Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 342:
Ngô Hiểu Mẫn ngẩng cao đầu bước ra khỏi căng-tin, Vu Hướng Niệm lập tức úp ngược hộp cơm của vào hộp cơm của . Toàn bộ đồ ăn thừa còn lại của cô đều dồn hết vào hộp cơm của Trình Cảnh Mặc.
Trình Cảnh Mặc cầm l hộp cơm của cô: “ l phần khác cho em nhé.”
“Kh ăn!” Vu Hướng Niệm bực tức nói: “Ghê tởm! Nuốt kh nổi!”
Trình Cảnh Mặc biết đã sai. Nếu năm đó kh dùng cách hẹn hò với Ngô Hiểu Mẫn để ép Vu Hướng Niệm quay về, thì sẽ kh nhiều chuyện xảy ra sau này.
nhẹ nhàng dỗ dành: “Em đang thai, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Vu Hướng Niệm kho tay trước ngực, quay mặt chỗ khác. Trình Cảnh Mặc đành l một phần cơm khác đưa cho cô: “Em mang về ký túc xá ăn nhé, đừng để bị đói.”
Ăn cơm xong, ba dạo trong sân trường một lúc. Vu Hướng Niệm đã bớt giận, cô nói ra suy nghĩ của .
“Trình Cảnh Mặc, nói xem kẻ tấn c tối qua liên quan gì đến Ngô Hiểu Mẫn kh?”
Trình Cảnh Mặc cũng suy đoán tương tự. Rốt cuộc, ở nơi này, họ chẳng quen biết ai, cũng kh đắc tội với ai, tại lại muốn g.i.ế.c ?
Nhưng Vu Hướng Niệm lại nói: “Kh đâu! Nếu liên quan đến cô ta, thì cô ta ra tay với em chứ!”
Vu Hướng Niệm hằn học nói: “Làm cô ta nỡ động đến ! Chắc c cô ta vẫn còn tơ tưởng đến đ!”
Trình Cảnh Mặc: “... Niệm Niệm, em biết trong lòng chỉ em mà.”
Vu Hướng Niệm nguýt dài.
Trình Cảnh Mặc nói tiếp: “Niệm Niệm, em cứ yên tâm học hành. Trước khi , nhất định sẽ tóm được kẻ đó.”
Trời còn chưa tối hẳn, Vu Hướng Niệm đã giục hai về.
Trình Cảnh Mặc đưa Tiểu Kiệt về phòng ngủ, còn thì một rời khỏi khách sạn.
Tối đó, Trình Cảnh Mặc một lang thang bên ngoài lâu, đến tận khuya mà chẳng chuyện gì xảy ra. thất vọng quay về khách sạn.
Vu Hướng Niệm nằm trên giường trong ký túc xá, lòng bồn chồn lo lắng cho Trình Cảnh Mặc. Cô tự hỏi liệu đêm nay xảy ra chuyện gì kh.
Một lát sau, cô lại trấn an . Trình Cảnh Mặc đã đấu trí với biết bao kẻ xấu mà chưa từng thất bại, chắc c lần này cũng kh . Cô chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân, kh trở thành gánh nặng cho là được. Nghĩ đến đây, cô chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, sau khi vệ sinh cá nhân, một đám nữ sinh trong ký túc xá rủ nhau học. Vu Hướng Niệm xách theo túi quần áo bẩn từ hôm qua, đến ểm hẹn với Trình Cảnh Mặc.
Dưới gốc cây bạch quả cổ thụ, những mầm x mới nhú lấm tấm trên cành, đàn đứng thẳng lưng. Gương mặt góc cạnh như được tạc bằng dao, ngũ quan sắc sảo. Khi th bóng dáng nhỏ n đang chạy như bay về phía , gương mặt bỗng chốc trở nên dịu dàng, trong mắt tràn đầy sự ôn nhu.
