Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 565:
Vừa , Trần Duy Đống đã kể sơ qua về những lời lẽ của Trương Nhân Nhân, khiến những khác đã sớm tức giận đến đỏ bừng mặt mũi. Làm đội trưởng Bùi Từ thể kh xót binh sĩ của được cơ chứ?
Dù bình thường binh sĩ phạm lỗi đều chịu phạt nghiêm khắc, huấn luyện cũng kh hề nương tay, nhưng giờ đây, th binh lính của bị khác bắt nạt, ều đó còn khiến khó chịu hơn cả bị đánh.
"Thưa chính ủy Phùng, bữa cơm này chúng xin phép kh dùng nữa. E rằng bây giờ mọi cũng chẳng còn tâm trạng nào để ăn uống. Xin cảm ơn lòng tốt của ." Nếu kh vì thân phận cấp dưới, Bùi Từ thực sự muốn nói thẳng: " nên lo liệu chuyện nhà cho xong , còn tâm trí đâu mà mời cơm chứ? Chúng tức đến no bụng !"
Nhưng vì nghĩ đến gia đình, vẫn nhún nhường hơn khác. Lời nói này cũng coi như giữ lại chút thể diện cho cả đôi bên.
Phùng Thừa Nghĩa biết rõ, nếu hôm nay họ cứ thế bỏ , e rằng chuyện này sẽ kh đơn giản như vậy. Ông tin vào nhân cách của Bùi Từ, nhưng thực sự thì chuyện này là do vợ gây ra. Ông thực lòng muốn thay mặt mọi xin lỗi.
Đương nhiên, cũng muốn cầu xin mọi tha thứ cho Trương Nhân Nhân. Dù thì Trương Nhân Nhân cũng là vợ . Với mối quan hệ này, hôm nay Trương Nhân Nhân gây ra chuyện tày đình gì nữa, thì tất thảy đều liên quan đến . Dù tức giận đến m, cũng cố gắng xoa dịu mọi trước đã.
Về chuyện của Trương Nhân Nhân, chỉ thể an ủi Bùi Từ và những khác trước, sau đó mới xử lý riêng. Dù cũng là đầu ấp tay gối với , lẽ nào lại thể lôi cô ta ra ngoài mà vạch mặt, mà c khai xử lý? Đến lúc đó, mất mặt nhất vẫn là chính thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tiểu Bùi à, nể mặt một chút ."
Thể diện với thể diện, đến giờ vẫn chỉ lặp lặp lại hai từ thể diện! Bùi Từ kh khỏi cảm th bực bội. Nếu như vừa còn thể kiềm chế bản tính nóng nảy, cố giữ thể diện cho ta, thì giờ đây, nghe Phùng Thừa Nghĩa nói m câu mà câu nào cũng xoay qu cái gọi là thể diện, th thật nực cười. Ông ta muốn giữ thể diện, lẽ nào những em trong đội bay của nuốt cục tức này ?
Vốn dĩ bản thân kh là tính tình ôn hòa. Cũng là nhờ vợ con , mới dần dần trở nên ềm đạm hơn, mới thể kiềm chế được cái tính khí nóng như lửa của .
“Chính ủy Phùng, tuy kh rõ ‘thể diện’ là gì, nhưng biết hôm nay là mời chúng đến dùng bữa. Vậy mà phu nhân của lại bu lời chúng kh xứng, e rằng kh tài nào hiểu nổi cái lẽ ‘xứng hay kh xứng’ này.”
“Nếu phu nhân của muốn mượn chúng làm đòn bẩy để nâng tầm , thì e rằng bữa cơm này đã mời nhầm . Đội bay của chúng , muôn đời kh là bậc thang cho ai giẫm lên.” Lời lẽ này ít nhiều cũng phần liên đới đến Chính ủy Phùng, dẫu thì vốn kh hề ý nghĩ như vậy.
Nhưng mọi chuyện đều do Trương Nhân Nhân gây ra, khó trách Bùi Từ lại nổi trận lôi đình.
Dứt lời, Bùi Từ nhắc lại với Chính ủy Phùng những gì Phùng Gia đã thốt ra với con gái : “Thưa Chính ủy Phùng, hiểu rõ nhân cách của , chắc c kh thể nói hay làm ra những ều như vậy. Nhưng e rằng những suy nghĩ lệch lạc của trong gia đình cũng ít nhiều ảnh hưởng đến . Bữa cơm này, chúng xin phép kh dùng nữa. Chính ủy Phùng vẫn nên lo liệu chuyện nhà cửa cho ổn thỏa trước đã.” Dù là với tư cách một cha hay một đội trưởng, Bùi Từ đều đủ lý do để phẫn nộ.
Cũng vì thân phận , đã cố nén cơn tức giận này lại, dĩ nhiên lời lẽ cũng chẳng thể dịu dàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.