Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 552:
Vu Hướng Dương vừa bước đến cửa, Ôn Thu Ninh đã tr th . mặc một chiếc áo khoác đen dài đến gối. Chiếc khăn quàng cổ màu xám kh chỉ quấn qu cổ mà còn trùm kín cả đầu và tai, chỉ để lộ ra một khuôn mặt.
"Vu Hướng Dương." Ôn Thu Ninh bước ra.
Vu Hướng Dương kéo khăn quàng cổ xuống, lướt qua hiệu sách hỏi: "Hôm nay kh khách à?" xoa xoa đôi bàn tay sắp đóng băng, hơi thở phả ra một làn khói trắng.
" ngồi xuống , rót cho ly nước ấm." Ôn Thu Ninh vừa nói vừa l nước.
Vu Hướng Dương vội xua tay: "Kh cần đâu, đến chỉ để nói với cô một tiếng, sáng mai về Nam Thành."
Bước chân của Ôn Thu Ninh khựng lại. Một lát sau, cô bưng một chiếc ca men tỏa hơi nóng đặt vào tay : "Uống một ly nước ấm cho đỡ lạnh."
Vu Hướng Dương vòng hai tay ôm l chiếc ca men để sưởi.
Ôn Thu Ninh hỏi: "Lần này chỉ về thôi ?" Trước khi nghỉ, cô nghe Vu Hướng Niệm nói vợ chồng họ năm nay sẽ ăn Tết ở Bắc Kinh.
"Ừ."
"Nam Thành ấm áp, ăn Tết ở đó chắc c thoải mái hơn ở Bắc Kinh nhiều."
Vu Hướng Dương khẽ gật đầu: "Ừ, ở đó ấm lắm, cũng chẳng tuyết rơi."
Hai cứ thế trò chuyện về chuyện ăn Tết ở quê nhà của mỗi . Cứ thế, chẳng m chốc đã đến giờ tan tầm.
"Đi thôi, đưa cô về!" Vu Hướng Dương đứng dậy nói.
"Kh cần đâu." Ôn Thu Ninh từ chối kh chút do dự, " về một được mà."
"Khách sáo với làm gì!" Vừa dứt lời, đã ra ngoài đẩy chiếc xe đạp ra.
Ôn Thu Ninh khóa cửa hiệu sách, th Vu Hướng Dương đã ngồi lên xe đạp, chiếc khăn quàng cổ vẫn trùm kín đầu và tai như lúc đến. Cô ngập ngừng trong hai giây, bước lên yên sau.
lẽ vì vừa trò chuyện nhiều nên trên đường cả hai đều im lặng. Cơn gió lạnh buốt mang theo một mùi hương nhàn nhạt len lỏi vào hơi thở. Ôn Thu Ninh nhận ra mùi hương , là mùi hương của Vu Hướng Dương, một mùi đặc biệt và bình yên.
Đường kh xa, chẳng m chốc đã đến khu tập thể.
Ôn Thu Ninh bước xuống xe: "Vu Hướng Dương, đường trơn lắm, cẩn thận."
" biết . Cô lên nhà ."
Ôn Thu Ninh đứng im kh nhúc nhích: " trước ."
Vu Hướng Dương bỗng cảm th lưu luyến kh muốn rời. Hai cứ đứng đó, đợi đối phương trước. Ánh mắt chạm nhau, quấn quýt l nhau, bầu kh khí trở nên vi diệu một cách khó tả.
Tim Vu Hướng Dương đập dồn dập, cứ thế Ôn Thu Ninh, mong cô nói thêm ều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-552.html.]
Nửa phút sau, Ôn Thu Ninh lùi lại nửa bước, cười nói: "Vu Hướng Dương, chúc lên đường bình an, năm mới vui vẻ!" Lần này, cô dứt khoát quay rời .
Vu Hướng Dương cứ đứng đó, dõi theo bóng lưng cô. Từ tầng một lên đến tầng ba, mãi đến khi bóng cô khuất hẳn, vẫn kh th cô quay đầu lại.
