáp: “Được chứ.”
Nghĩ đến con gái và những lính lái máy bay như Bùi Từ đều vất vả, bà Lưu nhiệt tình nói thêm: “Tiểu đồng chí Bùi muốn học thì cứ để dì dạy cho, dì hầm c ngon lắm đ.”
Bùi Từ cười vui vẻ đáp lời, bảo rằng ngày mai tan làm sẽ bắt đầu học, muốn tr thủ học thêm vài món trước khi lên đường.
“Được thôi.”
“Đợi cháu học xong, sau này biên cương hầm được món nào ngon, cũng mời Dương Dương đến cùng uống nhé.”
Phương Tri Ý kh hiểu câu chuyện lại chuyển sang , nghĩ bụng thôi thì đã về , kh nên làm phiền thêm, phi c chắc là mệt lắm, nên vội vàng nói: “Kh… kh cần đâu, cháu cũng biết hầm mà.”
Lưu Tuệ Trân nghe Phương Tri Ý nói vậy, giọng bà thêm m phần tự hào: “Đúng đó, Dương Dương nhà dì nấu ăn, hầm c đều ngon lành.” Trước đây bà chỉ biết Dương Dương thường giúp đỡ chị dâu, kh ngờ cô bé lại khéo léo đến thế.
Bùi Từ “Ồ” một tiếng. Cô bé này đúng là chút kín đáo, rõ ràng đã hỏi han mãi mà cô cứ nhất quyết kh hé răng nửa lời, cứ như sợ sau này kh còn nhớ mặt nữa vậy, nhất thời th hơi buồn buồn, đúng là cô bé vô tình.
“Vậy thì Dương Dương hầm xong, nhớ gọi đến ăn nhé.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phương Tri Ý nhất thời chút ngây , khó hiểu Bùi Từ. Vừa nãy kh nói muốn tự học hay ?
“Kh cho ăn à?”
“… Kh .”
Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nghe vào tai dễ chịu, chỉ là hai má cô ửng hồng, đôi mắt hạnh long l nước, lại chút ấm ức như bị ép buộc.
“Kh gì?” Mặc dù cô bé ra vẻ đáng thương, nhưng Bùi Từ biết cô bé chính kiến, sợ rằng cô về nhà trai ruột sẽ thực sự quên mất , thế nên cứ tiếp tục gặng hỏi.
Lúc này dì Tuệ Trân và những khác đều đang bận rộn xới thêm cơm, cũng kh để ý đến cuộc đối thoại của hai , còn tưởng họ đang làm quen thân với nhau.
Phương Tri Ý cũng kh rõ tại Bùi Từ lại thích ăn đến vậy, nghĩ bụng cũng sẽ đưa một chuyến, ăn vài bữa cơm cũng đâu .
“Kh kh cho ăn.”
“Em là ai?”
“… Bùi Từ.”
Bùi Từ nghe cô bé cuối cùng cũng chịu gọi tên , đầu lưỡi kh nhịn được chạm vào vòm miệng, bật cười thành tiếng. Muốn cô bé gọi một tiếng trai thật là khó khăn làm .
“Vậy Dương Dương nhớ lời nói đó nhé, nói dối là sẽ bị sói bắt đ, biên cương nhiều sói hung ác!”
Phương Tri Ý: …???
Chưa có bình luận nào cho chương này.