Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 276:
Ngày thứ ba về nhà, Trình Cảnh Mặc hết nghỉ phép, quay lại đơn vị làm việc. Vu Hướng Niệm cũng bắt đầu ôn tập. Ba họ lại quay về cuộc sống như trước đây. Trình Cảnh Mặc và Tiểu Kiệt dậy sớm làm, học. Vu Hướng Niệm ngủ đến khi thức dậy bắt đầu đọc sách. Buổi chiều, cả nhà cùng ăn cơm tối, ăn xong thì dạo một lát, ai n làm việc của .
Chiều nay, Trình Cảnh Mặc tan tầm về nhà. “Vu Hướng Dương nói Hạ Th Vân rủ cuối tuần chơi, em muốn kh?” hỏi.
Vu Hướng Niệm kh chút do dự, “Đi chứ!” Cô muốn tìm hiểu kỹ hơn về Hạ Th Vân này.
“Vậy mai sẽ trả lời Vu Hướng Dương.”
Vu Hướng Niệm lại hỏi: “Ngày nào các cũng gặp Hạ Th Vân ?”
“ hiếm khi gặp. Đoàn văn c thường tập luyện ở sân vận động. Sân đó cách chúng ta khá xa.”
“Thế Vu Hướng Dương và Hạ Th Vân thường hẹn hò như thế nào?”
Trình Cảnh Mặc: “... Kh biết.”
Nh chóng đến Chủ Nhật. Tháng Năm ở Nam Thành trời đã hơi nóng. Vu Hướng Dương hẹn chơi lúc bốn giờ chiều, lẽ là để buổi sáng thời gian hẹn hò riêng với Hạ Th Vân. Nhưng như vậy cũng tốt, buổi chiều trời mát hơn, vừa lúc chơi.
Trình Cảnh Mặc đạp xe chở Vu Hướng Niệm và Tiểu Kiệt. Khi đến cổng c viên, Vu Hướng Dương và Hạ Th Vân đã chờ ở đó. Hạ Th Vân mặc một chiếc váy hoa nhỏ màu trắng, tất trắng và giày vải đen. Cách ăn mặc này phổ biến, nhưng vì cô ta xinh đẹp, nên bộ trang phục đơn giản này tr cũng đẹp. Vu Hướng Niệm luôn cảm th tết hai b.í.m tóc trước n.g.ự.c quê mùa, nhưng trên Hạ Th Vân thì lại th đẹp. Nhan sắc này, đến cả Vu Hướng Niệm là phụ nữ mà cũng xao xuyến, huống hồ là Vu Hướng Dương, một gã đàn khô khan chưa từng tiếp xúc với phụ nữ cùng tuổi, hẳn là đã mê mẩn .
ánh mắt Vu Hướng Dương Hạ Th Vân, tình cảm gần như muốn tràn ra ngoài. Vu Hướng Niệm lén lút quan sát Trình Cảnh Mặc. Đầu gỗ này, hoàn toàn là " mắt kh tròng", sắc đẹp trước mặt cũng kh khiến d.a.o động chút nào.
“Chào phó đoàn trưởng Trình, chào Niệm Niệm, hai đến .” Hạ Th Vân chủ động chào. Cô thật sự nhiệt tình!
“Ừ.” Trình Cảnh Mặc mặt kh biểu cảm gật đầu, đẩy xe đạp cất.
“ hai đến muộn thế?” Vu Hướng Dương oán giận với Trình Cảnh Mặc.
“Còn hai phút nữa mới đến bốn giờ mà.” Hạ Th Vân cười nói với Vu Hướng Dương. Khi cô ta cười, đôi mắt cong lên, thẳng vào Vu Hướng Dương, vô cùng quyến rũ. Vu Hướng Dương cô ta hai giây, tai đỏ bừng, giọng cũng dịu dàng hơn hẳn, “Vậy chúng ta vào thôi.”
Vu Hướng Niệm trong lòng chỉ một tiếng nói: Thôi ! Vu Hướng Dương đã hoàn toàn chìm vào !