Vu Hướng Dương chút mất mát, chút kh nỡ, lồng n.g.ự.c trướng đầy những cảm xúc khó tả. đạp mạnh một cái, chiếc xe đạp lao một quãng thật xa.
Ôn Thu Ninh một mạch trở về nhà, khẽ thở phào một hơi. Vừa cô làm vậy? Lại chút kh nỡ để Vu Hướng Dương rời ?
Mẹ cô bị đời cười nhạo, khinh bỉ. Từ nhỏ đến lớn, cô đã chứng kiến biết bao gã đàn tồi tệ, th biết bao số phận phụ nữ bi thảm. Chẳng lẽ những ều đó vẫn chưa đủ để cô tỉnh ngộ ?
Trên đời này, thứ rẻ mạt nhất chính là tình cảm của phụ nữ dành cho đàn .
Trở về Nam Thành, Vu Hướng Dương cảm th trống vắng lạ thường. Chắc c là vì kh Trình Cảnh Mặc ở bên cạnh. Suốt bao năm, hai họ luôn ăn tết cùng nhau.
Còn cả cái "cục nợ" nhỏ kia nữa, ngày nào cũng lẽo đẽo quấn l . Giờ kh ai bám theo, lưng th trống trải hẳn.
Vu Hướng Dương ở nhà ngày nào cũng cùng Triệu Nhược Trúc mắt to trừng mắt nhỏ.
Triệu Nhược Trúc cũng kh thể ép Hướng Dương xem mắt hay mai mối, dù thì vẫn là sinh viên, lại thường xuyên ở tận Bắc Kinh, ngay cả một mái nhà ổn định cũng chưa . Con trai đã sắp 28 tuổi mà vẫn còn làm bà mẹ già này lo lắng đến thế!
Vu Hướng Dương giác quan thứ sáu cực nhạy, cảm nhận được "uy áp" đến từ lão mẹ, sợ đến mức giả vờ vừa tr trẻ vừa tập trung học bài.
Hôm nay, Triệu Nhược Trúc ra ngoài, Hướng Dương cũng được dịp thả lỏng, lập tức phóng chân chạy .
đạp xe lòng vòng, đến một hàng hoa quả, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh Ôn Thu Ninh đang ăn sầu riêng. Về nhà m ngày nay, cứ hay vô thức nhớ đến cô.
Hỏi khắp nơi nhưng kh mua được sầu riêng, cuối cùng, đành mua mỗi thứ một ít. Nào là năm cây mía chặt thành từng khúc, ba quả bưởi, m cân táo x, cam, quýt... Tất cả được đựng trong một cái thùng to, gửi thẳng tới Bắc Kinh cho Ôn Thu Ninh.
Mùa đ hoa quả để được lâu, một tuần sau đến Bắc Kinh vẫn còn ăn được. Chỉ ều, tiền bưu ện quá đắt, còn gấp m lần tiền hoa quả!
Vu Hướng Dương tặc lưỡi, kệ thôi, đằng nào cũng chẳng tiết kiệm được.
lang thang cả ngày, còn ăn một bữa ở tiệm ăn. Tối mịt mới vui vẻ về nhà, vừa hay gặp Vu Gia Thuận vừa tan tầm.
Vu Hướng Dương vội vàng nhảy xuống xe đạp, chạy đến trước mặt , mở cửa cung kính nói: “Bố, mời bố vào trước ạ.”
Vu Gia Thuận liếc một cái, ánh mắt sắc lẹm, bước vào nhà, "Làm chuyện xấu gì mà ngoan thế?"
Vu Hướng Dương lẵng nhẵng theo sau, "Lát nữa mẹ mắng con, bố giúp con nói đỡ m câu nhé."
“Giúp con nói đỡ à?” Vu Gia Thuận nhíu mày, “Bố còn muốn mắng con đây này!”
Vu Hướng Dương méo mặt: “...Cuộc sống quả thật là thiếu thốn tình yêu thương của bố mẹ!”
liếc Triệu Nhược Trúc kh trong phòng khách, lén lút chuồn về phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.