Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 576:
Sáng hôm sau, Ôn Thu Ninh đến nhà họ Tống đúng hẹn. Giờ làm việc ở hiệu sách muộn hơn các đơn vị chính quy một chút, cô tr thủ lúc làm, đến nấu c trước.
Trong bếp, Ôn Thu Ninh cùng cô Khương và Triệu Nhược Trúc đang hầm nồi c thảo dược. Vu Hướng Dương thì dựa trên ghế sô pha chờ ăn, còn Trình Cảnh Mặc thì đang chơi với hai đứa trẻ.
Thật ra món c này đơn giản, chỉ cần rửa sạch thảo dược, hầm xương ống, vớt bọt, cho thảo dược vào hầm chung là được.
Ôn Thu Ninh hầm xong nồi c, còn vội làm. Cô rửa sạch đôi bàn tay dính mỡ, xoa xoa nói: “Cô ơi, nấu khoảng bốn mươi lăm phút là được, cháu làm đây.”
“Đồng chí tiểu Ôn, cảm ơn cháu nhé.” Triệu Nhược Trúc cười hiền hậu nói, “Nhưng mà việc còn phiền cháu và mẹ cháu, nhờ bà mua thêm một ít thảo dược nữa, lại đến nhà hầm giúp một lần nữa.”
Ôn Thu Ninh kh nghĩ nhiều, “Được ạ, kh phiền đâu ạ.”
“Vậy khi nào thì cháu đến được?” Triệu Nhược Trúc hỏi tiếp.
Ôn Thu Ninh cũng kh chắc, chủ yếu là cô kh biết khi nào mẹ cô mới mua đủ thảo dược.
Triệu Nhược Trúc nói: “Cũng , thời gian này khó mà định được. Hay là thế này, nếu cháu th tiện, cứ ba bốn ngày lại đến nhà chơi một lần, nếu thảo dược thì mang theo, còn kh thì cứ coi như đến thăm Hướng Dương.”
Ôn Thu Ninh gật đầu, “Dạ được, vậy ba ngày nữa cháu sẽ đến.”
Triệu Nhược Trúc khách khí nói: “Phiền cháu quá.”
Xem ra, cô gái nhỏ cũng muốn đến thăm Vu Hướng Dương.
Ôn Thu Ninh ra khỏi bếp, th nhóm Vu Hướng Dương.
“Vu Hướng Dương, th đỡ hơn chút nào chưa?”
Vu Hướng Dương theo thói quen định nói “ tốt”, thì cảm nhận được ánh mắt cảnh cáo của Triệu Nhược Trúc b.ắ.n tới. vội vàng đổi ý, “Vẫn vậy.”
Ôn Thu Ninh mím môi, quan tâm nói: “Vậy nghỉ ngơi cho tốt nhé, m ngày nữa lại đến thăm .”
Nói cô ngồi xổm xuống, ôm l An An và Ca Cao, “Dì m ngày nữa lại đến, tạm biệt các con.”
“Để Cảnh Mặc đưa cháu về.” Triệu Nhược Trúc lên tiếng.
“Kh cần đâu ạ!” Ôn Thu Ninh vội vàng nói về phía cửa, “Ngoài đường xe buýt, tiện lắm ạ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chờ cho đến khi cánh cửa đóng lại, Vu Hướng Dương mới khó chịu quay sang Trình Cảnh Mặc: “ thật sự kh đưa cô về à?!”
Trình Cảnh Mặc mặt kh đổi sắc: “Ban ngày ban mặt, an toàn.”
Triệu Nhược Trúc hài lòng nói: “Ôn Thu Ninh này vừa chăm chỉ lại vừa thật thà.”
“Còn chẳng chăm chỉ !” Vu Hướng Dương nói, “Con gái mẹ còn đang ngủ kia kìa! Cùng là con gái, mà khác nhau quá vậy!”
