Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 677:
Tên bắt c bực bội giật mảnh vải trong miệng Tiểu Kiệt ra. Mảnh vải vừa được tháo ra, Tiểu Kiệt lập tức nói, "Em gái bị sốt , mau đưa nó đến bệnh viện !"
Tên bắt c thờ ơ, "Sốt thôi mà, c.h.ế.t đâu."
"Sẽ c.h.ế.t đ!" Tiểu Kiệt nói với vẻ khoa trương, "Kh chỉ bị cháy hỏng não mà còn thể c.h.ế.t nữa!"
"Nói dối ai đ?!" Tên bắt c nói, bật đèn pin rọi vào phía sau.
Hai đứa trẻ dựa vào nhau, cô bé kia đang khóc thút thít. đưa tay sờ lên đầu cô bé, quả nhiên là sốt thật.
Tiểu Kiệt lo lắng nói: “Mau đưa em bệnh viện khám bệnh!”
“Đại ca, giờ làm ?” Gã ngồi ghế sau cất tiếng, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Một đứa trẻ sốt đến cháy cả thế này, lỡ mệnh hệ gì thì chẳng đáng một đồng. Nhưng làm bọn chúng dám vác một đứa trẻ bị bắt c vào bệnh viện c? Chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Gã lái xe trầm ngâm một lúc gằn giọng: “Cứ chịu đựng , qua đêm nay tính tiếp.”
“Nhịn cái gì mà nhịn? Em đang sốt cao đ!” Tiểu Kiệt vừa giận vừa sợ, giọng run run: “ nói cho các biết, nếu em gái chuyện gì, chú và thím nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t các !”
“A!” Gã đàn ngồi bên cạnh lại giáng một cái tát vào miệng Tiểu Kiệt, “Dám lên mặt dạy đời tao à?!”
Tiểu Kiệt nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu: “Đây kh là uy hiếp! Nếu em gái mà bị làm , các cứ chuẩn bị tinh thần bị b.ắ.n c.h.ế.t !”
Làm cái nghề này, bọn chúng đương nhiên đã nghĩ đến hậu quả. Bọn chúng kh sợ lời uy h.i.ế.p của Tiểu Kiệt, chỉ sợ con bé sốt quá mà hỏng đầu óc, lúc đó bán kh còn giá trị.
“Trong xe làm gì thuốc!” Gã đàn cáu kỉnh nói: “Dù thế nào cũng đợi đến sáng mai, tìm một chỗ mua t.h.u.ố.c đã.”
Bọn chúng kh thể vào thẳng thành phố để khám bệnh, chỉ tính toán khi ngang qua thôn làng nào đó thì vào trạm xá mua ít thuốc. Hơn nữa, vào ban đêm dễ gây sự chú ý của bác sĩ, chỉ thể chờ đến ban ngày mới hành động.
Tiểu Kiệt th thế, liền đề xuất: “Vậy các cởi trói cho chúng , để chăm sóc em . Nó bệnh thế này , chúng cũng kh trốn thoát được đâu. Hơn nữa, cứ trói chặt như vậy, em trai cũng sắp bệnh theo .”
Gã lái xe phân phó gã kia: “Tháo trói cho chúng nó. Mày đừng ngủ, c chừng cho cẩn thận đ.”
Gã đàn cảnh cáo: “Hai đứa đừng hòng gây ra tiếng động, ngồi yên đó cho tao!”
tháo dây trói, đồng thời kéo miếng vải bịt miệng của hai em ra.
Ca Cao thút thít, khóc đòi tìm ba. Tiểu Kiệt vội vã ôm Ca Cao vào lòng dỗ dành. áp mặt vào trán Ca Cao, nóng đến bỏng rát. Nhưng kh dám cởi áo của Ca Cao ra, sợ bọn chúng phát hiện ra lớp áo trong đã bị xé rách.
Tiểu Kiệt cởi chiếc áo khoác trên , khoác lên cho An An: “Khoác vào , em kh thể bị bệnh được.”
