Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trưởng "Phúc Hắc"
Chương 683:
Gã đàn kia ngồi dưới đất, đôi mắt dán chặt vào ba đứa trẻ. Tiểu Kiệt liền ngồi bên cạnh, giả vờ đùa với An An và Ca Cao. cố tình xô An An ngã lăn ra đất. Giả bộ cúi đỡ em đứng dậy, Tiểu Kiệt nh tay chộp l một nắm bụi dưới đất.
Tiếp đó, xoay thật nh, dùng hai tay rải thẳng đám bụi vào mặt gã đàn .
Bụi bay vào mắt khiến gã đàn vừa bị bất ngờ vừa đau rát, che l mặt mắng c.h.ử.i ầm ĩ. Tiểu Kiệt kh hề do dự, rút ra từ tay áo một cây gậy gỗ ngắn và sắc nhọn, đ.â.m thẳng vào mắt gã ta.
Cây gậy gỗ này đã lén tìm và giấu vào tay áo trong những ngày giả vờ chơi đùa cùng An An và Ca Cao.
Gậy gỗ xuyên qua kẽ ngón tay đang che mắt của gã, đ.â.m trúng tròng mắt. Máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay, gã đàn ôm mặt đau đớn kêu gào t.h.ả.m thiết, quằn quại lăn lộn trên mặt đất.
Chớp l thời cơ, Tiểu Kiệt vơ l con d.a.o găm và que diêm trên gã. Thật đáng tiếc, lương thực và nước uống lại bị bọn chúng để trong xe.
“Chạy mau!”
Tiểu Kiệt nắm tay hai đứa trẻ, mỗi đứa một bên, kh dám ngoảnh đầu lại, cứ thế cắm đầu chạy về phía trước.
Nơi đây toàn là núi non, Tiểu Kiệt cũng kh biết nên chạy theo hướng nào. gần như là kéo An An và Ca Cao, dùng hết sức lực để chạy trốn. Chín ngày bị bỏ đói, đáng lẽ đói đến choáng váng hoa mắt, nhưng lúc này, một mạnh lạ lùng lại tuôn trào khắp cơ thể .
Hai đứa em nhỏ chạy được một đoạn thì hết hơi, Tiểu Kiệt đành thay phiên cõng chúng. Mồ hôi trên trán rơi xuống như mưa.
Sau đó, Tiểu Kiệt cũng kh thể chạy nổi nữa. Đôi chân nặng trịch như bị đổ chì, kh tài nào nhấc lên được. Ba đứa trẻ đồng loạt ngã gục xuống đất.
Lúc này, Tiểu Kiệt mới quay đầu lại. Kh ai đuổi theo, nơi bọn chúng dừng chân lúc nãy cũng đã khuất dạng.
Ba đứa nhỏ nằm bệt trên mặt đất, thở hồng hộc, lên bầu trời đã lâu kh được ngắm.
Nằm hồi lâu, cả ba dần hồi phục lại chút sức lực, lại bò dậy. Lúc này, Tiểu Kiệt mới th chân trái đau buốt. đứng còn kh vững. Chân mang giày, còn chân trái trần truồng chạy một đoạn đường đã bị những vật sắc nhọn trên đất cứa rách, chi chít vết thương đang rỉ máu.
“ ơi, để em thổi thổi cho đỡ đau nha.” An An vừa nói vừa bò đến gần, cái miệng nhỏ xíu đưa đến thổi vào chân Tiểu Kiệt. Ca Cao cũng làm theo y hệt.
“ kh đâu.” Tiểu Kiệt cởi chiếc tất chân , lồng vào chân trái, run rẩy đứng dậy: “Đi mau, mặt trời sắp lặn , chúng ta tìm chỗ nghỉ đêm.”
qu, cây cối chưa nảy mầm ra lá, trơ trụi. Khắp núi chỉ th đá lởm chởm, kh một nơi nào thích hợp.
“Đi thôi, chúng ta cứ tìm kiếm đã.” bé nắm tay hai đứa em nói.
“ ơi, em đói quá, lại còn khát nữa.” Ca Cao được hai bước đã than vãn.
Tiểu Kiệt cũng đói, đói đến mức bụng dán vào lưng, nhưng xung qu làm gì gì để ăn.
Tiểu Kiệt dỗ dành: “Chúng ta tìm được chỗ trú chân , sẽ tìm đồ ăn cho m đứa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-den-thap-nien-70-treu-choc-pho-doan-truong-phuc-hac/chuong-683.html.]
Ba đứa trẻ cứ thế lang thang, kh mục đích bước trong núi. Dần dần, mặt trời đã khuất hẳn sau núi.
“ ơi, trong núi thú dữ kh?” An An hỏi, giọng run run: “Chúng ăn thịt tụi kh?”
"Em nghe bác kể, trong rừng sói, gấu, hung dữ lắm, sẽ ăn thịt ."
Tiểu Kiệt: “…” cũng kh rõ.
Tuy vậy, vẫn cố an ủi hai đứa em: “Chắc là kh đâu. Trên núi này toàn đá, thú dữ cũng kh gì để ăn.”
An An lại hỏi: “Thế trong núi thỏ rừng với sóc kh ạ?” bé nói, lúc bác làm nhiệm vụ trong rừng, bác hay ăn thịt thỏ rừng với sóc lắm.
Tiểu Kiệt trả lời: “Trời sắp tối , thỏ rừng với sóc đều trốn trong tổ ngủ hết .”
“Tổ của chúng nó ở đâu?” Ca Cao thắc mắc: “Em muốn một con thỏ.”
Tiểu Kiệt nghĩ ra cách để đứa em gái bé bỏng từ bỏ ý định, bé nói: “Nếu chúng ta bắt thỏ, nó cũng sẽ giống như tụi , xa ba mẹ.”
Ca Cao lắc đầu ngay lập tức: “Vậy em kh bắt nữa.”
An An lại hỏi: “ ơi, em khát nước lắm. Lát nữa hái trái cây ăn nha? thể giải khát được đó.” bé nói, trong rừng nhiều trái cây ăn được, chua chua ngọt ngọt, giải khát.
Tiểu Kiệt: “…”
Giờ đang là tháng Hai, cây ăn quả còn chưa kịp nảy mầm cơ mà!
Tiểu Kiệt đành nói: “Được , m đứa cứ kỹ , cây nào trái thì chỉ cho , sẽ hái.”
Cứ thế, ba đứa trẻ, đứa này tiếp lời đứa kia, bước trong màn đêm đang bu xuống.
Dưới chân núi, gã đàn bị đ.â.m thủng mắt đau đớn đến ngất lịm.
Hai tiếng sau, gã đàn còn lại lái xe quay về. Kh th m đứa trẻ đâu, chỉ th gã đồng bọn nằm trên đất, mặt đầy m.á.u me. Gã vội vàng xuống xe, lay lay nằm dưới đất. Gã kia từ từ tỉnh lại, nhưng vết thương ở mắt đau đến mức hít hà.
Gã mở một con mắt ra, tay che con mắt còn lại, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Đại ca, m đứa trẻ chạy mất !”
Còn cần nói ?!
Đại ca cũng nổi trận lôi đình: “Mày đến m đứa trẻ cũng kh tr được à!”
“Giờ làm đây?” Gã đàn bị mù một mắt hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.