Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 86:
Phương Tri Ý ăn xong m quả mận do các chị dâu đưa cho thì cuối cùng cũng th trai và chị Văn Quân đến. Cô cười với m chị dâu đang ở bên vội vàng chạy đến chỗ trai.
" ơi, em và chị Văn Quân hái được nhiều nấm này."
Phương Tri Lễ nghe th giọng ệu tự hào của cô em gái, kinh ngạc hỏi: "Nh dẫn xem nào."
Sau đó, Phương Tri Lễ và Bùi Từ theo Phương Tri Ý qua thì quả nhiên th hai giỏ nấm đầy ắp. Cái giỏ này là loại mà trang trại bên kia thường dùng để hái dưa và hoa quả, một chiếc thể đựng khoảng năm mươi cân. Nấm kh nặng như vậy, thể nhẹ hơn một chút, nhưng cũng kh hề nhẹ.
Kh trách được Thái Văn Quân vội vàng quay về gọi , nhiều nấm đến thế, hai cô gái thực sự kh thể chuyển được.
Lúc này, m chị dâu th Phương Tri Lễ đến, cũng cười chào hỏi: "Đội trưởng Phương, em gái đúng là lợi hại, xem một con bé nhặt được còn nhiều hơn cả m chị em chúng cộng lại."
Lời nói của các chị dâu kh hề chút ghen tị nào, mà là những lời khen ngợi chân thành xuất phát từ đáy lòng. Biên cương đất rộng thưa, những cánh rừng th lại càng bạt ngàn, từng dải từng dải trải dài hàng m chục cây số chỉ riêng khu vực bên ngoài căn cứ.
Thật tình mà nói thì nấm cũng kh thiếu, nhưng thứ này kỳ lạ, rõ ràng là mọc trên bãi cỏ, dễ nhặt được, mải miết nửa ngày trời cũng chẳng nhặt được là bao.
Những nhà binh như họ, mùa hè cả ngày lang thang trong rừng th, nửa ngày mà nhặt được nhiều đến mức này thì đúng là hiếm , vì vậy ai n đều cảm th cô bé này thật lợi hại.
Phương Tri Lễ nghe mọi khen em gái , trong lòng cũng hãnh diện lây: "Em gái đúng là lợi hại thật, từ nhỏ đã th minh l lợi ."
Lúc này, Cô Đào và Thái Văn Quân cũng tới. Phương Tri Lễ biết vừa họ đều giúp tr em gái , nên lại bày tỏ lời cảm ơn một lần nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Đội trưởng Phương đừng khách khí làm gì, mọi đều ở chung trong một khu nhà ở cả mà, huống hồ Dương Dương ngoan." Cô Đào nói xong lại Phương Tri Ý nói: "Dương Dương, sau này thời gian rảnh thì ghé qua nhà cô chơi nhé."
Phương Tri Ý cũng ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, thưa cô."
Lúc này, Bùi Từ cúi nhấc một giỏ nấm lên, cất tiếng nói: "Chúng ta về nhà thôi, đừng làm phiền các dì bận rộn nữa."
"Đúng đúng." Phương Tri Lễ cũng gật đầu, sau đó xách giỏ nấm còn lại.
Phương Tri Ý và Thái Văn Quân lần bước theo sau hai , kh quên quay lại chào tạm biệt m chị dâu mới an tâm rời .
Th mọi rời , những khác cũng đeo giỏ vào, bắt đầu hòa vào đoàn hái nấm.
Nhưng đây cũng kh là c việc bận rộn kiếm c ểm, c việc cũng vì thế mà tùy tiện hơn nhiều, mọi tụ tập lại từng nhóm hai ba nói chuyện phiếm.
"Nhắc đến thì hai em nhà họ Phương thực sự chiều chuộng cô em gái này. Vừa th Đội trưởng Phương đ chứ, cứ hễ nhắc đến cô em gái là khuôn mặt lại rạng rỡ niềm tự hào kh thôi."
"Đúng vậy, các cô biết tham mưu Phương kh? Nghe chồng nói ngày thường giống như Diêm Vương sống vậy, kết quả là trước khi em gái ta đến còn tìm riêng chồng để hỏi chuyện."
"Tìm chồng cô làm gì thế?"
"Kh biết nhà hai cô con gái nhỏ , hỏi chồng xem đám con gái nhỏ ưa gì ngày thường. Nghe nói ga trải giường và vỏ chăn của cô em gái nhỏ đều do Phương đích thân đến cửa hàng bách hóa trong thành phố mua đ. Các cô kh th , vải hoa đó kh rẻ đâu nhé." phụ nữ nói xong thì ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Thật tình mà nói thì hồi cô còn là con gái, ngay cả bố mẹ ruột cũng kh đối xử với cô như vậy.
Bản thân phụ nữ cũng một trai cùng hai đứa em trai, nhưng vì mẹ quá đỗi thiên vị, hễ thức ăn ngon hay đồ dùng tốt là lại lén lút cất riêng cho bọn con trai. Bà nhất định đợi cô ngủ say mới mang ra cho m em trai ăn uống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.