“Niệm Niệm, chúng ta thôi.” Hạ Th Vân đến, khoác tay Vu Hướng Niệm, nói với Vu Hướng Dương, “Đi thôi.”
Vu Hướng Dương nghe lời cạnh cô ta. Vu Hướng Niệm kh thích kiểu thân thiết tự nhiên như thế này. Từ khi đến đây, cô cũng kết giao được vài bạn, nhưng chưa từng khoác tay ai trên đường. Hơn nữa, cô và Hạ Th Vân còn chưa là bạn bè. Đây là lần thứ ba họ gặp nhau, nói chuyện với nhau chưa đến mười câu.
Hôm nay mọi quyết định chèo thuyền. Bây giờ kh nhiều trò giải trí. Các cặp đôi hẹn hò cũng chỉ dạo c viên, xem phim, kh gì để chơi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
C viên một cái hồ nhân tạo, ở bờ hồ thể thuê thuyền. Họ năm , cần thuê hai chiếc thuyền.
“Tớ với Niệm Niệm một thuyền nhé!” Hạ Th Vân kéo tay Vu Hướng Niệm nói.
Vu Hướng Niệm: “…” Cô kh thích chèo thuyền chút nào!
Vu Hướng Dương lo lắng nói: “Một em kh chèo nổi đâu. Cô lười lắm!”
Hạ Th Vân khẽ hất cằm, vừa như làm nũng vừa như cố chấp, “Con gái bọn em chuyện riêng muốn nói!”
Vu Hướng Niệm: “…” Cô chỉ muốn đứng ngoài, xem Vu Hướng Dương bị Hạ Th Vân “cầm trịch” như thế nào.
Vu Hướng Dương Hạ Th Vân, hai giây sau đành thỏa hiệp.
Trước khi lên thuyền, Trình Cảnh Mặc dặn Vu Hướng Niệm: “Chèo kh nổi thì cứ gọi , sẽ chèo thuyền qua đón em.”
“Ừ.”
Vừa quay , cô lại bị khác túm tay. Vu Hướng Niệm quay lại. Vu Hướng Dương đang kéo tay cô, “Em đừng mà lười. Chèo một lát còn ăn được nhiều cơm!”
Vu Hướng Niệm hất tay ra, “ nói câu đó với Hạ Th Vân !”
Mỗi một thuyền. Thuyền của Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương kh lại gần nhau, luôn giữ khoảng cách khoảng hai mươi mét.
Hạ Th Vân và Vu Hướng Niệm chèo một lúc, đến giữa hồ thì cả hai cùng dừng lại, để mặc cho chiếc thuyền trôi. Hạ Th Vân nói: “Niệm Niệm, em đã giúp bọn chị, chị thật sự cảm ơn.”
Vu Hướng Niệm sửa lại lời cô , “ kh giúp hai , chỉ giúp Vu Hướng Dương thôi.”
Hạ Th Vân nghe ra ý của Vu Hướng Niệm, nhướng mày, cười nói: “Chị biết bố mẹ em kh thích chị. Chị đã đề nghị chia tay với Vu Hướng Dương .”
Vu Hướng Niệm thầm nghĩ: Ai mà biết chị đề nghị chia tay là thật hay là l lui làm tiến chứ? Nhưng ngoài miệng, cô nói: “Bố mẹ kh kh thích cô. Bố mẹ chỉ nghĩ Vu Hướng Dương còn bồng bột, chưa đủ chững chạc để lập gia đình thôi.”
Vu Hướng Niệm nghĩ, Hạ Th Vân th minh như vậy, chắc c hiểu đây chỉ là lời nói tránh, kh muốn làm mọi khó xử mà thôi.
Hạ Th Vân kh vạch trần cô. Cô ta chỉ nói: “Theo chị, Vu Hướng Dương là giỏi, chí tiến thủ. Chị thích con .”
Hạ Th Vân đang bày tỏ thái độ với Vu Hướng Niệm. Cô ta coi trọng Vu Hướng Dương, kh coi trọng gia đình họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.