“Cho một cái khăn, với một ít nước.” Tiểu Kiệt quay sang gã đàn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-677.html.]
“Khăn làm gì ?! Dùng áo của mày !” Gã kia gằn giọng.
Áo khoác to như vậy, làm mà dùng làm khăn được. Tiểu Kiệt cởi một chiếc tất của ra, lại xin nước của gã kia.
“Mau uống !” Tiểu Kiệt đưa cho An An một chai, lại đưa cho Ca Cao một chai, “Uống nhiều một chút!”
Hai đứa trẻ thực sự khát, một hơi uống cạn cả chai nước. Tiểu Kiệt lại tiếp tục xin thêm nước, gã đàn giận dữ mắng: “Tao cho mày nốt hai chai cuối cùng đ!”
Tiểu Kiệt uống một chai, còn một chai đổ vào chiếc tất, nhẹ nhàng lau đầu, cổ và thân cho Ca Cao. Khi lau , chỉ dám luồn tay vào trong áo của Ca Cao để lau. Cứ lặp lại như vậy nhiều lần, chai nước cuối cùng cũng hết, nhiệt độ trên Ca Cao hạ xuống một chút.
“ ôm em, em ngủ một lát .” Tiểu Kiệt lại ôm An An vào lòng, để bé tựa vào nách : “Dựa vào mà ngủ.”
Tiểu Kiệt cũng chợp mắt được một lúc. Khi tỉnh dậy, trời đã sáng, nhưng Ca Cao lại sốt lên. Tiểu Kiệt hối thúc bọn đàn nh chóng đến bệnh viện.
Lúc đó bọn chúng xuống xe vệ sinh, Tiểu Kiệt cũng đưa các em xuống theo. Tiểu Kiệt chỉ một chân giày, một bên chân trần, giẫm lên đất vừa lạnh vừa cộm. Đây là vùng hoang vu hẻo lánh, kh dám để lại dấu vết gì. Lúc trước, để lại dấu ở Bắc Kinh mà còn kh được tìm th, huống chi là ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Tiểu Kiệt liên tục giục bọn chúng bệnh viện khám bệnh.
Chiếc xe chạy ba giờ đồng hồ, cuối cùng cũng ngang qua một thôn làng. Gã lái xe hỏi đường tìm đến trạm xá thôn. Chiếc xe dừng cách trạm xá hơn một trăm mét. Tiểu Kiệt ôm Ca Cao định xuống xe thì bị gã đàn ngăn lại.
“Chúng mày ở trên xe, tao l thuốc!”
Tiểu Kiệt kiên quyết: “Kh được, để bác sĩ khám cho em , đúng bệnh mới l thuốc!”
“Sốt thôi chứ gì, cần gì đúng bệnh!”
Tiểu Kiệt nói: “Sốt nhiều loại lắm. Cảm lạnh cũng sốt, viêm họng cũng sốt, vi khuẩn gây sốt, virus gây sốt... nhiều loại! để bác sĩ kiểm tra mới l thuốc, nếu uống nhầm t.h.u.ố.c sẽ nguy hiểm!”
Lời nói của Tiểu Kiệt logic, gã đàn nghe mà ngẩn ra.
Một lát sau, gã lắp bắp nói: “Mày đưa con bé đây, tao đưa nó vào khám!”
Ca Cao rúc vào lòng Tiểu Kiệt kh chịu ra.
Tiểu Kiệt nắm l tay em: “Ca Cao, em với chú này vào khám bệnh, ở đây chờ em.”
Ca Cao sợ gã đàn , vẫn kh tình nguyện.
Tiểu Kiệt thẳng vào mắt em: “Em quên lời dặn ? nghe lời nói. Em khám xong, ba sẽ đến tìm chúng ta.”
Ca Cao lại vào đôi mắt của trai, cuối cùng gật đầu. Tiểu Kiệt đỡ em xuống xe.
Tiểu Kiệt lại dặn gã đàn : “Ở đây chắc hợp tác xã, mua thêm ít lương khô . Bánh bao này thiu , ăn vào sẽ bị bệnh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.