Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 576:
"Em còn nhớ m năm về trước, lúc em và Đại đội trưởng Bùi mới chuyển c tác đến đây, ở Tổ Khí động một cô gái chuyên phụ trách ghi chép số liệu kh?"
" chứ chị, hình như cô họ Trần thì ?"
"Đúng , chính là cô đó." Chị Từ gật đầu xác nhận.
"Tiểu Trần giờ ra ?" Phương Tri Ý bỗng nhớ lại, thuở khi cô mới đến đây, cô gái đó cũng chỉ là một tân binh vừa tốt nghiệp, tuổi đời còn trẻ, nên ở cái nơi căn cứ xa xôi này, ai n đều tận tình chăm sóc cô.
Cô gái nhỏ cũng khá hoạt bát, nhưng vì trình độ văn hóa hạn nên chỉ thể đảm nhiệm một số c việc ghi chép sổ sách đơn giản. Hồi đó, các vị lãnh đạo căn cứ th cô làm việc cẩn thận, lại chăm chỉ, định sang năm sẽ giới thiệu cô lên học tại trường đại học c n binh.
Chắc bây giờ cô cũng đã tốt nghiệp chứ nhỉ?
"Lúc trước, Thủ trưởng căn cứ của chúng ta chẳng đã viết thư giới thiệu để cô học đại học c n binh ? Thế nhưng, cô gái đó lại kh . Cô bảo nhà nói học hành kh tác dụng gì, kh bằng cứ ở đây kiếm thêm m năm tiền lương. Sau này cô kết hôn, l một c nhân của nhà máy thép trong huyện. Năm ngoái sinh một đứa con, là con gái. Mẹ chồng cô tức muốn chết, cứ giục giã cô sinh bằng được con trai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-my-nhan-om-yeu-ga-cho-quan-nhan-soai-khi/chuong-576.html.]
"Thế nhưng, cô cũng biết rõ rằng bây giờ chúng ta, những c việc chính thức, đều được khuyến khích sinh một con. Cô nói với mẹ chồng rằng nếu sinh thêm thì sẽ mất việc, kh chỉ riêng cô mà cả chồng cô cũng bị ảnh hưởng. Nhưng mẹ chồng cô vẫn kh từ bỏ, một mực bắt cô về quê chồng lẩn trốn để sinh. Bà ta nói, ở những vùng núi sâu rừng già đó, nhà nào mà chẳng sinh m đứa, đâu ai quản chuyện này."
"Cô gái đúng là hồ đồ thật, thế mà lại liều lĩnh chạy về căn cứ đề xuất với lãnh đạo chuyện 'bán' suất c việc của cho khác. Năm đó cô may mắn lắm mới được vào làm, vì căn cứ trưng dụng nơi ở của gia đình cô nên mới cơ hội sắp xếp cho những văn hóa như cô đến làm việc. Chứ bây giờ, căn cứ đâu còn cần chỉ tốt nghiệp cấp hai nữa. Ấy vậy mà, lãnh đạo của cô lại nghĩ đến chuyện cô cũng đã gắn bó với căn cứ m năm, nên đã tính toán một khoản tiền, coi như tiền lương sau này của cô giao cho cô. Còn vị trí đó thì để trống."
"Khoản tiền đó, tính ra thì cũng tương đương với số tiền bán suất c việc cho khác. Cô cầm tiền về nhà, chúng cứ ngỡ cô sẽ ở nhà chăm sóc con nhỏ hoặc lo việc khác. Nào ngờ, cô gái hồ đồ này lại mang thai thêm một đứa nữa. Để bảo toàn c việc cho chồng, cô đành nghe lời mẹ chồng mà lẩn trốn về quê chồng sinh con."
"Nào ngờ nửa đường xảy ra chuyện, chiếc xe buýt định vào sâu trong núi thì gặp tai nạn, lật xuống vực. Cô và đứa bé trong bụng đều mất. Điều đáng tức nhất là cô mới được nửa năm, thì đàn kia đã cưới vợ mới, nghe nói còn tin vui. Mẹ chồng cô ta thì khoe khoang khắp phố huyện, nói là sẽ sinh con trai. Đồng nghiệp chúng ta gặp đôi lần, về kể lại mà ai n đều bức xúc khôn nguôi, thầm trách cô gái đó quá hồ đồ."
lẽ vì chị Từ từng chịu sự thiên vị như vậy, nên nhắc đến chuyện này chị càng thêm giận dữ.
Phương Tri Ý thở dài, nhớ lại thuở đó cô gái từng hỏi cô nhiều ều, còn nói ngưỡng mộ cô, mong sau này cũng được như cô. Ai ngờ, số phận lại nghiệt ngã đến vậy...
Chỉ còn lại những tiếng thở dài và niềm tiếc nuối khôn nguôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.