Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 545:
Vu Hướng Dương hỏi chủ nhà: "Tiền thuê một tháng bao nhiêu?"
"Mười bốn đồng một tháng."
Vu Hướng Dương mặc cả: "Bớt chút !"
Ôn Thu Ninh: "..." Vu Hướng Dương mặc cả kiểu gì mà như ra lệnh vậy, cái thái độ này, chắc là đang mặc cả kh?
Chủ nhà nói: "Cô gái này đã tới nói chuyện với m ngày nay . Đây là giá thấp nhất . cứ hỏi xung qu mà xem, chỗ nào cũng giá này cả!"
Ôn Thu Ninh lén nháy mắt ra hiệu cho Vu Hướng Dương, ý bảo chủ nhà nói thật.
Vu Hướng Dương cau mày.
Ôn Thu Ninh lại nói: "Kh vội, còn ba ngày nữa, sẽ xem thêm. Thế nào cũng căn phù hợp."
Vu Hướng Dương nghĩ thầm: thì chẳng thời gian. Hôm nay thuê được nhà, ngày mai giúp cô mua sắm đồ đạc một chút, về trường học học đây.
Vu Hướng Dương nói: "Thế này , cô ra ngoài dạo một lát, cần nói chuyện riêng với bác chủ nhà."
Ôn Thu Ninh ngẩn , nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngoài.
Chỉ khoảng năm, sáu phút sau, Vu Hướng Dương đã nói chuyện xong với chủ nhà. gọi Ôn Thu Ninh vào, hạ giọng nói: " đã nói chuyện xong với bác chủ nhà . Một tháng chỉ mười một đồng. Nhưng cô đừng nói cho ai biết nhé!"
Ôn Thu Ninh ngạc nhiên, nghi ngờ hỏi: "... dọa nạt à?" Dáng vẻ lúc nãy của đúng là hung dữ thật.
Vụ Hướng Dương sững .
Bác chủ nhà cười xua tay: "Kh , kh ! với này hợp tính, nói chuyện tâm đầu ý hợp, nên mới cho cô giá thấp như vậy thôi. Cô đừng kể cho ai nghe nhé, kh thì m chủ nhà khác lại trách phá giá thị trường mất!"
Ôn Thu Ninh mừng rỡ, nụ cười của cô lúc này thật đẹp. "Cảm ơn bác chủ nhà ạ, bác cứ yên tâm, cháu sẽ kh nói đâu."
Bác chủ nhà nói: "Tiền thuê nhà nửa năm đóng một lần, ện nước tự trả. Thuê chưa đủ nửa năm, kh hoàn lại tiền."
Ôn Thu Ninh vui vẻ l ra sáu mươi sáu đồng tiền từ chiếc cặp vải, đưa cho bác : "Bác cầm l cho."
Bác chủ nhà nhận tiền, đưa chìa khóa cho Ôn Thu Ninh, dặn dò thêm một vài ều cần lưu ý rời trước.
Ôn Thu Ninh sung sướng qu căn phòng hai vòng. Cuối cùng cô và mẹ cũng một nơi nương tựa tạm thời ở Bắc Kinh ! Căn phòng nhỏ đến mức chỉ hai vòng đã hết. Trên gương mặt cô, nụ cười rạng rỡ mà cô chưa từng , một nụ cười vui vẻ và mãn nguyện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khuôn mặt trái xoan nhỏ n của cô, đôi mắt th lãnh cong lên, nụ cười khiến Vụ Hướng Dương nhớ tới một câu thơ "Cười khi hãy còn mang mai lĩnh hương" (Tạm dịch: Cười lên còn phảng phất hương của hoa mai trắng). Ôn Thu Ninh tựa như b hoa mai, kiên cường vượt qua sương tuyết mà vẫn kh héo tàn.
Vu Hướng Dương mặt vẫn cau , nhưng trong lòng lại th vui lây.
Ôn Thu Ninh ngắm nghía đã đủ, theo Vụ Hướng Dương ra về.
"Vu Hướng Dương, vừa nãy đã nói gì với bác chủ nhà vậy?" Ngồi lên xe đạp, Ôn Thu Ninh liền hỏi.
Vu Hướng Dương chợt nhớ lại cảnh đã thỏa thuận với chủ nhà.
"Bác ơi," Vu Hướng Dương nói, tay đưa ra mười tám đồng, "Bác cứ bảo với cô là tiền thuê nhà mỗi tháng mười một đồng thôi. Số ba đồng này cháu xin được chi thêm."
Ông chủ nhà số tiền trên tay, ngơ ngác một lúc cười ha hả: "Thế ra thích cái cô bé ngoài kia à?"
Vu Hướng Dương định phủ nhận nhưng lại thôi. hé miệng, lại khép lại. Chẳng cần giải thích quan hệ của với Ôn Thu Ninh cho ngoài làm gì.
Ông chủ nhà cầm l tiền của Vu Hướng Dương, khen tấm tắc: "Trai tài gái sắc, th hai đứa nhất định sẽ thành đôi đ!"
Vu Hướng Dương nghe mà th là lạ, vội đánh trống lảng: "Chuyện này bác giữ bí mật giúp cháu, đừng để cô biết. Lần sau đến hạn đóng tiền thuê, bác cứ thu của cô b nhiêu, còn lại cháu sẽ bù vào."
Ông chủ nhà gật đầu lia lịa: "Kh thành vấn đề! Chúc sớm cưa đổ cô gái này nhé!"
Vu Hướng Dương im lặng. kh ý định theo đuổi Ôn Thu Ninh! chỉ th căn phòng này hợp lý, lại gần hiệu sách, xung qu hàng xóm, nên khá an toàn. chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ cô mà thôi.
"Vu Hướng Dương!"
Giọng nói của Ôn Thu Ninh kéo Vu Hướng Dương về với thực tại. g giọng một tiếng, thản nhiên đáp: " gì đâu! Bác chủ nhà gặp chút chuyện, may mà giúp được nên bác cũng dễ tính, đồng ý bớt tiền thuê nhà cho cô thôi mà."
Ôn Thu Ninh vốn biết Vu Hướng Dương là tốt bụng. Nghe nói vẻ hợp lý nên cô chẳng mảy may nghi ngờ.
"Cảm ơn , Vu Hướng Dương!" Ôn Thu Ninh chân thành nói. " giúp bác , thể làm gì để trả ơn?"
Vu Hướng Dương xua tay: "Kh cần đâu. Ngày mai cô xin nghỉ một hôm, đã nhờ Trình Cảnh Mặc cùng đến giúp cô dọn dẹp nhà cửa ."
"Vâng, vậy làm phiền hai nhiều."
Vu Hướng Dương thì lại nghĩ, dù rảnh rỗi cũng là thật chẳng việc gì làm, chi bằng giúp cô một chút.
Vu Hướng Dương đưa Ôn Thu Ninh về đến cửa hiệu sách. Cửa đã đóng. Ôn Thu Ninh mở khóa bước vào, vẫn đứng đó nghe ngóng. Đợi một lúc kh th động tĩnh gì, mới yên tâm rời .
cả đêm, về đến nhà thì đã khuya. Ngoài Trình Cảnh Mặc, mọi đều đã ngủ. Trình Cảnh Mặc ngồi trong phòng khách, ánh mắt sắc lẹm dò xét Vu Hướng Dương vừa bước vào cửa. đã để ý Vu Hướng Dương cả tháng nay, cứ đến thứ Bảy ăn cơm xong là lại biến mất. hỏi cho ra lẽ Vu Hướng Dương đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.