“Em đừng chạy!” Trình Cảnh Mặc bước lên hai bước, đỡ l Vu Hướng Niệm. Giọng nói đầy vẻ cưng chiều nhưng cũng bất lực: “ ở đây , em cứ thong thả thôi.”
Trình Cảnh Mặc mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cài cúc ngay ngắn đến tận cổ. Vạt áo sơ mi được sơ vin vào chiếc quần tây đen, khiến đôi chân càng thêm dài và thẳng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vu Hướng Niệm th Trình Cảnh Mặc bình an vô sự, khóe miệng vui vẻ cong lên. “ kh mặc áo khoác, cẩn thận bị cảm lạnh đ.”
“ kh lạnh.”
đã dậy sớm chạy bộ một vòng lớn, về khách sạn vệ sinh cá nhân, mới đến đây.
Trình Cảnh Mặc nhận l túi đồ trên tay Vu Hướng Niệm. “Đi thôi, th bạn em hết .”
“ ăn sáng cùng em nhé!” Vu Hướng Niệm nói, giọng vui vẻ.
Nói là ăn sáng, thật ra là căng tin mua cái bánh bao, vừa vừa ăn, ăn xong thì cũng vừa đến lớp.
“ ăn , em .”
Trình Cảnh Mặc kh muốn làm chậm trễ thời gian học của Vu Hướng Niệm, nên đã nói dối là ăn .
“Vậy lát nữa gặp nhé!”
“Ừ, thôi.”
Trình Cảnh Mặc dặn lại: “Đừng chạy, chậm thôi, thời gian vẫn còn kịp.”
Vu Hướng Niệm cười, vẫy vẫy tay. Trình Cảnh Mặc đứng tại chỗ, dõi theo bóng dáng xinh đẹp của cô cho đến khi kh còn th nữa.
Vu Hướng Niệm nào thong thả, cô bước nh đuổi theo các bạn cùng ký túc xá.
Thạch Minh Nguyệt ngưỡng mộ nói: “Vu Hướng Niệm, tớ cũng muốn l chồng!”
Vu Hướng Niệm ngạc nhiên: “Hả?”
Thạch Minh Nguyệt tiếp lời: “Chồng dậy sớm như vậy chỉ để gặp , nhưng lại đưa cho một túi quần áo bẩn, mà vẫn vui vẻ cười!”
Vu Hướng Niệm bật cười.
Tề Tĩnh kh chút khách khí phá vỡ ảo tưởng của Thạch Minh Nguyệt: “Đàn đều là ‘miệng nam mô, bụng bồ d.a.o găm’ thôi. Nghĩ đến m chú, bác, m trai qu là biết đàn như thế nào !”
Thạch Minh Nguyệt im lặng một lát, cãi lại: “Chồng của Vu Hướng Niệm kh giống đâu, ít nhất đẹp trai! Đẹp trai hơn tất cả nam sinh trong lớp chúng ta! Đặc biệt là hôm nay, mặc áo sơ mi và quần tây, cứ như c tử bột !”
Mặc dù Thạch Minh Nguyệt nói đúng, và Vu Hướng Niệm hoàn toàn đồng ý, nhưng cô nghĩ vẫn nên là thiện chí nhắc nhở Thạch Minh Nguyệt một phen:
“Thạch Minh Nguyệt, nói nhỏ thôi. Để m nam sinh trong lớp mà nghe th, sẽ mất quyền tìm bạn đời đ.”
Chiếc áo sơ mi và quần tây hôm nay Trình Cảnh Mặc mặc, là Vu Hướng Niệm đã đặt may riêng từ chỗ Vương Hồng Hương. Đó là một bộ âu phục, nhưng Trình Cảnh Mặc kh mặc áo khoác ngoài, cũng kh thắt cà vạt. Nếu kh, còn đẹp trai hơn nữa!
Thạch Minh Nguyệt vội l tay che miệng, lén lút xung qu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.