Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 665:
Thời gian trôi kh nh kh chậm, đã đến hạ tuần tháng 12.
Hôm nay, Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương đang thực tập tại một quân khu nọ thì nhận được một nhiệm vụ bí mật. Trình Cảnh Mặc vội vàng gọi ện về nhà, th báo cho nhà biết rằng hai nhiệm vụ, từ giờ trở sẽ kh thể liên lạc với bên ngoài trong một thời gian.
Hai được ều đến một căn cứ bí mật để huấn luyện mật trong hơn một tháng, thậm chí kh kịp về nhà ăn Tết. Ngày mồng 10 tháng 2, khi cả nước vẫn còn đang chìm trong kh khí hân hoan của Tết Nguyên đán, hai đã lên đường cùng đoàn đại biểu của ta c tác ở ba nước.
Đoàn đại biểu tổng cộng hơn 80 . Trình Cảnh Mặc và Vu Hướng Dương đóng vai trò là nhân viên hành chính của đoàn.
Vào đúng ngày họ xuất ngoại, ở nhà đã xảy ra một chuyện động trời còn lớn hơn cả sấm sét.
An An và Ca Cao đã học mẫu giáo được một học kỳ. Các bé đã thể tự lập trong việc ăn uống, mặc quần áo, ngủ và vệ sinh. M ngày Tết, cô bảo mẫu về quê nghỉ phép nên trong nhà chỉ còn lại vợ chồng Tống Hoài Khiêm cùng ba đứa cháu và cô giúp việc Tiểu Khương. Đây là cái Tết buồn tẻ nhất của gia đình họ Tống trong nhiều năm trở lại đây.
Hôm nay là mồng 4 Tết, sau bữa cơm tối, An An và Ca Cao mè nheo đòi chơi bên ngoài.
Lâm Vận Di và Tiểu Kiệt dẫn hai đứa trẻ đến c viên gần đó. C viên này cách đại viện gần nhất, sau bữa tối, dân trong đại viện đều thích ra đây dạo, ngồi hóng mát. An An và Ca Cao cũng hay đến đây nên quen thuộc.
Hai đứa trẻ phấn khích chạy trước, Tiểu Kiệt và Lâm Vận Di theo sát phía sau.
Ở c viên, họ thường xuyên gặp quen. Lâm Vận Di chào hỏi mọi dọc đường , đôi khi còn dừng lại trò chuyện vài câu.
Hai đứa trẻ chạy đến trước một bà lão bán chong chóng, đòi mua. Tiểu Kiệt mua cho mỗi đứa một cái: An An là màu x lam, Ca Cao là màu đỏ. Hai đứa trẻ giơ chong chóng lên, hớn hở chạy ngược gió, càng chạy càng nh.
Lâm Vận Di mải nói chuyện với quen nên đã lùi lại một khoảng. Giờ hai đứa trẻ chạy nh như vậy, chỉ thoáng chốc đã chạy khuất khỏi tầm mắt bà.
Tiểu Kiệt chạy theo sau, gọi với theo: "An An, em chạy chậm lại! Ca Cao, đừng chạy lung tung nữa!"
Hai đứa trẻ mải mê vui chơi, chẳng hề chú ý đến lời nói của Tiểu Kiệt.
Ca Cao chạy mãi, chạy mãi, chong chóng trên tay kh cầm chắc bị gió thổi bay .
"Em đứng yên ở đó, để nhặt cho." Tiểu Kiệt chạy về hướng khác để nhặt chong chóng giúp Ca Cao.
Khi nhặt xong chong chóng, quay lại thì đã kh th hai đứa trẻ đâu.
luống cuống, đảo mắt qu một lượt nhưng cũng kh th. cầm chong chóng chạy theo hướng ban nãy hai đứa trẻ chạy, vừa chạy vừa gọi: "An An! Ca Cao!"
Chạy thêm một đoạn, th trên mặt đất một chiếc chong chóng màu x lam bị rơi.
Tiểu Kiệt chạy nh hơn, đuổi theo đến một lối ra khác của c viên. th ở phía trước, cách khoảng chục mét, hai đàn đang chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-665.html.]
