Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí

Chương 697:

Chương trước Chương sau

Bùi Châu phì cười bạn học của , thầm nghĩ hôm nay này lại trở nên kỳ quái thế, trước giờ ta hỏi han kiểu này đâu. "Kh chỉ vậy, Tịch Kính à, hình như chưa bao giờ chịu thẳng vào bản thân . Cả lúc nào cũng cứ sáng bừng cả lên."

"Con gái đều thích kiểu này ?" hỏi.

Bùi Châu: "... à, tuy chúng ta tài cán nhưng cũng chưa đến mức độ đó đâu. biết trên đời này bao nhiêu phụ nữ kh hả? Nếu đều thích hết thì những khác còn sống thế nào đây?"

" kh ý đó. Ý là, dễ được lòng con gái kh? nghĩ con gái sẽ kh thích mẫu như chứ?"

"Cũng kh cần tự hạ thấp như thế. Chỉ là một số hành vi của khiến một số kh thể nào chấp nhận được."

"Hành vi gì?"

Bùi Châu hiếm khi th em tốt của lại vẻ bạo dạn đến thế, kh thể kh chỉ rõ cho ta. Mãi một lúc mới chợt bừng tỉnh: "Lão Tịch, chuyện gì khuất tất à? Mau khai thật xem đã để ý cô nào kh?"

"." Tịch Kính kh hề giấu giếm, song lại chẳng đả động gì đến Bùi Lạc Hi, em gái của Bùi Châu.

Bùi Châu lập tức sáng mắt lên, Tịch Kính trong lòng ư? Chuyện này còn khiến ta phấn khởi hơn cả tin chứng khoán đại tg: "Mau nói xem là ai? quen kh? Cô gái đó là trong nước hay nước ngoài? Kh gặp ở Cảng Thành lần trước chứ?"

Tịch Kính lắc đầu, kh chịu hé răng về thân phận của Điềm Điềm.

"Tuổi thì thể nói chứ?" Bùi Châu vẻ kín như bưng của Tịch Kính, chẳng lẽ còn thể tr giành với ta chắc?

"Hai mươi ba." Tịch Kính nói.

"Mới hai mươi ba? Tịch Kính, hay đ! Kh thích thì thôi, chứ đã ưng trẻ trung, xinh xắn ngay."

"Hôm nay kh bận rộn hẹn hò với cô à?" Lúc này Bùi Châu mới chợt vỡ lẽ, chiều nay tan sở sớm là vì hẹn với bạn gái ? thể khiến Tịch Kính bỏ cả một cuộc họp quan trọng như vậy, lòng tò mò về cô gái dâng lên tột độ.

Nhưng Tịch Kính cũng thật sự kín tiếng, tuyệt nhiên kh chịu hé lộ bất cứ th tin nào.

đành đổi chiêu để moi th tin: "Đúng , chiều nay hai rủ nhau chơi những đâu? xem phim kh? tiện thể nắm tay, hôn hít gì đó kh? Với tính cách lạnh lùng, biết kìm nén như Tịch Kính, khi gặp được thích ắt hẳn sẽ biến thành một con khác hẳn?"

Tịch Kính lắc đầu, nghe Bùi Châu nói mà kh khỏi cau mày. Gã này lần đầu hẹn hò mà lại thể bỗ bã đến thế ? Kiểu như vậy mà cũng cô gái để mắt tới ư?

"Kh ? Hai chỉ nói chuyện thôi?"

"Kh thì ?" Tịch Kính hỏi ngược lại.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bùi Châu kh nhịn được vỗ trán: ", hai yêu đương mà th bạch thế này ư? Hay là hai còn chưa... tốt nghiệp mẫu giáo?"

"Thật ra cũng kh hẳn là hẹn hò. còn chưa biết cô đã ai để ý chưa, bây giờ chỉ là tự tương tư cô mà thôi."

