Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 604:
Trong lúc các vị lãnh đạo đang trò chuyện, ta khéo léo đưa cho cô một chiếc khăn tay, bảo cô lau mồ hôi nói khẽ: “Các cô vất vả .”
Cuộc tham quan kết thúc, đoàn lãnh đạo cùng nhau ăn cơm. Ôn Cầm và các cô cũng chuẩn bị về.
Bất chợt, ta từ trong quán cơm chạy ra, đuổi theo và đưa cho Ôn Cầm một gói gi dầu.
Ông ta nói: “Các cô chắc cũng đói , ăn tạm chút gì lót dạ.”
Ông ta trao gói đồ xong thì quay lưng trở lại quán cơm.
Ôn Cầm mở ra, bên trong là m chiếc bánh rán vàng ươm, thơm lừng và ngọt lịm.
M cùng trêu chọc, bảo ta để ý bà . Ôn Cầm e thẹn, theo bóng lưng cao lớn, vững chãi đang dần khuất xa.
Kể từ ngày đó, hai kh gặp lại.
Ôn Cầm vẫn thường xuyên nghĩ về ta, nhưng ta là lãnh đạo thành phố, còn bà khi đó chỉ là một c nhân nhỏ nhoi. Hơn nữa, bà nghĩ rằng ta chỉ đơn thuần là quan tâm cấp dưới, kh hề ý tứ gì khác.
Chiếc khăn vẫn được bà giữ gìn cẩn thận, trở thành thứ duy nhất an ủi nỗi nhớ nhung.
Nỗi tương tư cứ thế lớn dần. Nửa tháng sau, vào một buổi chiều, Ôn Cầm như bị thôi thúc, kh kiềm lòng được mà chạy đến trước trụ sở Ủy ban thành phố, chỉ mong được lén ta một vài lần.
Dáng vẻ ta nổi bật đến mức chỉ cần từ xa, Ôn Cầm đã nhận ra ngay.
Cô rụt vào một góc tường, lén lút theo. Bước chân ta càng ngày càng đến gần, tim bà cũng càng đập mạnh.
Sợ bị ta phát hiện, bà vội vàng nép vào sâu hơn. Vài phút sau, khi bà hé đầu ra lại, ta đã biến mất.
Trong lòng Ôn Cầm vừa thất vọng vừa sốt ruột, cô nghển cổ tìm kiếm khắp nơi. Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm đầy quen thuộc vang lên sau lưng: “Em đang tìm à?”
Cả Ôn Cầm cứng đờ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ông ta bước đến trước mặt bà, ánh mắt lấp lánh nụ cười: “Núp ở đây, cẩn thận bị hiểu lầm là xấu mà bắt đ.”
Ôn Cầm kh dám thẳng vào ta, đôi tay luống cuống vặn xoắn gấu áo, kh biết giải thích thế nào cho sự xuất hiện đường đột của .
Ông ta khéo léo gỡ rối giúp bà : “Em đến trả khăn tay cho à?”
Mặt Ôn Cầm đỏ bừng, gật đầu lia lịa.
đàn đưa tay ra. Bàn tay ta trắng, những đường vân đan xen. Ở đầu ngón tay giữa một vết chai nhỏ, đó là vết tích của c việc liên tục trong nhiều năm.
Ôn Cầm cuống quýt rút chiếc khăn tay từ trong túi ra, đặt vào lòng bàn tay ta.
Kh biết do quá căng thẳng hay , lòng bàn tay bà lướt qua ngón tay ta, một cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể.
Ông ta vẫn đưa tay ra, chiếc khăn vẫn nằm trên tay ta. Ông ta cười nói: “ là muốn khăn tay ?”
“A?” Ôn Cầm ngơ ngác ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông ta cười dịu dàng: “ dẫn em ăn cơm nhé.”
Ông ta nói thêm: “Giờ này em chắc c chưa ăn cơm, thôi.”
Ông ta bỏ chiếc khăn vào túi, sải bước trước. Ôn Cầm ngơ ngác và vô cùng phấn khích, bước theo sau ta.
Ông ta dẫn bà đến một quán cơm quốc do. Đứng trước tấm bảng đen viết thực đơn, ta quay lại hỏi bà: “Em kiêng món nào kh?”
Ôn Cầm lắc đầu.
Ông ta nói: “Vậy gọi món nhé.”
Khi hai đã ngồi vào bàn, ta rót nước cho bà.
thể để lãnh đạo rót nước cho ? Ôn Cầm sợ hãi, vội vàng đứng dậy rót lại cho ta.
Trong lúc cả hai cùng tránh chiếc ấm nước nóng, nước b.ắ.n tung tóe, làm ướt một mảng quần của Ôn Cầm.
Ông ta lại rút chiếc khăn tay ra: “Lau .”
Ôn Cầm xấu hổ xoa vết nước trên ống quần. Ông ta hài hước nói: “Chiếc khăn tay này lại cho em mượn .”
Ôn Cầm cầm chiếc khăn còn hơi ẩm, càng thêm ngượng.
“Ngồi xuống .” Ông ta cười nói: “Ở ngoài đừng xem là lãnh đạo, cứ thoải mái thôi.”
Món ăn được mang lên, ta gọi ba món một c, hai món mặn một món chay. Vừa kh lãng phí, lại khiến Ôn Cầm cảm th được quan tâm và trân trọng.
Ông ta ăn ớt, cay đến nỗi hít hà. Ông ta nói: “Khẩu vị ở đây hơi nặng, vẫn chưa quen.”
Ôn Cầm tò mò hỏi: “Quê ở đâu ạ?”
Lúc này, Ôn Cầm mới biết ta là ngoại tỉnh, năm nay hai mươi tư tuổi, được cấp trên ều về thành phố này để rèn luyện. Bà nghĩ, ở tuổi trẻ như vậy mà đã làm lãnh đạo thành phố, chắc c ta là một giỏi giang.
Trong bữa ăn, ta nhẹ nhàng kể vài câu về sự cô đơn khi xa quê hương, về những khó khăn khi một bươn chải ở nơi đất khách. Ôn Cầm là ít nói, chỉ an ủi ta vài câu đơn giản.
Ông ta cười đề nghị: “Hay là chúng ta làm bạn với nhau nhé?”
Ông ta nói, những ta tiếp xúc đều là đồng nghiệp trong chính phủ, ai cũng sự cạnh tr, khó để trải lòng. Ông ta muốn được làm bạn với cô, kh nói chuyện c việc, chỉ trò chuyện về những ều thú vị hằng ngày, thỉnh thoảng cùng nhau ăn bữa cơm, vượt qua thời gian rảnh rỗi.
Ôn Cầm đương nhiên cầu còn kh được.
Bữa cơm kết thúc trong kh khí vừa phấn khởi vừa thân mật.
Ăn xong, ta ngỏ ý muốn đưa bà về, nhưng Ôn Cầm từ chối.
“ thật sự kh yên tâm để một cô gái về nhà một ,” ta nói, “nhất là một cô gái xinh đẹp.”
Tim Ôn Cầm như muốn nổ tung, bà đỏ mặt liên tục cam đoan rằng kh , ta mới chịu để bà rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.