Triệu Nhược Trúc lườm một cái, “Cũng là con trai mà con với Cảnh Mặc khác nhau thế. Con học tập Cảnh Mặc làm đối xử với vợ cho tốt !”
Vu Hướng Niệm ngủ đến tận bữa trưa mới dậy. Tối qua, cô bị Trình Cảnh Mặc quấn l kh cho ngủ, đến nửa đêm mới được ngủ, mệt muốn đứt hơi.
Khi biết Ôn Thu Ninh đã đến nhà, Vu Hướng Niệm bỗng nảy ra một ý tưởng. Nơi Ôn Thu Ninh ở thành phần phức tạp, biết đâu lại cô đang cần.
Ăn trưa xong, cô liền đạp xe đạp tìm Ôn Thu Ninh.
Vu Hướng Niệm nói ra ý định của , Ôn Thu Ninh ngập ngừng: “Hình như như vậy thật, nhưng kh chắc, cũng chỉ nghe mẹ nói lại.”
“Vậy thì tối nay chúng ta tìm bọn họ, hỏi một chút chẳng sẽ biết .” Vu Hướng Niệm nói.
Ôn Thu Ninh chút lo lắng: “Nếu Ngô Hiểu Mẫn thật sự kh liên quan gì đến chuyện này thì ?”
“Vậy kh thể đánh cô ta một trận vì ghét được à?” Vu Hướng Niệm hỏi ngược lại đầy vẻ hợp lý.
Ôn Thu Ninh bật cười, cô chợt nhận ra lại chút thích cách làm của Vu Hướng Niệm.
Nhưng nghĩ lại, nếu đó thật sự là Ngô Hiểu Mẫn, thì cô ta đáng bị như thế! Nếu kh Vu Hướng Dương, lẽ cô đã c.h.ế.t hoặc tàn phế . Cô cũng muốn đòi lại c bằng cho , cho cả Vu Hướng Dương nữa.
Vu Hướng Niệm về nhà, lén lút l hai bộ quần áo cũ của Tiểu Kiệt. Một bộ cho cô, một bộ cho Ôn Thu Ninh. Cả hai còn đeo thêm khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, chẳng ai thể nhận ra họ.
Tối đến, hai chờ ở con đường nhỏ phía sau khu nhà ngang, nơi Ôn Thu Ninh đã hẹn trước. Một đàn tự xưng là Hùng ca đến gặp họ. ta thoáng qua đã biết hai trước mặt là con gái cải trang. Nhưng với những kẻ sống bằng nghề này, chuyện đó là bình thường. Ai mà dại dột mang mặt thật làm chuyện mờ ám chứ?
Miễn là tiền, họ sẽ làm việc. Hai bên thỏa thuận giá hai trăm đồng tiền. Mức giá này khá cao, nhưng Vu Hướng Niệm kh tiếc. Cô chỉ muốn trút cơn giận này, và yêu cầu là đánh gãy một cái xương sườn của đối phương.
Lần trước ở c an, Vu Hướng Niệm đã kịp lén ghi nhớ địa chỉ của xưởng đó. Sáng hôm sau, cô cùng Hùng ca đến c từ sáng sớm, cho đến khi th Ngô Hiểu Mẫn từ xưởng bước ra. Vu Hướng Niệm vừa chỉ ểm, vừa nhấn mạnh: "Nhớ cẩn thận đ, đừng đánh nhầm ! Nhận rõ bộ dạng của ả, bàn tay ả chỉ bốn ngón thôi."
Sau khi đưa trước năm mươi đồng tiền cọc, mọi việc còn lại cô giao hết cho Hùng ca và đồng bọn. Hùng ca rủ thêm một gã em khác, hai rình rập vài ngày để nắm rõ quy luật sinh hoạt của Ngô Hiểu Mẫn. Cô ta thường đến xưởng vào khoảng ba, bốn giờ chiều và rời lúc bảy, tám giờ tối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.