Đây là một cổng phụ của c viên, hẻo lánh, xung qu kh . Những dạo trong c viên gần như kh bao giờ đến đây.
Tiểu Kiệt chỉ th bóng lưng của hai đàn : một mặc áo màu x biển, một mặc áo màu vàng đất.
Từ phía đàn mặc áo vàng đất, một chiếc chân nhỏ mang giày da màu đỏ thò ra, lắc lư theo nhịp chạy của .
"Hôm nay Ca Cao giày da màu đỏ!"
Tiểu Kiệt vứt chiếc chong chóng trên tay xuống, liều mạng lao lên. Mặc kệ hai đứa trẻ phía trước là An An và Ca Cao hay kh, vừa chạy vừa hô to: "Bắt c trẻ con! Cứu !"
Hai đàn nghe th tiếng kêu, quay lại . Chính vào khoảnh khắc , Tiểu Kiệt xác định đàn đang ôm là An An và Ca Cao. Hai đứa trẻ đều nhắm mắt, bất động, như thể đang ngủ say.
Tiểu Kiệt gào lớn hơn nữa: "Cứu ! kẻ bắt c trẻ con!"
Hai đàn liếc mắt ra hiệu cho nhau. mặc áo x biển đưa An An cho mặc áo vàng đất. này một tay kẹp An An, một tay kẹp Ca Cao dưới nách, tiếp tục chạy về phía trước.
đàn mặc áo x biển tiến lên ngăn Tiểu Kiệt lại.
Tiểu Kiệt năm nay mười lăm tuổi, học lớp mười, vóc dáng tuy kh bằng lớn, nhưng cũng kh dễ dàng bị chế ngự. Huống chi lúc này, Tiểu Kiệt đã tức giận đến đỏ mắt. x vào giằng co với đàn mặc áo x biển.
Trong lúc vật lộn, Tiểu Kiệt sờ được một hòn đá, kh chút do dự đập thẳng vào đầu gã đàn . Gã đau đớn ôm đầu. Tiểu Kiệt lại tung một cú đá vào hạ bộ, gã cong , rên la oai oái.
Tiểu Kiệt thừa cơ thoát ra, đuổi theo. chạy ra khỏi cổng phụ của c viên, đuổi đến lối ra đường nhỏ thì th một chiếc xe buýt nhỏ màu đen đang đậu ở ngã tư. đàn mặc áo vàng đất đang chuẩn bị lên xe.
Tiểu Kiệt lao đến như tên bắn, túm l quần áo của gã. th An An và Ca Cao đang nằm ngủ trên ghế.
"An An! Ca Cao!"
Tiểu Kiệt gọi lớn, nhưng hai đứa trẻ vẫn ngủ say, kh chút phản ứng nào.
Gã đàn mặc áo vàng đất giáng một cú đ.ấ.m vào quai hàm của Tiểu Kiệt, khóe miệng tức khắc rỉ máu. Tiểu Kiệt phản c, tung một cú đ.ấ.m nhưng bị gã đàn bắt được. Cánh tay gã siết chặt l tay , vặn mạnh khiến cánh tay Tiểu Kiệt như sắp gãy.
Gã lập tức đá một cú vào bụng dưới, Tiểu Kiệt bị đá văng xa hơn 3 mét, ngã xuống đất.
nh chóng gượng dậy, vừa ôm cổ gào lên: "Bắt c trẻ con! Cứu !", vừa lao đến trước đầu xe, muốn cướp lại An An và Ca Cao.
Gã đàn mặc áo vàng đất đứng c trước đầu xe. Đúng lúc này, tên đàn mặc áo x biển cũng đã đuổi đến nơi, trên tay cầm hòn đá ban nãy Tiểu Kiệt đã đập .
Khi Tiểu Kiệt vẫn đang giằng co với tên áo vàng đất, tên áo x biển cầm hòn đá đập thẳng vào đầu Tiểu Kiệt.
Thân hình Tiểu Kiệt mềm nhũn, ngã gục xuống đất. Một vũng m.á.u đỏ tươi loang ra trên mặt đất ngay chỗ đỉnh đầu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.