Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 552:
Nhắc đến em gái, Tiểu Lưu cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm vui: "Dạ vâng, em gái cháu năm nay sáu tuổi ạ."
" và em gái đối đãi với nhau tốt chứ?"
Tiểu Lưu nghe xong liền tự hào khoe: "Dạ tốt lắm ạ, em gái cháu chỉ thích cháu nhất, ở nhà toàn là cháu chải tóc cho em ."
"Xem ra hiểu tâm lý các cô bé tuổi này nhỉ."
"Thủ trưởng, định mua quà cho cháu gái kh ạ?" Là một cảnh vệ tâm lý, Tiểu Lưu dù nghe chưa rõ nhưng đã đoán ngay ra ý thủ trưởng.
" đó, Tiểu Lưu gợi ý gì kh?" Chuyện mua quà cho cháu gái thì Bùi Minh Tuyên chẳng gì giữ kẽ, mỉm cười hỏi cận vệ.
"Được, vậy thì lái xe ."
Quả thật, Tiểu Lưu am hiểu sở thích của các cô bé mới lớn.
Đây là lần đầu tiên Bùi Minh Tuyên mua sắm tại trung tâm thương mại. Với chính sách mở cửa kinh tế, thu hút vốn ngoại những năm gần đây, Bắc Kinh đã đổi thay nhiều. Hàng hóa trước kia ở các cửa hàng mậu dịch đơn ệu bao nhiêu thì nay ở trung tâm thương mại lại phong phú b nhiêu.
Thế nhưng Tiểu Lưu lại bảo những thứ ở đây vẫn chưa đủ bắt mắt, ta biết một khu chợ, nơi đồ đạc mới thực sự rực rỡ sắc màu, đặc biệt là đồ dành cho các cô bé, nhiều đến hoa cả mắt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kể từ khi vợ c tác ở biên cương để chăm sóc cháu gái, Bùi Minh Tuyên chỉ qu quẩn giữa cơ quan và nhà. Làm biết được còn những nơi buôn bán tấp nập, hàng hóa đủ đầy như thế này? Nghe Tiểu Lưu kể hay ho, bèn để dẫn đường.
Đến nơi, Bùi Minh Tuyên mới thật sự ngỡ ngàng. Quả đúng là một thế giới khác! Sau những năm tám mươi, cấp trên đã ban hành chính sách mở cửa nền kinh tế, thời đại kinh tế kế hoạch đã hoàn toàn khép lại. Năm ngoái, chính sách kinh tế chợ đêm cùng chế độ khoán tư nhân đã được đưa vào áp dụng.
Giờ đây, thị trường càng khuyến khích dân tích cực tham gia vào các hoạt động kinh tế. Là một trong những nơi thí ểm, khu chợ này quả thật náo nhiệt kh kể xiết.
Bùi Minh Tuyên rảo bước đến một sạp hàng chuyên bán kẹp tóc, dây buộc tóc. những chiếc kẹp tóc muôn hình vạn trạng treo lủng lẳng trên giá, chút kh nỡ rời mắt.
Ông chủ là một trai trẻ mặc chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt, vừa th Bùi Minh Tuyên trong bộ quân phục, liền nh nhảu tiến đến: "Quân... đồng chí quân nhân!" Ban đầu ta định buột miệng gọi "quân gia" theo kiểu cũ, nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của vị thủ trưởng, ta vội vàng sửa lại.
"Cái kẹp tóc này bán giá bao nhiêu?" Bùi Minh Tuyên hỏi.
"Ông muốn mua chiếc kẹp tóc này ? nói cho hay, đây là kiểu dáng mới nhất từ tận thành phố bên kia mang về đ..." trai trẻ nói một thôi một hồi, giơ năm ngón tay ra trước mặt Bùi Minh Tuyên. Bôn ba buôn bán m năm trời, ta cũng luyện được con mắt tinh tường, nhận ra đàn trước mặt chắc c là một vị lão thủ trưởng, bụng bảo dạ như thì đâu thiếu tiền.
"Năm hào ?" Bùi Minh Tuyên hỏi lại, giọng nghi hoặc.
trai trẻ: ??? Chẳng lẽ đã đoán sai ?
"Đồng chí quân nhân, đúng là biết đùa. Năm hào thì mua được cái gì chứ? là năm tệ chứ ạ!"
Năm tệ ư? Kh Bùi Minh Tuyên xót tiền, nhưng năm tệ cho một chiếc kẹp tóc nhỏ này ? Trong khi bình thường một tháng chỉ kiếm được chừng ba bốn chục tệ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.