"Hả?" Bùi Châu ngạc nhiên Tịch Kính hỏi, kh khỏi giật giật khóe môi: "Thế mà cũng kh hỏi han gì ư?"

"Hỏi nhưng vì một số chuyện bị trì hoãn, cô vẫn chưa kịp thổ lộ."

"Thôi , Tịch Kính à, chẳng lẽ lại gặp phường lừa lọc ư?"

"Kh, cô kh ." Tịch Kính tin Điềm Điềm, thậm chí còn tin tưởng hơn cả Bùi Châu.

Bùi Châu nghe ta bảo vệ cô gái đó như vậy, càng th lo lắng kh thôi. Tính cách Tịch Kính vẫn quá đỗi ngây thơ, nếu gặp cao thủ tình trường thì chẳng sẽ khiến ta khốn đốn ?

em tốt, quyết định chỉ bảo cho ta thật cặn kẽ, để tránh ta bị ta giăng bẫy.

"Kh đâu, cô tốt, cô thực sự chỉ là bận rộn c việc thôi." Tịch Kính kh định nói với Bùi Châu rằng thích là em gái ta. Dù Điềm Điềm vẫn chưa trả lời, sợ Bùi Châu phá đám, kh vì nghi ngờ nhân phẩm của Bùi Châu.

Nếu em gái, bị em của để ý thì cũng chẳng thể nào yên tâm được.

Bùi Châu với vẻ mặt ngao ngán, xem như đã bó tay, chẳng nói thêm lời nào. biết bây giờ nói gì thì Tịch Kính cũng chẳng nghe lọt tai.

Tịch Kính th Bùi Châu vẻ giận dỗi, bèn dừng lại một thoáng mới hỏi: "Đừng vội vàng phỏng đoán về một cô gái như thế. nhớ cũng một cô em gái kh cũng hai mươi ba ?"

Lúc này Bùi Châu hoàn toàn kh chút đề phòng: "Đúng vậy, là Điềm Điềm. Lần trước ở nhà Châu Vũ đã gặp . Em gái dĩ nhiên là chẳng vấn đề gì. Con bé sẽ kh bao giờ lừa gạt ai cả, em gái ngây thơ lắm mà."

Tịch Kính gật đầu tán thành tiếp tục hỏi: "Vậy em gái đã để mắt chưa?"

"Chưa đâu, con bé vẫn còn ngây thơ lắm."

Tịch Kính đã moi được câu trả lời mong muốn từ Bùi Châu, lập tức khôi phục lại dáng vẻ nghiêm túc, quy củ thường ngày, tỏa ra khí chất của một c tử nhà giàu đích thực.

Tịch Kính sợ Bùi Châu kịp thời nhận ra bèn vội vàng bổ sung thêm một câu: "Đúng vậy, chắc hẳn cũng kh muốn ai nói ra nói vào về em gái đâu nhỉ. Đừng nói cô sẽ lừa nữa, cô kh như vậy đâu, cô thực sự tốt." Chỉ cần kh đối mặt với Điềm Điềm thì chỉ số th minh của ta hoàn toàn bình thường, thậm chí còn vượt trội hơn nhiều khác.

Quả nhiên Bùi Châu kh hề nghi ngờ. Ngược lại, th dáng vẻ Tịch Kính hoàn toàn đắm chìm vào tình yêu, Bùi Châu cũng đành chịu bó tay. Nhưng lúc này vẫn kh quên bênh vực em gái : "Em gái vốn dĩ đã là một cô gái tốt. Dựa vào đâu mà khác lại dám nói ra nói vào về em gái chứ?"

"Đúng vậy, cô tốt!" Tịch Kính trả lời một cách lộn xộn, chẳng ăn nhập vào đâu. Th Bùi Châu ăn gần hết bữa, đứng dậy nói: " về trước đây."

Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, Bùi Châu mới tự lẩm bẩm một câu: "Là cái gì mà tốt? tốt đến m thì cũng chẳng liên quan gì đến ta."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...